Tác giả:

Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 891: Không thoải mái hả

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… - Trong lòng tôi bối rối, đành móc khăn tay trong túi ra, bác sĩ An nhìn thấy tôi móc khăn tay trong túi áo ra, bên trong bó một đống tiền lẻ, lập tức hiểu được, thế nhưng mà... Không khâu cơ lại thì lại không yên lòng, thế nhưng mà thật sự là không đủ tiền...- Về sau, bác sĩ An vẫn khâu cho tôi, ở phòng xử lý khâu cho tôi, tiền chỉ khâu cơ đều là chính cậu ấy lấy ra, tôi nhớ rất rõ ràng, tiền khâu lúc ấy là hai mươi lăm vạn, tiền phí băng bó với phí đăng ký là 5 vạn.- Tôi lúc ấy thật sự rất xấu hổ, nhưng cũng không. tiện nói cho bác sĩ An là tôi kiện anh ta, Vẽ sau cũngkhông có tiền để cảm tạ, mà sau đó tôi cũng không dám đi khám ở Đông Đại Nhị Viện, chỉ sợ gặp bá sĩ An!Nói tới đây, ông lão cũng sắp hôn mê luôn rồi, không nghĩ tới còn có một sự việc như thế.Bà lão nói xong cũng làm ông lão trầm mặc cả nửa ngày.Hai người đều im lặng ngồi đấy!Một lát sau, bà lão mới nói:- Ai... Cái này, đây là ông trời an bài tôi tới báo ân, tôi đã nghĩ sẽ không gặp lại bác sĩ An được nữa, không nghĩ tới hôm nay gặp lại trong hoàn cảnh này!Hai người lại tiếp tục rơi vào tầm mặc.Qua một lúc lâu, ông lão đứng dậy, xỏ dép, nhìn vợ mình nói:- Đi thôi, bà làm thế kia cũng là đáng trách, bác sĩ An là người tốt, chúng ta phải đi nói rõ ràng, cũng phải nói xin lỗi. Lát nữa trở về, bà gọi điện thoại cho thắng cả, để ngày mai nó chuẩn bị lễ vật tặng chủ nhiệm An, còn chúng ta, tối nay sẽ đi gặp chủ nhiệm An nói chuyện rõ ràng.Ông lão là người thực tế, không dấu được chuyện gì trong lòng, nghe thấy vợ nói như vậy, lập tức đứng dậy muốn đi luôn.Bà lão nghe xong, có chút bối rối, nhưng mà vẫn là đứng dậy.Hai người bứt rứt bất an đi tới phòng làm việc, lúc này An Ngạn Quân đang ngồi trong phòng đọc sách.Ông lão đi tới,ngượng ngùng cười một tiếng:- Chủ nhiệm An, không quấy rầy ngài chứ?An Ngạn Quân để sách xuống, nhẹ gật đầu:- Vâng, có chuyện gì? Không thoải mái hả? Ông lão lắc đầu, thẹn thùng nói- Tôi là tới để cảm ơn chủ nhiệm An, thật sự là có chút ngại ngùng mà.An Ngạn Quân cười cười, lắc đầu:- Không có chuyện gì.Ông lão liếc mắt ra hiệu nhìn vợ mình, lúc này bà lão mới chậm rãi nói- Bác sĩ An, tôi nói với anh một chuyện, anh đừng giận tôi nha!Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

- Trong lòng tôi bối rối, đành móc khăn tay trong túi ra, bác sĩ An nhìn thấy tôi móc khăn tay trong túi áo ra, bên trong bó một đống tiền lẻ, lập tức hiểu được, thế nhưng mà... Không khâu cơ lại thì lại không yên lòng, thế nhưng mà thật sự là không đủ tiền...

- Về sau, bác sĩ An vẫn khâu cho tôi, ở phòng xử lý khâu cho tôi, tiền chỉ khâu cơ đều là chính cậu ấy lấy ra, tôi nhớ rất rõ ràng, tiền khâu lúc ấy là hai mươi lăm vạn, tiền phí băng bó với phí đăng ký là 5 vạn.

- Tôi lúc ấy thật sự rất xấu hổ, nhưng cũng không. tiện nói cho bác sĩ An là tôi kiện anh ta, Vẽ sau cũng

không có tiền để cảm tạ, mà sau đó tôi cũng không dám đi khám ở Đông Đại Nhị Viện, chỉ sợ gặp bá sĩ An!

Nói tới đây, ông lão cũng sắp hôn mê luôn rồi, không nghĩ tới còn có một sự việc như thế.

Bà lão nói xong cũng làm ông lão trầm mặc cả nửa ngày.

Hai người đều im lặng ngồi đấy!

Một lát sau, bà lão mới nói:

- Ai... Cái này, đây là ông trời an bài tôi tới báo ân, tôi đã nghĩ sẽ không gặp lại bác sĩ An được nữa, không nghĩ tới hôm nay gặp lại trong hoàn cảnh này!

Hai người lại tiếp tục rơi vào tầm mặc.

Qua một lúc lâu, ông lão đứng dậy, xỏ dép, nhìn vợ mình nói:

- Đi thôi, bà làm thế kia cũng là đáng trách, bác sĩ An là người tốt, chúng ta phải đi nói rõ ràng, cũng phải nói xin lỗi. Lát nữa trở về, bà gọi điện thoại cho thắng cả, để ngày mai nó chuẩn bị lễ vật tặng chủ nhiệm An, còn chúng ta, tối nay sẽ đi gặp chủ nhiệm An nói chuyện rõ ràng.

Ông lão là người thực tế, không dấu được chuyện gì trong lòng, nghe thấy vợ nói như vậy, lập tức đứng dậy muốn đi luôn.

Bà lão nghe xong, có chút bối rối, nhưng mà vẫn là đứng dậy.

Hai người bứt rứt bất an đi tới phòng làm việc, lúc này An Ngạn Quân đang ngồi trong phòng đọc sách.

Ông lão đi tới,ngượng ngùng cười một tiếng:

- Chủ nhiệm An, không quấy rầy ngài chứ?

An Ngạn Quân để sách xuống, nhẹ gật đầu:

- Vâng, có chuyện gì? Không thoải mái hả? 

Ông lão lắc đầu, thẹn thùng nói

- Tôi là tới để cảm ơn chủ nhiệm An, thật sự là có chút ngại ngùng mà.

An Ngạn Quân cười cười, lắc đầu:

- Không có chuyện gì.

Ông lão liếc mắt ra hiệu nhìn vợ mình, lúc này bà lão mới chậm rãi nói

- Bác sĩ An, tôi nói với anh một chuyện, anh đừng giận tôi nha!

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bác Sĩ Nguy HiểmTác giả: Vô Ưu 95Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… - Trong lòng tôi bối rối, đành móc khăn tay trong túi ra, bác sĩ An nhìn thấy tôi móc khăn tay trong túi áo ra, bên trong bó một đống tiền lẻ, lập tức hiểu được, thế nhưng mà... Không khâu cơ lại thì lại không yên lòng, thế nhưng mà thật sự là không đủ tiền...- Về sau, bác sĩ An vẫn khâu cho tôi, ở phòng xử lý khâu cho tôi, tiền chỉ khâu cơ đều là chính cậu ấy lấy ra, tôi nhớ rất rõ ràng, tiền khâu lúc ấy là hai mươi lăm vạn, tiền phí băng bó với phí đăng ký là 5 vạn.- Tôi lúc ấy thật sự rất xấu hổ, nhưng cũng không. tiện nói cho bác sĩ An là tôi kiện anh ta, Vẽ sau cũngkhông có tiền để cảm tạ, mà sau đó tôi cũng không dám đi khám ở Đông Đại Nhị Viện, chỉ sợ gặp bá sĩ An!Nói tới đây, ông lão cũng sắp hôn mê luôn rồi, không nghĩ tới còn có một sự việc như thế.Bà lão nói xong cũng làm ông lão trầm mặc cả nửa ngày.Hai người đều im lặng ngồi đấy!Một lát sau, bà lão mới nói:- Ai... Cái này, đây là ông trời an bài tôi tới báo ân, tôi đã nghĩ sẽ không gặp lại bác sĩ An được nữa, không nghĩ tới hôm nay gặp lại trong hoàn cảnh này!Hai người lại tiếp tục rơi vào tầm mặc.Qua một lúc lâu, ông lão đứng dậy, xỏ dép, nhìn vợ mình nói:- Đi thôi, bà làm thế kia cũng là đáng trách, bác sĩ An là người tốt, chúng ta phải đi nói rõ ràng, cũng phải nói xin lỗi. Lát nữa trở về, bà gọi điện thoại cho thắng cả, để ngày mai nó chuẩn bị lễ vật tặng chủ nhiệm An, còn chúng ta, tối nay sẽ đi gặp chủ nhiệm An nói chuyện rõ ràng.Ông lão là người thực tế, không dấu được chuyện gì trong lòng, nghe thấy vợ nói như vậy, lập tức đứng dậy muốn đi luôn.Bà lão nghe xong, có chút bối rối, nhưng mà vẫn là đứng dậy.Hai người bứt rứt bất an đi tới phòng làm việc, lúc này An Ngạn Quân đang ngồi trong phòng đọc sách.Ông lão đi tới,ngượng ngùng cười một tiếng:- Chủ nhiệm An, không quấy rầy ngài chứ?An Ngạn Quân để sách xuống, nhẹ gật đầu:- Vâng, có chuyện gì? Không thoải mái hả? Ông lão lắc đầu, thẹn thùng nói- Tôi là tới để cảm ơn chủ nhiệm An, thật sự là có chút ngại ngùng mà.An Ngạn Quân cười cười, lắc đầu:- Không có chuyện gì.Ông lão liếc mắt ra hiệu nhìn vợ mình, lúc này bà lão mới chậm rãi nói- Bác sĩ An, tôi nói với anh một chuyện, anh đừng giận tôi nha!Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 891: Không thoải mái hả