Tác giả:

Viên Y Y cảm thấy dạo này mình xui xẻo hết chỗ nói. Vốn dĩ năm nay là năm tuổi của cô, đã đủ đen đủi rồi, tốt nghiệp đại học tìm việc nửa năm trời, mới xin được vào làm trợ lý luật sư cho một văn phòng luật, thời gian thử việc một tháng 2500 tệ, ba tháng sau khi ký hợp đồng chính thức thì một tháng được 3000 tệ, cộng thêm một số khoản chuyên cần và trợ cấp, cũng được 3800 tệ, thu nhập như vậy ở cái thành phố nhỏ phía Tây Nam này cũng coi như là khá. Thế nhưng... Trong 5 thực tập sinh bị loại một, cô chính là người bị loại. “Viên Y Y, khoảng thời gian này em thể hiện rất tốt, nhưng mà, những thực tập sinh đợt này đều rất ưu tú, rất xin lỗi, công ty tôi không thể ký hợp đồng với em, mong em tiếp tục cố gắng.” Aaa... Trong bốn người thì có đến ba người là có quan hệ, người còn lại thì điều kiện cũng ngang ngửa cô, chỉ tiếc rằng người ta xinh đẹp hơn cô, miệng lại ngọt, không loại cô thì loại ai? Mới tuần trước. Cô vừa phát hiện ra bạn trai quen 4 năm trời của mình, vậy mà lại cặp kè với…

Chương 38

Hệ Thống Dưỡng Ếch Của Ảnh Hậu - Thỏ Nhĩ TềTác giả: Thỏ Nhĩ TềTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Thám HiểmViên Y Y cảm thấy dạo này mình xui xẻo hết chỗ nói. Vốn dĩ năm nay là năm tuổi của cô, đã đủ đen đủi rồi, tốt nghiệp đại học tìm việc nửa năm trời, mới xin được vào làm trợ lý luật sư cho một văn phòng luật, thời gian thử việc một tháng 2500 tệ, ba tháng sau khi ký hợp đồng chính thức thì một tháng được 3000 tệ, cộng thêm một số khoản chuyên cần và trợ cấp, cũng được 3800 tệ, thu nhập như vậy ở cái thành phố nhỏ phía Tây Nam này cũng coi như là khá. Thế nhưng... Trong 5 thực tập sinh bị loại một, cô chính là người bị loại. “Viên Y Y, khoảng thời gian này em thể hiện rất tốt, nhưng mà, những thực tập sinh đợt này đều rất ưu tú, rất xin lỗi, công ty tôi không thể ký hợp đồng với em, mong em tiếp tục cố gắng.” Aaa... Trong bốn người thì có đến ba người là có quan hệ, người còn lại thì điều kiện cũng ngang ngửa cô, chỉ tiếc rằng người ta xinh đẹp hơn cô, miệng lại ngọt, không loại cô thì loại ai? Mới tuần trước. Cô vừa phát hiện ra bạn trai quen 4 năm trời của mình, vậy mà lại cặp kè với… Nhưng mà khi nghe thấy Ninh Dực Trình thản nhiên bảo cô từ bỏ, tại sao trái tim cô lại đau đớn như vậy.Lúc bố mẹ ly hôn, lúc bố mẹ có gia đình mới, lúc bố nói với cô là cô có thêm một đứa em trai, lúc bà nội qua đời, lúc Quý Dương nói với cô là mẹ anh ta không đồng ý cho hai người ở bên nhau, lúc Đường Oánh Oánh cười nói với cô là cô ta và Quý Dương đã ở bên nhau từ lâu rồi...Cô đều chưa từng suy sụp như vậy.Thế mà hôm nay, khi mọi chuyện dồn nén trong lòng, khi trước mắt cô chỉ còn duy nhất một con đường, thì lại nghe thấy hai chữ “từ bỏ” được thốt ra một cách dễ dàng như vậy, cuối cùng cô cũng không thể nào kìm nén được nữa.Nước mắt tuôn rơi như vỡ đê, cô cũng có ước mơ.Diễn viên chưa từng là ước mơ của cô, nhưng mà bây giờ thì có rồi.Bởi vì cô muốn sống một cuộc sống khác, cô muốn bố - người chỉ yêu thương em trai cô - thấy được cô cũng rất tài giỏi, cô muốn Quý Dương - kẻ đã phụ lòng cô - thấy được cô không hề thua kém gì Đường Oánh Oánh.Cô... Càng muốn để bà nội trên trời có linh thiêng phù hộ, biết rằng đứa cháu gái mà bà yêu thương, cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi.Cô không muốn làm kẻ thất bại nữa!Nếu như khóc có thể giải quyết được vấn đề, thì cô của ngày xưa cũng sẽ không sống thê thảm như vậy.Khóc xong, đứng dậy, lau khô nước mắt, cuối cùng cô cũng nhận ra bản thân mình ấu trĩ đến nhường nào. Lúc nãy trong lúc luống cuống, không biết cô đã đánh rơi túi xách ở đâu rồi, tuy rằng trong đó không có nhiều tiền, nhưng điện thoại và tiền mặt đều ở trong đó.Cô đứng dậy, đi về phía nhà, đi được một lúc, cô mới phát hiện ra, đôi giày cô đang mang không thích hợp để đi bộ, hơi rộng...Khóc ròng...Cô đứng bên đường vẫy xe, nhưng mà cứ hễ có xe nào giảm tốc độ, hình như lái xe vừa nhìn thấy cô đã lập tức đạp ga phóng đi mất.Cô cũng không hiểu vì sao nữa, đành phải ngậm ngùi đi bộ về nhà.Lúc cô về đến nhà thì đã hơn 11 giờ đêm.Đi ngang qua cửa nhà Ninh Dực Trình, cô tức giận đến mức muốn xông vào cho anh một trận, nhưng cuối cùng vẫn nhịn, dù sao thì nếu như hôm nay không có Ninh Dực Trình và người đại diện của anh, thì chắc chắn cô sẽ không thoát thân dễ dàng như vậy. Cô không phải người không biết điều.Cô ủ rũ về đến nhà, soi gương mới giật nảy mình.Nữ quỷ này là ai vậy?Tóc tai bù xù, mặt mày ủ rũ, hơn nữa lớp trang điểm cũng đã trôi hết, thảo nào mà mấy người lái xe kia vừa nhìn thấy cô đã vội vàng phóng xe đi với tốc độ 200 km/h.Tẩy trang xong, cô nằm vật ra giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong mơ hình như cô nghe thấy con trai đang gọi mình, nó đứng sau lớp kính, nhảy loi choi, không biết đang lo lắng chuyện gì.Viên Y Y trở mình tỉnh dậy, trời đã sáng rồi, cô đưa tay lên xoa đầu, tại sao con trai cô lại xuất hiện trong mơ của cô chứ.Cô vô thức mò mẫm tìm điện thoại, sau đó bỗng nhiên bừng tỉnh.Aaaaa!Điện thoại để trong túi xách, túi xách bị bỏ quên ở cái hội sở kia rồi!Phải làm sao bây giờ!Cô suýt chút nữa thì khóc òa lên.Hay là đến hội sở lấy?Không được... Chuyện tối hôm qua đã gây ầm ĩ như vậy rồi, hơn nữa có quay lại cũng chưa chắc đã tìm thấy.Lỡ như lại gặp phải đám người kia của Quý Siêu thì phải làm sao?Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Viên Y Y đành phải đến gõ cửa nhà Ninh Dực Trình.Gõ cửa rất lâu, người đàn ông mới chịu ra mở cửa, hình như là vừa mới bị đánh thức, trên mặt còn ngái ngủ, giọng điệu có chút cáu kỉnh: “Chuyện gì?”Viên Y Y cuống quýt nói: “Cái hội sở mà hôm qua anh đưa tôi về ấy, anh có quen ai ở đó không?”“Không quen.”“Vậy chắc chắn người đại diện của anh quen.”

Nhưng mà khi nghe thấy Ninh Dực Trình thản nhiên bảo cô từ bỏ, tại sao trái tim cô lại đau đớn như vậy.

Lúc bố mẹ ly hôn, lúc bố mẹ có gia đình mới, lúc bố nói với cô là cô có thêm một đứa em trai, lúc bà nội qua đời, lúc Quý Dương nói với cô là mẹ anh ta không đồng ý cho hai người ở bên nhau, lúc Đường Oánh Oánh cười nói với cô là cô ta và Quý Dương đã ở bên nhau từ lâu rồi...

Cô đều chưa từng suy sụp như vậy.

Thế mà hôm nay, khi mọi chuyện dồn nén trong lòng, khi trước mắt cô chỉ còn duy nhất một con đường, thì lại nghe thấy hai chữ “từ bỏ” được thốt ra một cách dễ dàng như vậy, cuối cùng cô cũng không thể nào kìm nén được nữa.

Nước mắt tuôn rơi như vỡ đê, cô cũng có ước mơ.

Diễn viên chưa từng là ước mơ của cô, nhưng mà bây giờ thì có rồi.

Bởi vì cô muốn sống một cuộc sống khác, cô muốn bố - người chỉ yêu thương em trai cô - thấy được cô cũng rất tài giỏi, cô muốn Quý Dương - kẻ đã phụ lòng cô - thấy được cô không hề thua kém gì Đường Oánh Oánh.

Cô... Càng muốn để bà nội trên trời có linh thiêng phù hộ, biết rằng đứa cháu gái mà bà yêu thương, cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi.

Cô không muốn làm kẻ thất bại nữa!

Nếu như khóc có thể giải quyết được vấn đề, thì cô của ngày xưa cũng sẽ không sống thê thảm như vậy.

Khóc xong, đứng dậy, lau khô nước mắt, cuối cùng cô cũng nhận ra bản thân mình ấu trĩ đến nhường nào. Lúc nãy trong lúc luống cuống, không biết cô đã đánh rơi túi xách ở đâu rồi, tuy rằng trong đó không có nhiều tiền, nhưng điện thoại và tiền mặt đều ở trong đó.

Cô đứng dậy, đi về phía nhà, đi được một lúc, cô mới phát hiện ra, đôi giày cô đang mang không thích hợp để đi bộ, hơi rộng...

Khóc ròng...

Cô đứng bên đường vẫy xe, nhưng mà cứ hễ có xe nào giảm tốc độ, hình như lái xe vừa nhìn thấy cô đã lập tức đạp ga phóng đi mất.

Cô cũng không hiểu vì sao nữa, đành phải ngậm ngùi đi bộ về nhà.

Lúc cô về đến nhà thì đã hơn 11 giờ đêm.

Đi ngang qua cửa nhà Ninh Dực Trình, cô tức giận đến mức muốn xông vào cho anh một trận, nhưng cuối cùng vẫn nhịn, dù sao thì nếu như hôm nay không có Ninh Dực Trình và người đại diện của anh, thì chắc chắn cô sẽ không thoát thân dễ dàng như vậy. Cô không phải người không biết điều.

Cô ủ rũ về đến nhà, soi gương mới giật nảy mình.

Nữ quỷ này là ai vậy?

Tóc tai bù xù, mặt mày ủ rũ, hơn nữa lớp trang điểm cũng đã trôi hết, thảo nào mà mấy người lái xe kia vừa nhìn thấy cô đã vội vàng phóng xe đi với tốc độ 200 km/h.

Tẩy trang xong, cô nằm vật ra giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong mơ hình như cô nghe thấy con trai đang gọi mình, nó đứng sau lớp kính, nhảy loi choi, không biết đang lo lắng chuyện gì.

Viên Y Y trở mình tỉnh dậy, trời đã sáng rồi, cô đưa tay lên xoa đầu, tại sao con trai cô lại xuất hiện trong mơ của cô chứ.

Cô vô thức mò mẫm tìm điện thoại, sau đó bỗng nhiên bừng tỉnh.

Aaaaa!

Điện thoại để trong túi xách, túi xách bị bỏ quên ở cái hội sở kia rồi!

Phải làm sao bây giờ!

Cô suýt chút nữa thì khóc òa lên.

Hay là đến hội sở lấy?

Không được... Chuyện tối hôm qua đã gây ầm ĩ như vậy rồi, hơn nữa có quay lại cũng chưa chắc đã tìm thấy.

Lỡ như lại gặp phải đám người kia của Quý Siêu thì phải làm sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Viên Y Y đành phải đến gõ cửa nhà Ninh Dực Trình.

Gõ cửa rất lâu, người đàn ông mới chịu ra mở cửa, hình như là vừa mới bị đánh thức, trên mặt còn ngái ngủ, giọng điệu có chút cáu kỉnh: “Chuyện gì?”

Viên Y Y cuống quýt nói: “Cái hội sở mà hôm qua anh đưa tôi về ấy, anh có quen ai ở đó không?”

“Không quen.”

“Vậy chắc chắn người đại diện của anh quen.”

Hệ Thống Dưỡng Ếch Của Ảnh Hậu - Thỏ Nhĩ TềTác giả: Thỏ Nhĩ TềTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Thám HiểmViên Y Y cảm thấy dạo này mình xui xẻo hết chỗ nói. Vốn dĩ năm nay là năm tuổi của cô, đã đủ đen đủi rồi, tốt nghiệp đại học tìm việc nửa năm trời, mới xin được vào làm trợ lý luật sư cho một văn phòng luật, thời gian thử việc một tháng 2500 tệ, ba tháng sau khi ký hợp đồng chính thức thì một tháng được 3000 tệ, cộng thêm một số khoản chuyên cần và trợ cấp, cũng được 3800 tệ, thu nhập như vậy ở cái thành phố nhỏ phía Tây Nam này cũng coi như là khá. Thế nhưng... Trong 5 thực tập sinh bị loại một, cô chính là người bị loại. “Viên Y Y, khoảng thời gian này em thể hiện rất tốt, nhưng mà, những thực tập sinh đợt này đều rất ưu tú, rất xin lỗi, công ty tôi không thể ký hợp đồng với em, mong em tiếp tục cố gắng.” Aaa... Trong bốn người thì có đến ba người là có quan hệ, người còn lại thì điều kiện cũng ngang ngửa cô, chỉ tiếc rằng người ta xinh đẹp hơn cô, miệng lại ngọt, không loại cô thì loại ai? Mới tuần trước. Cô vừa phát hiện ra bạn trai quen 4 năm trời của mình, vậy mà lại cặp kè với… Nhưng mà khi nghe thấy Ninh Dực Trình thản nhiên bảo cô từ bỏ, tại sao trái tim cô lại đau đớn như vậy.Lúc bố mẹ ly hôn, lúc bố mẹ có gia đình mới, lúc bố nói với cô là cô có thêm một đứa em trai, lúc bà nội qua đời, lúc Quý Dương nói với cô là mẹ anh ta không đồng ý cho hai người ở bên nhau, lúc Đường Oánh Oánh cười nói với cô là cô ta và Quý Dương đã ở bên nhau từ lâu rồi...Cô đều chưa từng suy sụp như vậy.Thế mà hôm nay, khi mọi chuyện dồn nén trong lòng, khi trước mắt cô chỉ còn duy nhất một con đường, thì lại nghe thấy hai chữ “từ bỏ” được thốt ra một cách dễ dàng như vậy, cuối cùng cô cũng không thể nào kìm nén được nữa.Nước mắt tuôn rơi như vỡ đê, cô cũng có ước mơ.Diễn viên chưa từng là ước mơ của cô, nhưng mà bây giờ thì có rồi.Bởi vì cô muốn sống một cuộc sống khác, cô muốn bố - người chỉ yêu thương em trai cô - thấy được cô cũng rất tài giỏi, cô muốn Quý Dương - kẻ đã phụ lòng cô - thấy được cô không hề thua kém gì Đường Oánh Oánh.Cô... Càng muốn để bà nội trên trời có linh thiêng phù hộ, biết rằng đứa cháu gái mà bà yêu thương, cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi.Cô không muốn làm kẻ thất bại nữa!Nếu như khóc có thể giải quyết được vấn đề, thì cô của ngày xưa cũng sẽ không sống thê thảm như vậy.Khóc xong, đứng dậy, lau khô nước mắt, cuối cùng cô cũng nhận ra bản thân mình ấu trĩ đến nhường nào. Lúc nãy trong lúc luống cuống, không biết cô đã đánh rơi túi xách ở đâu rồi, tuy rằng trong đó không có nhiều tiền, nhưng điện thoại và tiền mặt đều ở trong đó.Cô đứng dậy, đi về phía nhà, đi được một lúc, cô mới phát hiện ra, đôi giày cô đang mang không thích hợp để đi bộ, hơi rộng...Khóc ròng...Cô đứng bên đường vẫy xe, nhưng mà cứ hễ có xe nào giảm tốc độ, hình như lái xe vừa nhìn thấy cô đã lập tức đạp ga phóng đi mất.Cô cũng không hiểu vì sao nữa, đành phải ngậm ngùi đi bộ về nhà.Lúc cô về đến nhà thì đã hơn 11 giờ đêm.Đi ngang qua cửa nhà Ninh Dực Trình, cô tức giận đến mức muốn xông vào cho anh một trận, nhưng cuối cùng vẫn nhịn, dù sao thì nếu như hôm nay không có Ninh Dực Trình và người đại diện của anh, thì chắc chắn cô sẽ không thoát thân dễ dàng như vậy. Cô không phải người không biết điều.Cô ủ rũ về đến nhà, soi gương mới giật nảy mình.Nữ quỷ này là ai vậy?Tóc tai bù xù, mặt mày ủ rũ, hơn nữa lớp trang điểm cũng đã trôi hết, thảo nào mà mấy người lái xe kia vừa nhìn thấy cô đã vội vàng phóng xe đi với tốc độ 200 km/h.Tẩy trang xong, cô nằm vật ra giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong mơ hình như cô nghe thấy con trai đang gọi mình, nó đứng sau lớp kính, nhảy loi choi, không biết đang lo lắng chuyện gì.Viên Y Y trở mình tỉnh dậy, trời đã sáng rồi, cô đưa tay lên xoa đầu, tại sao con trai cô lại xuất hiện trong mơ của cô chứ.Cô vô thức mò mẫm tìm điện thoại, sau đó bỗng nhiên bừng tỉnh.Aaaaa!Điện thoại để trong túi xách, túi xách bị bỏ quên ở cái hội sở kia rồi!Phải làm sao bây giờ!Cô suýt chút nữa thì khóc òa lên.Hay là đến hội sở lấy?Không được... Chuyện tối hôm qua đã gây ầm ĩ như vậy rồi, hơn nữa có quay lại cũng chưa chắc đã tìm thấy.Lỡ như lại gặp phải đám người kia của Quý Siêu thì phải làm sao?Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Viên Y Y đành phải đến gõ cửa nhà Ninh Dực Trình.Gõ cửa rất lâu, người đàn ông mới chịu ra mở cửa, hình như là vừa mới bị đánh thức, trên mặt còn ngái ngủ, giọng điệu có chút cáu kỉnh: “Chuyện gì?”Viên Y Y cuống quýt nói: “Cái hội sở mà hôm qua anh đưa tôi về ấy, anh có quen ai ở đó không?”“Không quen.”“Vậy chắc chắn người đại diện của anh quen.”

Chương 38