"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!…
Chương 348: C348: Hắn thật sự tốt tới vậy ư
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… “Toàn bộ phòng đấu giá này đều là nhà ta”.“Được, vậy ngươi cứ ngồi ở đây tiếp đi”.Cổ Phượng Dao nói xong, Trần Trường An không hề cãi lại, bởi vì người ta nói đúng, toàn bộ phòng đấu giá này là của Cổ gia.Tính ra thì người ta mới là chủ nhân, Trần Trường An chỉ là một người khách.“Hắn thật sự tốt tới vậy ư?”“Có sức hút tới vậy ư?”, Cổ Phượng Dao phát huy tinh thần không bỏ rơi, không từ bỏ vô cùng tinh tế, thề phải cứu vớt Cố Tiên Nhi khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.“Ừm”, Cố Tiên Nhi chẳng bưồn nói thêm gì, chỉ gật đầu tùy ý.“Chẳng phải chỉ hơi đẹp trai một chút thôi sao? Tu vi còn không bằng ngươi”.“Mắt nhìn người của ngươi kiểu gì vậy?”“Chỉ thích người ưa nhìn thôi à?”, Cổ Phượng Dao tò mò hỏi.“Ừm”.Cố Tiên Nhi gật đầu như một cỗ máy vô cảm, Cổ Phượng Dao nói gì, Cố Tiên Nhi cũng gật đầu rồi “ừ” một tiếng.Nói mãi một lúc lâu, Cổ Phượng Dao thấy miệng đảng lưỡi khô nhưng sao Cố Tiên Nhi lại chẳng hề có chút phản ứng gì cả vậy?Thế thì lạnh nhạt quá đúng không?“Bao giờ buổi đấu giá mới bắt đầu?”“Không phải ngươi là chủ phòng đấu giá này hay sao? Tiện thể nói cho ta nghe lần này có những đồ gì đấu giá vậy”, Trần Trường An cũng rất bất đắc dĩ, đành gợi đề tài cho nàng ta.“Hừ”Nghe Trần Trường An hỏi vậy, Cổ Phượng Dao lườm Trần Trường An một cái, hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, không nói một chữ.“Không được vô lễ với công tử”, Cố Tiên Nhi sâm mặt lại, tỏ thái độ không vui. “Công tử, công tử”. “Chỉ có động tới công tử nhà ngươi là ngươi mới chịu có phản ứng”.“Ta là đại tiểu thư của Cổ gia, ngươi có thể nể mặt ta một chút được không?”, Cổ Phượng Dao tức giận nói.“Ồ, được”.Thấy Gố Tiên Nhi lại khôi phục trạng thái lạnh nhạt đó, Cổ Phượng Dao suýt nổ tung.Trần Trường An ngồi bên cạnh cũng cảm thấy khá buồn cười, tính cách của hai người này như thể hoàn toàn đổi ngược vậy.Lúc mới nhìn thấy Cổ Phượng Dao, hắn cảm thấy người này rất lạnh lùng, còn Cố Tiên Nhi thì êm dịu hơn, dịu dàng hơn một chút.Giờ thì ngược lại, người lạnh lùng là Cố Tiên Nhi, còn Cổ Phượng Dao lại trở nên nhiệt tình.“Ôi, tẻ nhạt!”“Vậy để ta nói cho ngươi lần này Cổ gia bọn ta mang tới những gì nhé”.“Thực ra cũng không có gì quá tốt đâu, chẳng qua là với người sống ở một nơi như hoàng triều Phụng Thiên thì chúng đúng là đồ tốt”.“Có..”
“Toàn bộ phòng đấu giá này đều là nhà ta”.
“Được, vậy ngươi cứ ngồi ở đây tiếp đi”.
Cổ Phượng Dao nói xong, Trần Trường An không hề cãi lại, bởi vì người ta nói đúng, toàn bộ phòng đấu giá này là của Cổ gia.
Tính ra thì người ta mới là chủ nhân, Trần Trường An chỉ là một người khách.
“Hắn thật sự tốt tới vậy ư?”
“Có sức hút tới vậy ư?”, Cổ Phượng Dao phát huy tinh thần không bỏ rơi, không từ bỏ vô cùng tinh tế, thề phải cứu vớt Cố Tiên Nhi khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
“Ừm”, Cố Tiên Nhi chẳng bưồn nói thêm gì, chỉ gật đầu tùy ý.
“Chẳng phải chỉ hơi đẹp trai một chút thôi sao? Tu vi còn không bằng ngươi”.
“Mắt nhìn người của ngươi kiểu gì vậy?”
“Chỉ thích người ưa nhìn thôi à?”, Cổ Phượng Dao tò mò hỏi.
“Ừm”.
Cố Tiên Nhi gật đầu như một cỗ máy vô cảm, Cổ Phượng Dao nói gì, Cố Tiên Nhi cũng gật đầu rồi “ừ” một tiếng.
Nói mãi một lúc lâu, Cổ Phượng Dao thấy miệng đảng lưỡi khô nhưng sao Cố Tiên Nhi lại chẳng hề có chút phản ứng gì cả vậy?
Thế thì lạnh nhạt quá đúng không?
“Bao giờ buổi đấu giá mới bắt đầu?”
“Không phải ngươi là chủ phòng đấu giá này hay sao? Tiện thể nói cho ta nghe lần này có những đồ gì đấu giá vậy”, Trần Trường An cũng rất bất đắc dĩ, đành gợi đề tài cho nàng ta.
“Hừ”
Nghe Trần Trường An hỏi vậy, Cổ Phượng Dao lườm Trần Trường An một cái, hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, không nói một chữ.
“Không được vô lễ với công tử”, Cố Tiên Nhi sâm mặt lại, tỏ thái độ không vui. “Công tử, công tử”. “Chỉ có động tới công tử nhà ngươi là ngươi mới chịu có phản ứng”.
“Ta là đại tiểu thư của Cổ gia, ngươi có thể nể mặt ta một chút được không?”, Cổ Phượng Dao tức giận nói.
“Ồ, được”.
Thấy Gố Tiên Nhi lại khôi phục trạng thái lạnh nhạt đó, Cổ Phượng Dao suýt nổ tung.
Trần Trường An ngồi bên cạnh cũng cảm thấy khá buồn cười, tính cách của hai người này như thể hoàn toàn đổi ngược vậy.
Lúc mới nhìn thấy Cổ Phượng Dao, hắn cảm thấy người này rất lạnh lùng, còn Cố Tiên Nhi thì êm dịu hơn, dịu dàng hơn một chút.
Giờ thì ngược lại, người lạnh lùng là Cố Tiên Nhi, còn Cổ Phượng Dao lại trở nên nhiệt tình.
“Ôi, tẻ nhạt!”
“Vậy để ta nói cho ngươi lần này Cổ gia bọn ta mang tới những gì nhé”.
“Thực ra cũng không có gì quá tốt đâu, chẳng qua là với người sống ở một nơi như hoàng triều Phụng Thiên thì chúng đúng là đồ tốt”.
“Có..”
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… “Toàn bộ phòng đấu giá này đều là nhà ta”.“Được, vậy ngươi cứ ngồi ở đây tiếp đi”.Cổ Phượng Dao nói xong, Trần Trường An không hề cãi lại, bởi vì người ta nói đúng, toàn bộ phòng đấu giá này là của Cổ gia.Tính ra thì người ta mới là chủ nhân, Trần Trường An chỉ là một người khách.“Hắn thật sự tốt tới vậy ư?”“Có sức hút tới vậy ư?”, Cổ Phượng Dao phát huy tinh thần không bỏ rơi, không từ bỏ vô cùng tinh tế, thề phải cứu vớt Cố Tiên Nhi khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.“Ừm”, Cố Tiên Nhi chẳng bưồn nói thêm gì, chỉ gật đầu tùy ý.“Chẳng phải chỉ hơi đẹp trai một chút thôi sao? Tu vi còn không bằng ngươi”.“Mắt nhìn người của ngươi kiểu gì vậy?”“Chỉ thích người ưa nhìn thôi à?”, Cổ Phượng Dao tò mò hỏi.“Ừm”.Cố Tiên Nhi gật đầu như một cỗ máy vô cảm, Cổ Phượng Dao nói gì, Cố Tiên Nhi cũng gật đầu rồi “ừ” một tiếng.Nói mãi một lúc lâu, Cổ Phượng Dao thấy miệng đảng lưỡi khô nhưng sao Cố Tiên Nhi lại chẳng hề có chút phản ứng gì cả vậy?Thế thì lạnh nhạt quá đúng không?“Bao giờ buổi đấu giá mới bắt đầu?”“Không phải ngươi là chủ phòng đấu giá này hay sao? Tiện thể nói cho ta nghe lần này có những đồ gì đấu giá vậy”, Trần Trường An cũng rất bất đắc dĩ, đành gợi đề tài cho nàng ta.“Hừ”Nghe Trần Trường An hỏi vậy, Cổ Phượng Dao lườm Trần Trường An một cái, hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi, không nói một chữ.“Không được vô lễ với công tử”, Cố Tiên Nhi sâm mặt lại, tỏ thái độ không vui. “Công tử, công tử”. “Chỉ có động tới công tử nhà ngươi là ngươi mới chịu có phản ứng”.“Ta là đại tiểu thư của Cổ gia, ngươi có thể nể mặt ta một chút được không?”, Cổ Phượng Dao tức giận nói.“Ồ, được”.Thấy Gố Tiên Nhi lại khôi phục trạng thái lạnh nhạt đó, Cổ Phượng Dao suýt nổ tung.Trần Trường An ngồi bên cạnh cũng cảm thấy khá buồn cười, tính cách của hai người này như thể hoàn toàn đổi ngược vậy.Lúc mới nhìn thấy Cổ Phượng Dao, hắn cảm thấy người này rất lạnh lùng, còn Cố Tiên Nhi thì êm dịu hơn, dịu dàng hơn một chút.Giờ thì ngược lại, người lạnh lùng là Cố Tiên Nhi, còn Cổ Phượng Dao lại trở nên nhiệt tình.“Ôi, tẻ nhạt!”“Vậy để ta nói cho ngươi lần này Cổ gia bọn ta mang tới những gì nhé”.“Thực ra cũng không có gì quá tốt đâu, chẳng qua là với người sống ở một nơi như hoàng triều Phụng Thiên thì chúng đúng là đồ tốt”.“Có..”