Tác giả:

"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!…

Chương 329: C329: Phát hiện ra

Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Mãi tới khi Trần Trường An đã đi vào trong phòng riêng rồi, mọi người mới hoàn hồn.Người nào người nấy bốn mắt nhìn nhau, ai nấy đều hoài nghi phải chăng người kể chuyện vừa rồi chỉ đang nói khoác?“Mẹ kiếp, không phải ngươi kể là Trần Trường An đánh thế tử Trấn Bắc Vương bị thương hay sao? Sau đó hắn còn chạy tới phủ Trấn Bắc Vương nữa cơ mà? Saohắn lại xuất hiện ở đây?”“Ta biết ngay là ngươi nói hươu nói vượn mà, không ngờ ngươi lại dám lừa ăn, lừa uống ở chỗ bọn tal”“Mẹ kiếp, ông đây không mời ngươi bữa này nữa!” “Các ngươi... Các ngươi nói bậy, ta không nói điêu, chuyện này đâu phải chỉ mình ta nhìn thấy, nếu không tin thì các ngươi ra ngoài hỏi thăm mà xem có đúng là như vậy hay không”.“Làm sao ta biết được vì sao hẳn lại sống sót rời khỏi phủ Trấn Bắc Vương chứ”.“Các ngươi đừng có chối, đã nói trước là các ngươi mời cơm rồi”. Thấy người này không có vẻ gì là đang nói dối, trong lòng mọi người đều lấy làm lạ, nếu điều này là thực mà người kia lại vẫn còn sống tới tận giờ thì rốt cuộc.thân phận của hắn là gì?“Mẹ kiếp, e là người có thể khiến Trấn Bắc Vương lựa chọn không ra tay hẳn là phải có chống lưng rất mạnh”.“Có khi nào là người của hoàng thất không?”“Không thể nào, nếu như là người của hoàng thất thì đã chẳng phát sinh những chuyện này”.“Vậy thì là ai?”“Ta biết thế mẹ nào được”.Ở trong phòng riêng, Cố Tiên Nhi cũng rất tò mò về những gì Trần Trường An đã làm. Tại sao hắn không ra tay luôn ở phủ Trấn Bắc Vương mà lại cho đối phương thêm một ngày?“Công tử, mục đích ngài làm vậy là gì vậy?”“Không có gì đâu, chẳng qua ta không thích phiền phức nên mới bảo ông ta †ập trung mọi người lại để ta đỡ mất công đi khắp nơi đi tìm thôi”, Trần Trường An cười nhạt.“Ngài định tiêu diệt toàn bộ Trấn Bắc Vương và Trấn Bắc quân à?”“Nếu vậy thì hoàng triều Phụng Thiên chắc sẽ phát hiện ra phải không?”Phát hiện ra?Trần Trường An mỉm cười, nói: “Ta tới đây là để đòi nợ, đây chỉ mới là bước đầu tiên mà thôi”.“Trước nay ta vốn không hề định giấu giếm hoàng thất hoàng triều Phụng Thiên”.“Ta muốn cho bọn họ nghe thấy, nhìn thấy ta tiêu diệt đám thuộc hạ này như thế nào”.“Tiên Nhi, ngươi phải nhớ rằng, người không động đến ta thì ta cũng không động đến người nhưng nếu người động đến ta thì ta phải trả lại gấp trăm lần!”“Đáng lẽ ra Ân Thiên Tử không nên giết bạn của ta!”Trần Trường An không có nhiều điều tối kị nhưng Ân Thiên Tử lại đụng trúng vào điều tối kị của hắn.Năm đó, Ngô Danh Đao vì hắn mà chết. Mặc dù hiện tại đã tìm được chuyển thế của hắn ta nhưng trong lòng Trần Trường An chưa từng cho qua chuyện này.Khi Trần Trường An quyết định trả thù, hắn nhất định sẽ làm thật mạnh mẽ, thật điên cuồng!“Vốn ta còn tưởng là công tử sẽ tới thẳng đế đô của hoàng triều Phụng Thiên cơ. Xem ra ta đã suy nghĩ quá đơn giản rồi”.Cố Tiên Nhi biết Trần Trường An đến hoàng triều Phụng Thiên để làm gì nhưng nàng ta cho rằng Trần Trường An sẽ chỉ lật đổ triều đình, tiêu diệt hoàng thất hoàng triều Phụng Thiên mà thôi.Hiện giờ xem ra, điều Trần Trường An muốn làm phức tạp hơn nàng ta nghĩ nhưng hiệu quả trả thù chắc là cũng sẽ tàn khốc hơn.Bọn họ sẽ đi từng bước một hướng tới chỗ diệt vong trong sự phẫn nộ, khủng hoảng, bất lực!

Mãi tới khi Trần Trường An đã đi vào trong phòng riêng rồi, mọi người mới hoàn hồn.

Người nào người nấy bốn mắt nhìn nhau, ai nấy đều hoài nghi phải chăng người kể chuyện vừa rồi chỉ đang nói khoác?

“Mẹ kiếp, không phải ngươi kể là Trần Trường An đánh thế tử Trấn Bắc Vương bị thương hay sao? Sau đó hắn còn chạy tới phủ Trấn Bắc Vương nữa cơ mà? Sao

hắn lại xuất hiện ở đây?”

“Ta biết ngay là ngươi nói hươu nói vượn mà, không ngờ ngươi lại dám lừa ăn, lừa uống ở chỗ bọn tal”

“Mẹ kiếp, ông đây không mời ngươi bữa này nữa!” “Các ngươi... Các ngươi nói bậy, ta không nói điêu, chuyện này đâu phải chỉ mình ta nhìn thấy, nếu không tin thì các ngươi ra ngoài hỏi thăm mà xem có đúng là như vậy hay không”.

“Làm sao ta biết được vì sao hẳn lại sống sót rời khỏi phủ Trấn Bắc Vương chứ”.

“Các ngươi đừng có chối, đã nói trước là các ngươi mời cơm rồi”. Thấy người này không có vẻ gì là đang nói dối, trong lòng mọi người đều lấy làm lạ, nếu điều này là thực mà người kia lại vẫn còn sống tới tận giờ thì rốt cuộc.

thân phận của hắn là gì?

“Mẹ kiếp, e là người có thể khiến Trấn Bắc Vương lựa chọn không ra tay hẳn là phải có chống lưng rất mạnh”.

“Có khi nào là người của hoàng thất không?”

“Không thể nào, nếu như là người của hoàng thất thì đã chẳng phát sinh những chuyện này”.

“Vậy thì là ai?”

“Ta biết thế mẹ nào được”.

Ở trong phòng riêng, Cố Tiên Nhi cũng rất tò mò về những gì Trần Trường An đã làm. Tại sao hắn không ra tay luôn ở phủ Trấn Bắc Vương mà lại cho đối phương thêm một ngày?

“Công tử, mục đích ngài làm vậy là gì vậy?”

“Không có gì đâu, chẳng qua ta không thích phiền phức nên mới bảo ông ta †ập trung mọi người lại để ta đỡ mất công đi khắp nơi đi tìm thôi”, Trần Trường An cười nhạt.

“Ngài định tiêu diệt toàn bộ Trấn Bắc Vương và Trấn Bắc quân à?”

“Nếu vậy thì hoàng triều Phụng Thiên chắc sẽ phát hiện ra phải không?”

Phát hiện ra?

Trần Trường An mỉm cười, nói: “Ta tới đây là để đòi nợ, đây chỉ mới là bước đầu tiên mà thôi”.

“Trước nay ta vốn không hề định giấu giếm hoàng thất hoàng triều Phụng Thiên”.

“Ta muốn cho bọn họ nghe thấy, nhìn thấy ta tiêu diệt đám thuộc hạ này như thế nào”.

“Tiên Nhi, ngươi phải nhớ rằng, người không động đến ta thì ta cũng không động đến người nhưng nếu người động đến ta thì ta phải trả lại gấp trăm lần!”

“Đáng lẽ ra Ân Thiên Tử không nên giết bạn của ta!”

Trần Trường An không có nhiều điều tối kị nhưng Ân Thiên Tử lại đụng trúng vào điều tối kị của hắn.

Năm đó, Ngô Danh Đao vì hắn mà chết. Mặc dù hiện tại đã tìm được chuyển thế của hắn ta nhưng trong lòng Trần Trường An chưa từng cho qua chuyện này.

Khi Trần Trường An quyết định trả thù, hắn nhất định sẽ làm thật mạnh mẽ, thật điên cuồng!

“Vốn ta còn tưởng là công tử sẽ tới thẳng đế đô của hoàng triều Phụng Thiên cơ. Xem ra ta đã suy nghĩ quá đơn giản rồi”.

Cố Tiên Nhi biết Trần Trường An đến hoàng triều Phụng Thiên để làm gì nhưng nàng ta cho rằng Trần Trường An sẽ chỉ lật đổ triều đình, tiêu diệt hoàng thất hoàng triều Phụng Thiên mà thôi.

Hiện giờ xem ra, điều Trần Trường An muốn làm phức tạp hơn nàng ta nghĩ nhưng hiệu quả trả thù chắc là cũng sẽ tàn khốc hơn.

Bọn họ sẽ đi từng bước một hướng tới chỗ diệt vong trong sự phẫn nộ, khủng hoảng, bất lực!

Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Mãi tới khi Trần Trường An đã đi vào trong phòng riêng rồi, mọi người mới hoàn hồn.Người nào người nấy bốn mắt nhìn nhau, ai nấy đều hoài nghi phải chăng người kể chuyện vừa rồi chỉ đang nói khoác?“Mẹ kiếp, không phải ngươi kể là Trần Trường An đánh thế tử Trấn Bắc Vương bị thương hay sao? Sau đó hắn còn chạy tới phủ Trấn Bắc Vương nữa cơ mà? Saohắn lại xuất hiện ở đây?”“Ta biết ngay là ngươi nói hươu nói vượn mà, không ngờ ngươi lại dám lừa ăn, lừa uống ở chỗ bọn tal”“Mẹ kiếp, ông đây không mời ngươi bữa này nữa!” “Các ngươi... Các ngươi nói bậy, ta không nói điêu, chuyện này đâu phải chỉ mình ta nhìn thấy, nếu không tin thì các ngươi ra ngoài hỏi thăm mà xem có đúng là như vậy hay không”.“Làm sao ta biết được vì sao hẳn lại sống sót rời khỏi phủ Trấn Bắc Vương chứ”.“Các ngươi đừng có chối, đã nói trước là các ngươi mời cơm rồi”. Thấy người này không có vẻ gì là đang nói dối, trong lòng mọi người đều lấy làm lạ, nếu điều này là thực mà người kia lại vẫn còn sống tới tận giờ thì rốt cuộc.thân phận của hắn là gì?“Mẹ kiếp, e là người có thể khiến Trấn Bắc Vương lựa chọn không ra tay hẳn là phải có chống lưng rất mạnh”.“Có khi nào là người của hoàng thất không?”“Không thể nào, nếu như là người của hoàng thất thì đã chẳng phát sinh những chuyện này”.“Vậy thì là ai?”“Ta biết thế mẹ nào được”.Ở trong phòng riêng, Cố Tiên Nhi cũng rất tò mò về những gì Trần Trường An đã làm. Tại sao hắn không ra tay luôn ở phủ Trấn Bắc Vương mà lại cho đối phương thêm một ngày?“Công tử, mục đích ngài làm vậy là gì vậy?”“Không có gì đâu, chẳng qua ta không thích phiền phức nên mới bảo ông ta †ập trung mọi người lại để ta đỡ mất công đi khắp nơi đi tìm thôi”, Trần Trường An cười nhạt.“Ngài định tiêu diệt toàn bộ Trấn Bắc Vương và Trấn Bắc quân à?”“Nếu vậy thì hoàng triều Phụng Thiên chắc sẽ phát hiện ra phải không?”Phát hiện ra?Trần Trường An mỉm cười, nói: “Ta tới đây là để đòi nợ, đây chỉ mới là bước đầu tiên mà thôi”.“Trước nay ta vốn không hề định giấu giếm hoàng thất hoàng triều Phụng Thiên”.“Ta muốn cho bọn họ nghe thấy, nhìn thấy ta tiêu diệt đám thuộc hạ này như thế nào”.“Tiên Nhi, ngươi phải nhớ rằng, người không động đến ta thì ta cũng không động đến người nhưng nếu người động đến ta thì ta phải trả lại gấp trăm lần!”“Đáng lẽ ra Ân Thiên Tử không nên giết bạn của ta!”Trần Trường An không có nhiều điều tối kị nhưng Ân Thiên Tử lại đụng trúng vào điều tối kị của hắn.Năm đó, Ngô Danh Đao vì hắn mà chết. Mặc dù hiện tại đã tìm được chuyển thế của hắn ta nhưng trong lòng Trần Trường An chưa từng cho qua chuyện này.Khi Trần Trường An quyết định trả thù, hắn nhất định sẽ làm thật mạnh mẽ, thật điên cuồng!“Vốn ta còn tưởng là công tử sẽ tới thẳng đế đô của hoàng triều Phụng Thiên cơ. Xem ra ta đã suy nghĩ quá đơn giản rồi”.Cố Tiên Nhi biết Trần Trường An đến hoàng triều Phụng Thiên để làm gì nhưng nàng ta cho rằng Trần Trường An sẽ chỉ lật đổ triều đình, tiêu diệt hoàng thất hoàng triều Phụng Thiên mà thôi.Hiện giờ xem ra, điều Trần Trường An muốn làm phức tạp hơn nàng ta nghĩ nhưng hiệu quả trả thù chắc là cũng sẽ tàn khốc hơn.Bọn họ sẽ đi từng bước một hướng tới chỗ diệt vong trong sự phẫn nộ, khủng hoảng, bất lực!

Chương 329: C329: Phát hiện ra