Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 890: Ấn tượng rất sâu.

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Ông lão tựa lưng trên nệm, lòng cứ bùi ngùi mãi thôi, mà vợ ông lại giống như có tâm sự gì, ngồi một chỗ im lặng không nói, hơn nữa, khuôn mặt còn đỏ lên một chútÔng lão thấy bạn già không lên tiếng, lập tức không nhịn được mà hỏi:- Này bà, bà bị làm sao vậy? Sao không nói lời nào thế?Bà lão có chút thẹn thùng, cũng không nói gì, nghĩ đến chuyện lúc trước lại cảm thấy có chút băn khoăn.Ông lão nhận thấy không thích hợp, không nhịn được xoay người nhìn lại, chỉ thấy bà lão với khuôn mặt đỏ bừngLập tức giật náy mình:- Bà làm sao thế? Mặt đỏ như vậy, tôi gọi bác sĩ cho bà!Bà lão thấy thế, vội vàng níu tay ông lão lại:- Ông làm gì vậy, ngồi yên ổn một chút!Ông lão không hiểu:~ Bà thế này là làm sao? Bây giờ bà lại nói chuyện!Bà lão không nhịn được thở dài:~ Cái này, chủ nhiệm An... Tôi đã gặp qua!Ông lão lập tức sửng sốt:~ Lúc nào?Bà lão cũng nói thật, ngay từ một khắc đầu tiên nhìn thấy An Ngạn Quân, mặt đã đỏ bừng, bà đã gặp qua người này, hơn nữa... Ấn tượng rất sâu.Lúc này bà lão mới nói:~ Khi mười năm trước, nhưng mà... Không phải tại bệnh viện này, là tại Đông Đại Nhị Viện.Ông lão nghe nói là mười năm trước cũng không nhớ rõ ràng, lúc đó ông vẫn còn ở bên ngoài làm công, nửa năm mới về nhà một lần. Khi đó, con trai thứ mới vừa lên đại học, con cả cũng chưa kết hôn, gánh nặng quá lớn, ông làm nhân viên tạp vụ đi sửa tàu điện ngầm trong thành phố, căn bản không biết bà lão nói chuyện gì.Bà lão lại thở một hơi thật dài:- Chuyện này... Tôi căn bản không nói cho ông nghe, Lúc đấy ông còn ở trong thành phố, tôi sợ ông lo lảng. Khi ấy là tôi rửa chén ở trong nhà, không chú ý trên nền nhà có nước nên bị trượt chân ngã, cổ tay đập vào nền nhà!~ Lúc đấy tay tôi đau không nhấc lên nổi nhưng mà lại không nỡ đi bệnh viện xem bệnh, kết quả lại càng nặng hơn, tôi đành đi Đông Đại Nhất viện xem bệnh, cuối cùng, vừa vặn là bác sĩ An khám bệnh cho tôi.- Bác sĩ An chụp x-quang xương cổ tay cho tôi, cũng may không gãy xương, cũng không có vấn đề gì lớn nên kê cho tôi một chút thuốc để tôi về nhà nghỉ ngơi.~ Thế nhưng mà...đến ngày thứ hai tôi về nhà, cánh tay vẫn không nhấc lên được, tôi đi khoa cấp. cứu. Sau khi kiểm tra thì phát hiện chỗ khớp nối ở khuỷu tay bị một vết rạn xương.~ Khi đó tôi rất là tức giận, luôn cảm thấy cái bác sĩ trẻ này là xem bệnh qua loa đại khái cho tôi, còn bắt tôi trả nhiều tiền xem bệnh như thế. Tức giận quá tôi đi báo cáo khoa y vụ cái bác sĩ trẻ tuổi kia.- Cũng may không nghiêm trọng, không cần phải phẫu thuật, bệnh viện miễn phí bó bột cho tôi và cũng kê không ít thuốc.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Ông lão tựa lưng trên nệm, lòng cứ bùi ngùi mãi thôi, mà vợ ông lại giống như có tâm sự gì, ngồi một chỗ im lặng không nói, hơn nữa, khuôn mặt còn đỏ lên một chút

Ông lão thấy bạn già không lên tiếng, lập tức không nhịn được mà hỏi:

- Này bà, bà bị làm sao vậy? Sao không nói lời nào thế?

Bà lão có chút thẹn thùng, cũng không nói gì, nghĩ đến chuyện lúc trước lại cảm thấy có chút băn khoăn.

Ông lão nhận thấy không thích hợp, không nhịn được xoay người nhìn lại, chỉ thấy bà lão với khuôn mặt đỏ bừng

Lập tức giật náy mình:

- Bà làm sao thế? Mặt đỏ như vậy, tôi gọi bác sĩ cho bà!

Bà lão thấy thế, vội vàng níu tay ông lão lại:

- Ông làm gì vậy, ngồi yên ổn một chút!

Ông lão không hiểu:

~ Bà thế này là làm sao? Bây giờ bà lại nói chuyện!

Bà lão không nhịn được thở dài:

~ Cái này, chủ nhiệm An... Tôi đã gặp qua!

Ông lão lập tức sửng sốt:

~ Lúc nào?

Bà lão cũng nói thật, ngay từ một khắc đầu tiên nhìn thấy An Ngạn Quân, mặt đã đỏ bừng, bà đã gặp qua người này, hơn nữa... Ấn tượng rất sâu.

Lúc này bà lão mới nói:

~ Khi mười năm trước, nhưng mà... Không phải tại bệnh viện này, là tại Đông Đại Nhị Viện.

Ông lão nghe nói là mười năm trước cũng không nhớ rõ ràng, lúc đó ông vẫn còn ở bên ngoài làm công, nửa năm mới về nhà một lần. Khi đó, con trai thứ mới vừa lên đại học, con cả cũng chưa kết hôn, gánh nặng quá lớn, ông làm nhân viên tạp vụ đi sửa tàu điện ngầm trong thành phố, căn bản không biết bà lão nói chuyện gì.

Bà lão lại thở một hơi thật dài:

- Chuyện này... Tôi căn bản không nói cho ông nghe, Lúc đấy ông còn ở trong thành phố, tôi sợ ông lo lảng. Khi ấy là tôi rửa chén ở trong nhà, không chú ý trên nền nhà có nước nên bị trượt chân ngã, cổ tay đập vào nền nhà!

~ Lúc đấy tay tôi đau không nhấc lên nổi nhưng mà lại không nỡ đi bệnh viện xem bệnh, kết quả lại càng nặng hơn, tôi đành đi Đông Đại Nhất viện xem bệnh, cuối cùng, vừa vặn là bác sĩ An khám bệnh cho tôi.

- Bác sĩ An chụp x-quang xương cổ tay cho tôi, cũng may không gãy xương, cũng không có vấn đề gì lớn nên kê cho tôi một chút thuốc để tôi về nhà nghỉ ngơi.

~ Thế nhưng mà...đến ngày thứ hai tôi về nhà, cánh tay vẫn không nhấc lên được, tôi đi khoa cấp. cứu. Sau khi kiểm tra thì phát hiện chỗ khớp nối ở khuỷu tay bị một vết rạn xương.

~ Khi đó tôi rất là tức giận, luôn cảm thấy cái bác sĩ trẻ này là xem bệnh qua loa đại khái cho tôi, còn bắt tôi trả nhiều tiền xem bệnh như thế. Tức giận quá tôi đi báo cáo khoa y vụ cái bác sĩ trẻ tuổi kia.

- Cũng may không nghiêm trọng, không cần phải phẫu thuật, bệnh viện miễn phí bó bột cho tôi và cũng kê không ít thuốc.

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Ông lão tựa lưng trên nệm, lòng cứ bùi ngùi mãi thôi, mà vợ ông lại giống như có tâm sự gì, ngồi một chỗ im lặng không nói, hơn nữa, khuôn mặt còn đỏ lên một chútÔng lão thấy bạn già không lên tiếng, lập tức không nhịn được mà hỏi:- Này bà, bà bị làm sao vậy? Sao không nói lời nào thế?Bà lão có chút thẹn thùng, cũng không nói gì, nghĩ đến chuyện lúc trước lại cảm thấy có chút băn khoăn.Ông lão nhận thấy không thích hợp, không nhịn được xoay người nhìn lại, chỉ thấy bà lão với khuôn mặt đỏ bừngLập tức giật náy mình:- Bà làm sao thế? Mặt đỏ như vậy, tôi gọi bác sĩ cho bà!Bà lão thấy thế, vội vàng níu tay ông lão lại:- Ông làm gì vậy, ngồi yên ổn một chút!Ông lão không hiểu:~ Bà thế này là làm sao? Bây giờ bà lại nói chuyện!Bà lão không nhịn được thở dài:~ Cái này, chủ nhiệm An... Tôi đã gặp qua!Ông lão lập tức sửng sốt:~ Lúc nào?Bà lão cũng nói thật, ngay từ một khắc đầu tiên nhìn thấy An Ngạn Quân, mặt đã đỏ bừng, bà đã gặp qua người này, hơn nữa... Ấn tượng rất sâu.Lúc này bà lão mới nói:~ Khi mười năm trước, nhưng mà... Không phải tại bệnh viện này, là tại Đông Đại Nhị Viện.Ông lão nghe nói là mười năm trước cũng không nhớ rõ ràng, lúc đó ông vẫn còn ở bên ngoài làm công, nửa năm mới về nhà một lần. Khi đó, con trai thứ mới vừa lên đại học, con cả cũng chưa kết hôn, gánh nặng quá lớn, ông làm nhân viên tạp vụ đi sửa tàu điện ngầm trong thành phố, căn bản không biết bà lão nói chuyện gì.Bà lão lại thở một hơi thật dài:- Chuyện này... Tôi căn bản không nói cho ông nghe, Lúc đấy ông còn ở trong thành phố, tôi sợ ông lo lảng. Khi ấy là tôi rửa chén ở trong nhà, không chú ý trên nền nhà có nước nên bị trượt chân ngã, cổ tay đập vào nền nhà!~ Lúc đấy tay tôi đau không nhấc lên nổi nhưng mà lại không nỡ đi bệnh viện xem bệnh, kết quả lại càng nặng hơn, tôi đành đi Đông Đại Nhất viện xem bệnh, cuối cùng, vừa vặn là bác sĩ An khám bệnh cho tôi.- Bác sĩ An chụp x-quang xương cổ tay cho tôi, cũng may không gãy xương, cũng không có vấn đề gì lớn nên kê cho tôi một chút thuốc để tôi về nhà nghỉ ngơi.~ Thế nhưng mà...đến ngày thứ hai tôi về nhà, cánh tay vẫn không nhấc lên được, tôi đi khoa cấp. cứu. Sau khi kiểm tra thì phát hiện chỗ khớp nối ở khuỷu tay bị một vết rạn xương.~ Khi đó tôi rất là tức giận, luôn cảm thấy cái bác sĩ trẻ này là xem bệnh qua loa đại khái cho tôi, còn bắt tôi trả nhiều tiền xem bệnh như thế. Tức giận quá tôi đi báo cáo khoa y vụ cái bác sĩ trẻ tuổi kia.- Cũng may không nghiêm trọng, không cần phải phẫu thuật, bệnh viện miễn phí bó bột cho tôi và cũng kê không ít thuốc.Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 890: Ấn tượng rất sâu.