"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!…
Chương 320: C320: Trả hàng
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Nhiều năm qua, Huyết Đồ Đại Đế đã nghĩ ra nhiều biện pháp nhưng không tài nào làm tu vi của hắn ta tăng lên được, có cố gắng lắm cũng chỉ lên được tới Siêu Phàm Cảnh.Ban đầu Huyết Đồ Đại Đế vốn đã bỏ cuộc, chấp nhận để hắn ta sống một cuộc đời bình yên cho tới cuối đời, nhưng rồi Nhân Bảng xuất hiện khiến Huyết Đồ Đại Đế không thể ngồi yên.“Liệu có khi nào Huyết Đồ Đại Đế bảo hắn ta tới gặp ngươi là vì ông ta không hài lòng nên muốn trả hàng không?”ồ?Trả hàng?Thứ này... Thứ này còn có thể trả lại được ư?“Cũng có thể”.“Có lẽ Huyết Đồ Đại Đế cho rằng do ta làm không tốt nên con ông ta mới kém cỏi như vậy”, Dược Nghịch Mệnh cười buồn rười rượi.Mọi người nghe vậy đều nở nụ cười bất đắc dĩ. Thiếp Huyết Đồ của Huyết Đồ Đại Đế tới nhanh ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.Chưa đầy nửa tháng sau, Huyết Đồ Đại Đế đã sai người mang thiếp Huyết Đồ tới.Mặc dù đây là chuyện hoàn toàn nằm trong dự liệu nhưng không khỏi thiếu thấu tình đạt lý. Không ngờ Huyết Đồ Đại Đế thực sự không hề niệm tình Dược Nghịch Mệnh từng giúp mình, có thể thấy ông ta cưng chiều con trai như thế nào.“Một năm?” “Nghĩa là sao?” Đọc thiếp Huyết Đồ xong, Dược Nghịch Mệnh có phần không hiểu.Huyết Đồ Đại Đế cho Dược Nghịch Mệnh một năm, nếu như ông ta có thể cải thiện thể chất cho Lãnh Vô Tình thì thiếp Huyết Đồ sẽ được thu hồi.Nếu như Dược Nghịch Mệnh từ chối thì một năm sau, Huyết Đồ Đại Đế sẽ suất lĩnh điện Huyết Đồ tắm máu thành Đan Đết“Có thể thấy tuy Huyết Đồ Đại Đế không phải người biết trả ơn nhưng ông ta cũng kiêng kị ngươi”.“Dù sao ngươi cũng là vị Đan Đế duy nhất của Thái Huyền Giới, ông ta cũng không muốn làm mất lòng ngươi”.“Ngươi tính thế nào?”, Trần Trường An hỏi Dược Nghịch Mệnh.“Ta đã thế này rồi, lẽ nào còn phải để bản thân chịu ấm ức nữa hay sao?”“Đừng nói là một năm, cho dù chỉ cho ta một ngày, ta cũng không buồn cân nhắc”. “Cùng lắm thì chết chứ gì”.“Huống hồ, một năm đã đủ để ta liên hệ với một vài trợ thủ rồi”, Dược Nghịch Mệnh vừa cười vừa nói.Trần Trường An đã đoán trước được kết quả này. Còn hẳn một năm nữa nên hắn cũng không định nán lại đây thêm. “Nếu vậy thì ta đi đây”.“Một năm sau, ta sẽ trở về thành Đan Đế, ta cũng muốn xem xem Huyết Đồ Đại Đế định tắm máu nơi này như thế nào!”, Trần Trường An cười khẩy.“Ngươi đi à?”Trần Trường An muốn đi, Dược Nghịch Mệnh ít nhiều thấy hơi lưu luyến nhưng trên đời này, bữa tiệc nào rồi cũng tới lúc tàn, Trần Trường An vẫn còn việc của mình, không thể cứ ở đây mãi được.“Đúng vậy, ta đã ở đây lâu quá rồi, phải đi thôi”.“Ngươi định đi đâu?”“Tới... Hoàng triều Phụng Thiên”.Trần Trường An vẫn chưa quên chuyện ở hoàng triều Phụng Thiên, hiện tại đã tới lúc tính sổ chuyện năm xưa rồi.“Được, nếu vậy thì ta không giữ chân ngươi nữa”. . truyện kiếm hiệp hay“Nếu ngươi cần giúp đỡ thì cứ sai người báo tin cho ta bất cứ lúc nào”.“Yên tâm, ta không khách khí với ngươi đâu”.“Ha ha ha, thế là đúng đấy!”Sau vài câu trò chuyện đơn giản, Trần Trường An dẫn Đại Hoàng và Cố Tiên Nhi rời khỏi phủ Đan Đế.Trần Trường An đi rồi, phủ Đan Đế yên tĩnh trở lại. Ba người bọn Dược Nghịch Mệnh nhất thời thấy không quen.
Nhiều năm qua, Huyết Đồ Đại Đế đã nghĩ ra nhiều biện pháp nhưng không tài nào làm tu vi của hắn ta tăng lên được, có cố gắng lắm cũng chỉ lên được tới Siêu Phàm Cảnh.
Ban đầu Huyết Đồ Đại Đế vốn đã bỏ cuộc, chấp nhận để hắn ta sống một cuộc đời bình yên cho tới cuối đời, nhưng rồi Nhân Bảng xuất hiện khiến Huyết Đồ Đại Đế không thể ngồi yên.
“Liệu có khi nào Huyết Đồ Đại Đế bảo hắn ta tới gặp ngươi là vì ông ta không hài lòng nên muốn trả hàng không?”
ồ?
Trả hàng?
Thứ này... Thứ này còn có thể trả lại được ư?
“Cũng có thể”.
“Có lẽ Huyết Đồ Đại Đế cho rằng do ta làm không tốt nên con ông ta mới kém cỏi như vậy”, Dược Nghịch Mệnh cười buồn rười rượi.
Mọi người nghe vậy đều nở nụ cười bất đắc dĩ. Thiếp Huyết Đồ của Huyết Đồ Đại Đế tới nhanh ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.
Chưa đầy nửa tháng sau, Huyết Đồ Đại Đế đã sai người mang thiếp Huyết Đồ tới.
Mặc dù đây là chuyện hoàn toàn nằm trong dự liệu nhưng không khỏi thiếu thấu tình đạt lý. Không ngờ Huyết Đồ Đại Đế thực sự không hề niệm tình Dược Nghịch Mệnh từng giúp mình, có thể thấy ông ta cưng chiều con trai như thế nào.
“Một năm?” “Nghĩa là sao?” Đọc thiếp Huyết Đồ xong, Dược Nghịch Mệnh có phần không hiểu.
Huyết Đồ Đại Đế cho Dược Nghịch Mệnh một năm, nếu như ông ta có thể cải thiện thể chất cho Lãnh Vô Tình thì thiếp Huyết Đồ sẽ được thu hồi.
Nếu như Dược Nghịch Mệnh từ chối thì một năm sau, Huyết Đồ Đại Đế sẽ suất lĩnh điện Huyết Đồ tắm máu thành Đan Đết
“Có thể thấy tuy Huyết Đồ Đại Đế không phải người biết trả ơn nhưng ông ta cũng kiêng kị ngươi”.
“Dù sao ngươi cũng là vị Đan Đế duy nhất của Thái Huyền Giới, ông ta cũng không muốn làm mất lòng ngươi”.
“Ngươi tính thế nào?”, Trần Trường An hỏi Dược Nghịch Mệnh.
“Ta đã thế này rồi, lẽ nào còn phải để bản thân chịu ấm ức nữa hay sao?”
“Đừng nói là một năm, cho dù chỉ cho ta một ngày, ta cũng không buồn cân nhắc”. “Cùng lắm thì chết chứ gì”.
“Huống hồ, một năm đã đủ để ta liên hệ với một vài trợ thủ rồi”, Dược Nghịch Mệnh vừa cười vừa nói.
Trần Trường An đã đoán trước được kết quả này. Còn hẳn một năm nữa nên hắn cũng không định nán lại đây thêm. “Nếu vậy thì ta đi đây”.
“Một năm sau, ta sẽ trở về thành Đan Đế, ta cũng muốn xem xem Huyết Đồ Đại Đế định tắm máu nơi này như thế nào!”, Trần Trường An cười khẩy.
“Ngươi đi à?”
Trần Trường An muốn đi, Dược Nghịch Mệnh ít nhiều thấy hơi lưu luyến nhưng trên đời này, bữa tiệc nào rồi cũng tới lúc tàn, Trần Trường An vẫn còn việc của mình, không thể cứ ở đây mãi được.
“Đúng vậy, ta đã ở đây lâu quá rồi, phải đi thôi”.
“Ngươi định đi đâu?”
“Tới... Hoàng triều Phụng Thiên”.
Trần Trường An vẫn chưa quên chuyện ở hoàng triều Phụng Thiên, hiện tại đã tới lúc tính sổ chuyện năm xưa rồi.
“Được, nếu vậy thì ta không giữ chân ngươi nữa”. . truyện kiếm hiệp hay
“Nếu ngươi cần giúp đỡ thì cứ sai người báo tin cho ta bất cứ lúc nào”.
“Yên tâm, ta không khách khí với ngươi đâu”.
“Ha ha ha, thế là đúng đấy!”
Sau vài câu trò chuyện đơn giản, Trần Trường An dẫn Đại Hoàng và Cố Tiên Nhi rời khỏi phủ Đan Đế.
Trần Trường An đi rồi, phủ Đan Đế yên tĩnh trở lại. Ba người bọn Dược Nghịch Mệnh nhất thời thấy không quen.
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Nhiều năm qua, Huyết Đồ Đại Đế đã nghĩ ra nhiều biện pháp nhưng không tài nào làm tu vi của hắn ta tăng lên được, có cố gắng lắm cũng chỉ lên được tới Siêu Phàm Cảnh.Ban đầu Huyết Đồ Đại Đế vốn đã bỏ cuộc, chấp nhận để hắn ta sống một cuộc đời bình yên cho tới cuối đời, nhưng rồi Nhân Bảng xuất hiện khiến Huyết Đồ Đại Đế không thể ngồi yên.“Liệu có khi nào Huyết Đồ Đại Đế bảo hắn ta tới gặp ngươi là vì ông ta không hài lòng nên muốn trả hàng không?”ồ?Trả hàng?Thứ này... Thứ này còn có thể trả lại được ư?“Cũng có thể”.“Có lẽ Huyết Đồ Đại Đế cho rằng do ta làm không tốt nên con ông ta mới kém cỏi như vậy”, Dược Nghịch Mệnh cười buồn rười rượi.Mọi người nghe vậy đều nở nụ cười bất đắc dĩ. Thiếp Huyết Đồ của Huyết Đồ Đại Đế tới nhanh ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.Chưa đầy nửa tháng sau, Huyết Đồ Đại Đế đã sai người mang thiếp Huyết Đồ tới.Mặc dù đây là chuyện hoàn toàn nằm trong dự liệu nhưng không khỏi thiếu thấu tình đạt lý. Không ngờ Huyết Đồ Đại Đế thực sự không hề niệm tình Dược Nghịch Mệnh từng giúp mình, có thể thấy ông ta cưng chiều con trai như thế nào.“Một năm?” “Nghĩa là sao?” Đọc thiếp Huyết Đồ xong, Dược Nghịch Mệnh có phần không hiểu.Huyết Đồ Đại Đế cho Dược Nghịch Mệnh một năm, nếu như ông ta có thể cải thiện thể chất cho Lãnh Vô Tình thì thiếp Huyết Đồ sẽ được thu hồi.Nếu như Dược Nghịch Mệnh từ chối thì một năm sau, Huyết Đồ Đại Đế sẽ suất lĩnh điện Huyết Đồ tắm máu thành Đan Đết“Có thể thấy tuy Huyết Đồ Đại Đế không phải người biết trả ơn nhưng ông ta cũng kiêng kị ngươi”.“Dù sao ngươi cũng là vị Đan Đế duy nhất của Thái Huyền Giới, ông ta cũng không muốn làm mất lòng ngươi”.“Ngươi tính thế nào?”, Trần Trường An hỏi Dược Nghịch Mệnh.“Ta đã thế này rồi, lẽ nào còn phải để bản thân chịu ấm ức nữa hay sao?”“Đừng nói là một năm, cho dù chỉ cho ta một ngày, ta cũng không buồn cân nhắc”. “Cùng lắm thì chết chứ gì”.“Huống hồ, một năm đã đủ để ta liên hệ với một vài trợ thủ rồi”, Dược Nghịch Mệnh vừa cười vừa nói.Trần Trường An đã đoán trước được kết quả này. Còn hẳn một năm nữa nên hắn cũng không định nán lại đây thêm. “Nếu vậy thì ta đi đây”.“Một năm sau, ta sẽ trở về thành Đan Đế, ta cũng muốn xem xem Huyết Đồ Đại Đế định tắm máu nơi này như thế nào!”, Trần Trường An cười khẩy.“Ngươi đi à?”Trần Trường An muốn đi, Dược Nghịch Mệnh ít nhiều thấy hơi lưu luyến nhưng trên đời này, bữa tiệc nào rồi cũng tới lúc tàn, Trần Trường An vẫn còn việc của mình, không thể cứ ở đây mãi được.“Đúng vậy, ta đã ở đây lâu quá rồi, phải đi thôi”.“Ngươi định đi đâu?”“Tới... Hoàng triều Phụng Thiên”.Trần Trường An vẫn chưa quên chuyện ở hoàng triều Phụng Thiên, hiện tại đã tới lúc tính sổ chuyện năm xưa rồi.“Được, nếu vậy thì ta không giữ chân ngươi nữa”. . truyện kiếm hiệp hay“Nếu ngươi cần giúp đỡ thì cứ sai người báo tin cho ta bất cứ lúc nào”.“Yên tâm, ta không khách khí với ngươi đâu”.“Ha ha ha, thế là đúng đấy!”Sau vài câu trò chuyện đơn giản, Trần Trường An dẫn Đại Hoàng và Cố Tiên Nhi rời khỏi phủ Đan Đế.Trần Trường An đi rồi, phủ Đan Đế yên tĩnh trở lại. Ba người bọn Dược Nghịch Mệnh nhất thời thấy không quen.