"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!…
Chương 373: C373: Nhưng bọn họ không cam lòng
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Đi rồi?Cứ thế đi rồi?Nguồn trợ giúp lớn nhất của Ân gia vậy mà lặng lẽ không một tiếng động đi mất rồi?Thậm chí trước khi đi còn để lại một cái liếc mắt khinh thường khiến người †a không thể quên?Phong Vô Lượng hoàn toàn lười đáp lại đám người Ân gia, sau khi khinh thường liếc nhóm người này một cái lập tức biến mất vô thanh vô tức.Sự rời đi của Phong Vô Lượng đại biểu điều gì, trong lòng mọi người đã có đáp án.Nhưng bọn họ không cam lòng!Cho dù chết cũng nên để bọn họ chết được rõ ràng đúng không? “Trần Trường An!”“Ta là Ân Thiên Chính, Ân gia”.“Nếu như ta không hồ đồ nhớ lầm mà nói, giữa ngươi và Ân gia ta hình như không có thù oán”.“Nhưng vì sao ngươi phải làm thế?”“Rốt cuộc là bởi vì cái gì khiến ngươi hận Ân gia ta như vậy?”Ân Thiên Chính, ca ca ruột của Ân Thiên Tử, tuy tu vi thiên phú không bằng Ân Thiên Tử nhưng dù sao cũng đột phá Bất Tử Cảnh tầng thứ chín, ở Ân giacũng coi như tồn tại cấp bậc lão tổ.Ân Thiên Tử không ở, người có bối phận cao nhất, có quyền lên tiếng nhất Ân gia là gã.Không có thù oán?Trần Trường An nhìn về phía Ân Thiên Chính cười khẩy một tiếng, nói: “Thế hả? Mới có mấy trăm năm thôi, các ngươi đã quên năm đó xảy ra chuyện gì sao?”Mấy trăm năm?Mấy trăm năm trước xảy ra chuyện gì?Đám người Ân gia đều mang vẻ mặt nghỉ hoặc. Nhưng cẩn thận suy ngẫm, tất cả mọi người đã nhớ lại chuyện xảy ra mấy trăm năm trước.Ngô Danh Đao?Ân Thiên Tử tự mình hạ lệnh đánh chết thiên tài Ngô gia, Ngô Danh Đao!Nhưng dù muốn báo thù thì cũng nên là người Ngô gia tới chứ?Việc này liên quan gì tới Trần Trường An?“Không thể”“Sao hắn ta sẽ quen biết cường giả như ngươi?”“Nếu thật như thế, năm đó cũng không...”Ân Thiên Chính có hơi không hiểu, nếu Ngô Danh Đao quen biết cường giả như Trần Trường An, sau lần đào tẩu đầu tiên năm đó sao hắn ta không cầu giúp đỡ?“Dù vậy, đây cũng là ân oán giữa Ngô Danh Đao và chúng ta.”“Ngươi...” Ngô Danh Đao?Lời Ân Thiên Chính nói khiến Ngô Danh Đao đang nhìn xem hết thảy ngẩn người.Tuy khoảng cách rất xa nhưng Ngô Danh Đao vẫn nghe được nội dung cuộc nói chuyện bên này. Hắn ta không hề nghĩ tới tên của bản thân thế mà xuất hiện từ trong miệng những người này.
Đi rồi?
Cứ thế đi rồi?
Nguồn trợ giúp lớn nhất của Ân gia vậy mà lặng lẽ không một tiếng động đi mất rồi?
Thậm chí trước khi đi còn để lại một cái liếc mắt khinh thường khiến người †a không thể quên?
Phong Vô Lượng hoàn toàn lười đáp lại đám người Ân gia, sau khi khinh thường liếc nhóm người này một cái lập tức biến mất vô thanh vô tức.
Sự rời đi của Phong Vô Lượng đại biểu điều gì, trong lòng mọi người đã có đáp án.
Nhưng bọn họ không cam lòng!
Cho dù chết cũng nên để bọn họ chết được rõ ràng đúng không? “Trần Trường An!”
“Ta là Ân Thiên Chính, Ân gia”.
“Nếu như ta không hồ đồ nhớ lầm mà nói, giữa ngươi và Ân gia ta hình như không có thù oán”.
“Nhưng vì sao ngươi phải làm thế?”
“Rốt cuộc là bởi vì cái gì khiến ngươi hận Ân gia ta như vậy?”
Ân Thiên Chính, ca ca ruột của Ân Thiên Tử, tuy tu vi thiên phú không bằng Ân Thiên Tử nhưng dù sao cũng đột phá Bất Tử Cảnh tầng thứ chín, ở Ân gia
cũng coi như tồn tại cấp bậc lão tổ.
Ân Thiên Tử không ở, người có bối phận cao nhất, có quyền lên tiếng nhất Ân gia là gã.
Không có thù oán?
Trần Trường An nhìn về phía Ân Thiên Chính cười khẩy một tiếng, nói: “Thế hả? Mới có mấy trăm năm thôi, các ngươi đã quên năm đó xảy ra chuyện gì sao?”
Mấy trăm năm?
Mấy trăm năm trước xảy ra chuyện gì?
Đám người Ân gia đều mang vẻ mặt nghỉ hoặc. Nhưng cẩn thận suy ngẫm, tất cả mọi người đã nhớ lại chuyện xảy ra mấy trăm năm trước.
Ngô Danh Đao?
Ân Thiên Tử tự mình hạ lệnh đánh chết thiên tài Ngô gia, Ngô Danh Đao!
Nhưng dù muốn báo thù thì cũng nên là người Ngô gia tới chứ?
Việc này liên quan gì tới Trần Trường An?
“Không thể”
“Sao hắn ta sẽ quen biết cường giả như ngươi?”
“Nếu thật như thế, năm đó cũng không...”
Ân Thiên Chính có hơi không hiểu, nếu Ngô Danh Đao quen biết cường giả như Trần Trường An, sau lần đào tẩu đầu tiên năm đó sao hắn ta không cầu giúp đỡ?
“Dù vậy, đây cũng là ân oán giữa Ngô Danh Đao và chúng ta.”
“Ngươi...” Ngô Danh Đao?
Lời Ân Thiên Chính nói khiến Ngô Danh Đao đang nhìn xem hết thảy ngẩn người.
Tuy khoảng cách rất xa nhưng Ngô Danh Đao vẫn nghe được nội dung cuộc nói chuyện bên này. Hắn ta không hề nghĩ tới tên của bản thân thế mà xuất hiện từ trong miệng những người này.
Vô Thượng Kiếm Đế - Thiên Thể Bất Tử Ai Cũng Nghĩ Ta Vô ĐịchTác giả: SS TầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp"Trần Trường An." "Ngươi đi đi!" Đi ư? Trần Trường An nhìn về phía sư phụ đang mặc một bộ váy dài màu tím, khí chất cao quý, dung mạo tuyệt mỹ, ánh mắt của hắn tràn ngập vẻ khó hiểu. "Sư phụ, thế này là sao?" "Đệ tử còn muốn đi theo bên cạnh sư phụ, đệ tử không muốn rời xa sư phụ đâu." Trần Trường An nói với giọng điệu không nỡ. Nghe thấy lời này, gương mặt tuyệt mỹ của sư phụ xinh đẹp cũng lộ chút cảm xúc. Nhưng đây tuyệt đối không phải là xúc động, mà là đang cố gắng kiềm chế sự chán ngấy trong lòng. "Mười ngàn năm!" "Ròng rã mười ngàn năm!" "Ngươi có biết vi sư đã trải qua mười ngàn năm như thế nào không?" Sư phụ xinh đẹp lạnh lùng hỏi. "Đương nhiên là biết rồi." "Mười ngàn năm qua, sư phụ có sự đồng hành của con, không còn cô độc, tất nhiên là vui vẻ, hạnh phúc, mỗi ngày. trong mười ngàn năm qua đều được hạnh phúc bao bọc!" Trần Trường An cười nói. Vui vẻ? Hạnh phúc? Còn được hạnh phúc bao bọc? Phi! Mục Vân Dao nhìn Trần Trường An đang mỉm cười, hận không thể tát cho hắn một cái!… Đi rồi?Cứ thế đi rồi?Nguồn trợ giúp lớn nhất của Ân gia vậy mà lặng lẽ không một tiếng động đi mất rồi?Thậm chí trước khi đi còn để lại một cái liếc mắt khinh thường khiến người †a không thể quên?Phong Vô Lượng hoàn toàn lười đáp lại đám người Ân gia, sau khi khinh thường liếc nhóm người này một cái lập tức biến mất vô thanh vô tức.Sự rời đi của Phong Vô Lượng đại biểu điều gì, trong lòng mọi người đã có đáp án.Nhưng bọn họ không cam lòng!Cho dù chết cũng nên để bọn họ chết được rõ ràng đúng không? “Trần Trường An!”“Ta là Ân Thiên Chính, Ân gia”.“Nếu như ta không hồ đồ nhớ lầm mà nói, giữa ngươi và Ân gia ta hình như không có thù oán”.“Nhưng vì sao ngươi phải làm thế?”“Rốt cuộc là bởi vì cái gì khiến ngươi hận Ân gia ta như vậy?”Ân Thiên Chính, ca ca ruột của Ân Thiên Tử, tuy tu vi thiên phú không bằng Ân Thiên Tử nhưng dù sao cũng đột phá Bất Tử Cảnh tầng thứ chín, ở Ân giacũng coi như tồn tại cấp bậc lão tổ.Ân Thiên Tử không ở, người có bối phận cao nhất, có quyền lên tiếng nhất Ân gia là gã.Không có thù oán?Trần Trường An nhìn về phía Ân Thiên Chính cười khẩy một tiếng, nói: “Thế hả? Mới có mấy trăm năm thôi, các ngươi đã quên năm đó xảy ra chuyện gì sao?”Mấy trăm năm?Mấy trăm năm trước xảy ra chuyện gì?Đám người Ân gia đều mang vẻ mặt nghỉ hoặc. Nhưng cẩn thận suy ngẫm, tất cả mọi người đã nhớ lại chuyện xảy ra mấy trăm năm trước.Ngô Danh Đao?Ân Thiên Tử tự mình hạ lệnh đánh chết thiên tài Ngô gia, Ngô Danh Đao!Nhưng dù muốn báo thù thì cũng nên là người Ngô gia tới chứ?Việc này liên quan gì tới Trần Trường An?“Không thể”“Sao hắn ta sẽ quen biết cường giả như ngươi?”“Nếu thật như thế, năm đó cũng không...”Ân Thiên Chính có hơi không hiểu, nếu Ngô Danh Đao quen biết cường giả như Trần Trường An, sau lần đào tẩu đầu tiên năm đó sao hắn ta không cầu giúp đỡ?“Dù vậy, đây cũng là ân oán giữa Ngô Danh Đao và chúng ta.”“Ngươi...” Ngô Danh Đao?Lời Ân Thiên Chính nói khiến Ngô Danh Đao đang nhìn xem hết thảy ngẩn người.Tuy khoảng cách rất xa nhưng Ngô Danh Đao vẫn nghe được nội dung cuộc nói chuyện bên này. Hắn ta không hề nghĩ tới tên của bản thân thế mà xuất hiện từ trong miệng những người này.