Hoắc Nghiêu là thế gia giới thượng lưu có tiếng , cao lãnh chi hoa, không gần nữ sắc. Đàn bà muốn bò lên giường của anh nhiều vô số kể, cuối cùng đều là thân bại danh liệt, kết cục thê thảm. Trình độ tàn nhẫn độc ác, quả thực làm người tức sôi máu. Bởi vì bò giường thất bại, nhóm danh viện vì yêu mà sinh hận căm giận bất bình cảm thấy Hoắc Nghiêu là cẩu nam nhân xứng đáng cả đời vô sinh, không người nối nghiệp. Hoắc Nghiêu nhẫu nhiên nghe được những tin đồn nhảm nhí đó cũng chỉ khịt mũi coi thường, "Không người nối nghiệp? Sách, tôi yêu cầu loại đồ vật mang tên trẻ con này sao?" "Thứ gọi là trẻ con này chỉ là trói buộc với lãng phí tiền bạc, đương nhiên ——" Giọng nói của anh vừa chuyển, trên khuôn mặt tuấn dật tràn đầy vẻ lạnh nhạt cấm người lại gần, "Ở cái thời đại lợi ích đặt lên hàng đầu, nếu tiểu gia hỏa kia có chỗ dùng, nói không chừng có thể giữ lại mà liên hôn thương nghiệp." Nghe được chứ. Này là tiếng người đúng không?! Cẩu nam nhân phát rồ này ngay cả con của mình cũng không…

Chương 20: Ca ca không thể ăn.

Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau SủngTác giả: Cấm Chiêu Sơ Kiến NhaTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện SủngHoắc Nghiêu là thế gia giới thượng lưu có tiếng , cao lãnh chi hoa, không gần nữ sắc. Đàn bà muốn bò lên giường của anh nhiều vô số kể, cuối cùng đều là thân bại danh liệt, kết cục thê thảm. Trình độ tàn nhẫn độc ác, quả thực làm người tức sôi máu. Bởi vì bò giường thất bại, nhóm danh viện vì yêu mà sinh hận căm giận bất bình cảm thấy Hoắc Nghiêu là cẩu nam nhân xứng đáng cả đời vô sinh, không người nối nghiệp. Hoắc Nghiêu nhẫu nhiên nghe được những tin đồn nhảm nhí đó cũng chỉ khịt mũi coi thường, "Không người nối nghiệp? Sách, tôi yêu cầu loại đồ vật mang tên trẻ con này sao?" "Thứ gọi là trẻ con này chỉ là trói buộc với lãng phí tiền bạc, đương nhiên ——" Giọng nói của anh vừa chuyển, trên khuôn mặt tuấn dật tràn đầy vẻ lạnh nhạt cấm người lại gần, "Ở cái thời đại lợi ích đặt lên hàng đầu, nếu tiểu gia hỏa kia có chỗ dùng, nói không chừng có thể giữ lại mà liên hôn thương nghiệp." Nghe được chứ. Này là tiếng người đúng không?! Cẩu nam nhân phát rồ này ngay cả con của mình cũng không… Kế tiếp, nghênh đón chính là Hoắc gia thân bại danh liệt cùng với tuổi già trải qua vô cùng thê thảm.Nói đến cùng, Hoắc Nghiêu lạnh nhạt, cùng với Hoắc lão gia tử thờ ơ lạnh nhạt, đều là tạo thành nguyên nhân Hoắc Thần Du hắc hóa.Tiểu gia hỏa cắn cắn ngón tay, nhớ tới Đoạn Cận Diễn độc thủ ở phía sau màn liền có chút buồn bực.Cái này ca ca, đùa bỡn lòng người cũng thật giỏi nha.......Tiểu thiếu niên mười tuổi chủ động đi đến trước mặt bé, lẳng lặng nhìn chăm chú cô nhóc, hơi hơi khẽ cười, giọng nói ôn hòa nói không nên lời."Em gái đang suy nghĩ cái gì vậy?"Bé ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Thần Du, mắt mèo hơi hơi sáng lên, cảm thấy cái này ca ca cũng thật đẹp."Suy nghĩ oa oa nha." Tiểu gia hỏa một bàn tay bắt lấy góc áo của cậu, căn bản không chú ý tới đáy mắt của tiểu thiếu niên chợt lóe qua tia chán ghét.Bé đi qua, ngẩng khuôn mặt nhỏ ngây thơ mờ mịt dò hỏi: "Oa oa có thể ăn sao?"Trên người của cô nhóc mang theo hương sữa dễ nghe, nhón mũi chân nhéo góc áo của cậu, bộ dáng nghiêng đầu có chút...... Ngốc manh.Hoắc Thần Du cố kỵ nhìn Hoắc lão gia tử ở bên cạnh, vì thế cố nén chán ghét không ném ra cô bé, trên mặt mang theo vài phần mỉm cười, "Ca ca không thể ăn.""Ngoan......""Buông, tay."Ngữ khí của cậu ôn hòa, ở chỗ mà mọi người không nhìn tới lộ ra sắc mặt lạnh, một chút vô tình bẻ ra ngón tay trắng nõn của cô nhóc, đáy mắt một mảnh hờ hững.Tiểu gia hỏa đau sợ hãi rút tay về, đối diện ánh mắt lạnh nhạt của Hoắc Thần Du, rốt cuộc thong thả ý thức được cái này ca ca giống như không thích bé.Hoắc lão gia tử cũng không có ý thức được sóng gió giữa hai đứa nhỏ.Ông vẫy vẫy tay làm quản gia trước dẫn Tang Tang đi, đơn độc để lại Hoắc Thần Du, chuẩn bị nói mấy câu cảnh cáo đứa nhỏ này.Tiểu gia hỏa nhìn quản gia muốn khom lưng ôm chính mình, bé cổ cổ quai hàm, lắc đầu tỏ vẻ cự tuyệt:"Không cần......""Tang Tang sẽ tự đi."Bé mới không cần làm ca ca cảm thấy, Tang Tang đến bây giờ vẫn là em bé còn cần người ôm.Rốt cuộc......Trong tiểu thuyết, Hoắc Thần Du ca ca bảy tuổi liền tinh thông ngoại ngữ, tám tuổi học được cách sử dụng máy tính, mười tuổi liền có thể thành thạo hack hệ thống của những công ty nhỏ để đánh cắp tư liệu, hơn nữa còn rất tự nhiên.Đủ để nói lên.Oa oa nhà bé cũng là thiên tài.Tiểu gia hỏa nghĩ, không khỏi cảm thấy ca ca thật lợi hại.Chó con bên cạnh vội vàng cọ cọ bé "Uông"Ngươi đừng chỉ lo cảm thán nhà ngươi ca ca ngưu bức a!!Việc cấp bách là nghĩ cách làm ba ba ngươi nhanh chóng diệt trừ tai hoạ ngầm này.Cái loại bạch nhãn lang nuôi nhưng không thân nếu không thừa dịp tuổi còn nhỏ, b*p ch*t ở trong nôi thì về sau nếu cắn ngược lại một cái làm sao bây giờ?Chó con quả thực vì cái nhà này không bớt lo mà rầu thúi ruột.Đáng tiếc cô nhóc nghe không hiểu nó đang nói cái gì, thậm chí còn ngồi xổm xuống một tay đem chó con ôm vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi nó:"Chó con đừng kêu. Còn chưa tới giờ cơm đâu ~"Chó con: "......" Ta liền không nên trông cậy vào ngươi có thể hiểu!!Hoắc Thần Du từ thư phòng lão gia tử đi ra, nghĩ đến nội dung vừa rồi nói tia lạnh lẽo nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm.Đám người này còn có thể nói cái gì.Đơn giản chính là làm cậu ngoan ngoãn nghe lời.Bằng không về sau khả năng đều sẽ không thấy được cha mẹ của cậu.Thật đúng là...... Châm chọc a.Trên mặt tiểu thiếu niên duy trì nét ôn hòa cười, đôi tay rũ xuống một chút nắm chặt lại, lông mi rũ xuống che lại đáy mắt tối tăm.Sớm muộn gì cũng có một ngày......Cậu muốn toàn bộ người của Hoắc gia đều phải thân bại danh liệt, sống không bằng chết."Oa oa ~"Ngay khi ác ý nơi đáy lòng của Hoắc Thần Du tựa như dây đằng điên cuồng nảy sinh, tiểu gia hỏa ngồi xổm ở trước cửa thư phòng của gia gia đợi đã lâu, lúc này mắt mèo sáng lên, nãi thanh nãi khí kêu một tiếng oa oa.

Kế tiếp, nghênh đón chính là Hoắc gia thân bại danh liệt cùng với tuổi già trải qua vô cùng thê thảm.

Nói đến cùng, Hoắc Nghiêu lạnh nhạt, cùng với Hoắc lão gia tử thờ ơ lạnh nhạt, đều là tạo thành nguyên nhân Hoắc Thần Du hắc hóa.

Tiểu gia hỏa cắn cắn ngón tay, nhớ tới Đoạn Cận Diễn độc thủ ở phía sau màn liền có chút buồn bực.

Cái này ca ca, đùa bỡn lòng người cũng thật giỏi nha.

......

Tiểu thiếu niên mười tuổi chủ động đi đến trước mặt bé, lẳng lặng nhìn chăm chú cô nhóc, hơi hơi khẽ cười, giọng nói ôn hòa nói không nên lời.

"Em gái đang suy nghĩ cái gì vậy?"

Bé ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Thần Du, mắt mèo hơi hơi sáng lên, cảm thấy cái này ca ca cũng thật đẹp.

"Suy nghĩ oa oa nha." Tiểu gia hỏa một bàn tay bắt lấy góc áo của cậu, căn bản không chú ý tới đáy mắt của tiểu thiếu niên chợt lóe qua tia chán ghét.

Bé đi qua, ngẩng khuôn mặt nhỏ ngây thơ mờ mịt dò hỏi: "Oa oa có thể ăn sao?"

Trên người của cô nhóc mang theo hương sữa dễ nghe, nhón mũi chân nhéo góc áo của cậu, bộ dáng nghiêng đầu có chút...... Ngốc manh.

Hoắc Thần Du cố kỵ nhìn Hoắc lão gia tử ở bên cạnh, vì thế cố nén chán ghét không ném ra cô bé, trên mặt mang theo vài phần mỉm cười, "Ca ca không thể ăn."

"Ngoan......"

"Buông, tay."

Ngữ khí của cậu ôn hòa, ở chỗ mà mọi người không nhìn tới lộ ra sắc mặt lạnh, một chút vô tình bẻ ra ngón tay trắng nõn của cô nhóc, đáy mắt một mảnh hờ hững.

Tiểu gia hỏa đau sợ hãi rút tay về, đối diện ánh mắt lạnh nhạt của Hoắc Thần Du, rốt cuộc thong thả ý thức được cái này ca ca giống như không thích bé.

Hoắc lão gia tử cũng không có ý thức được sóng gió giữa hai đứa nhỏ.

Ông vẫy vẫy tay làm quản gia trước dẫn Tang Tang đi, đơn độc để lại Hoắc Thần Du, chuẩn bị nói mấy câu cảnh cáo đứa nhỏ này.

Tiểu gia hỏa nhìn quản gia muốn khom lưng ôm chính mình, bé cổ cổ quai hàm, lắc đầu tỏ vẻ cự tuyệt:

"Không cần......"

"Tang Tang sẽ tự đi."

Bé mới không cần làm ca ca cảm thấy, Tang Tang đến bây giờ vẫn là em bé còn cần người ôm.

Rốt cuộc......

Trong tiểu thuyết, Hoắc Thần Du ca ca bảy tuổi liền tinh thông ngoại ngữ, tám tuổi học được cách sử dụng máy tính, mười tuổi liền có thể thành thạo hack hệ thống của những công ty nhỏ để đánh cắp tư liệu, hơn nữa còn rất tự nhiên.

Đủ để nói lên.

Oa oa nhà bé cũng là thiên tài.

Tiểu gia hỏa nghĩ, không khỏi cảm thấy ca ca thật lợi hại.

Chó con bên cạnh vội vàng cọ cọ bé "Uông"

Ngươi đừng chỉ lo cảm thán nhà ngươi ca ca ngưu bức a!!

Việc cấp bách là nghĩ cách làm ba ba ngươi nhanh chóng diệt trừ tai hoạ ngầm này.

Cái loại bạch nhãn lang nuôi nhưng không thân nếu không thừa dịp tuổi còn nhỏ, b*p ch*t ở trong nôi thì về sau nếu cắn ngược lại một cái làm sao bây giờ?

Chó con quả thực vì cái nhà này không bớt lo mà rầu thúi ruột.

Đáng tiếc cô nhóc nghe không hiểu nó đang nói cái gì, thậm chí còn ngồi xổm xuống một tay đem chó con ôm vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi nó:

"Chó con đừng kêu. Còn chưa tới giờ cơm đâu ~"

Chó con: "......" Ta liền không nên trông cậy vào ngươi có thể hiểu!!

Hoắc Thần Du từ thư phòng lão gia tử đi ra, nghĩ đến nội dung vừa rồi nói tia lạnh lẽo nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm.

Đám người này còn có thể nói cái gì.

Đơn giản chính là làm cậu ngoan ngoãn nghe lời.

Bằng không về sau khả năng đều sẽ không thấy được cha mẹ của cậu.

Thật đúng là...... Châm chọc a.

Trên mặt tiểu thiếu niên duy trì nét ôn hòa cười, đôi tay rũ xuống một chút nắm chặt lại, lông mi rũ xuống che lại đáy mắt tối tăm.

Sớm muộn gì cũng có một ngày......

Cậu muốn toàn bộ người của Hoắc gia đều phải thân bại danh liệt, sống không bằng chết.

"Oa oa ~"

Ngay khi ác ý nơi đáy lòng của Hoắc Thần Du tựa như dây đằng điên cuồng nảy sinh, tiểu gia hỏa ngồi xổm ở trước cửa thư phòng của gia gia đợi đã lâu, lúc này mắt mèo sáng lên, nãi thanh nãi khí kêu một tiếng oa oa.

Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau SủngTác giả: Cấm Chiêu Sơ Kiến NhaTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện SủngHoắc Nghiêu là thế gia giới thượng lưu có tiếng , cao lãnh chi hoa, không gần nữ sắc. Đàn bà muốn bò lên giường của anh nhiều vô số kể, cuối cùng đều là thân bại danh liệt, kết cục thê thảm. Trình độ tàn nhẫn độc ác, quả thực làm người tức sôi máu. Bởi vì bò giường thất bại, nhóm danh viện vì yêu mà sinh hận căm giận bất bình cảm thấy Hoắc Nghiêu là cẩu nam nhân xứng đáng cả đời vô sinh, không người nối nghiệp. Hoắc Nghiêu nhẫu nhiên nghe được những tin đồn nhảm nhí đó cũng chỉ khịt mũi coi thường, "Không người nối nghiệp? Sách, tôi yêu cầu loại đồ vật mang tên trẻ con này sao?" "Thứ gọi là trẻ con này chỉ là trói buộc với lãng phí tiền bạc, đương nhiên ——" Giọng nói của anh vừa chuyển, trên khuôn mặt tuấn dật tràn đầy vẻ lạnh nhạt cấm người lại gần, "Ở cái thời đại lợi ích đặt lên hàng đầu, nếu tiểu gia hỏa kia có chỗ dùng, nói không chừng có thể giữ lại mà liên hôn thương nghiệp." Nghe được chứ. Này là tiếng người đúng không?! Cẩu nam nhân phát rồ này ngay cả con của mình cũng không… Kế tiếp, nghênh đón chính là Hoắc gia thân bại danh liệt cùng với tuổi già trải qua vô cùng thê thảm.Nói đến cùng, Hoắc Nghiêu lạnh nhạt, cùng với Hoắc lão gia tử thờ ơ lạnh nhạt, đều là tạo thành nguyên nhân Hoắc Thần Du hắc hóa.Tiểu gia hỏa cắn cắn ngón tay, nhớ tới Đoạn Cận Diễn độc thủ ở phía sau màn liền có chút buồn bực.Cái này ca ca, đùa bỡn lòng người cũng thật giỏi nha.......Tiểu thiếu niên mười tuổi chủ động đi đến trước mặt bé, lẳng lặng nhìn chăm chú cô nhóc, hơi hơi khẽ cười, giọng nói ôn hòa nói không nên lời."Em gái đang suy nghĩ cái gì vậy?"Bé ngẩng đầu nhìn về phía Hoắc Thần Du, mắt mèo hơi hơi sáng lên, cảm thấy cái này ca ca cũng thật đẹp."Suy nghĩ oa oa nha." Tiểu gia hỏa một bàn tay bắt lấy góc áo của cậu, căn bản không chú ý tới đáy mắt của tiểu thiếu niên chợt lóe qua tia chán ghét.Bé đi qua, ngẩng khuôn mặt nhỏ ngây thơ mờ mịt dò hỏi: "Oa oa có thể ăn sao?"Trên người của cô nhóc mang theo hương sữa dễ nghe, nhón mũi chân nhéo góc áo của cậu, bộ dáng nghiêng đầu có chút...... Ngốc manh.Hoắc Thần Du cố kỵ nhìn Hoắc lão gia tử ở bên cạnh, vì thế cố nén chán ghét không ném ra cô bé, trên mặt mang theo vài phần mỉm cười, "Ca ca không thể ăn.""Ngoan......""Buông, tay."Ngữ khí của cậu ôn hòa, ở chỗ mà mọi người không nhìn tới lộ ra sắc mặt lạnh, một chút vô tình bẻ ra ngón tay trắng nõn của cô nhóc, đáy mắt một mảnh hờ hững.Tiểu gia hỏa đau sợ hãi rút tay về, đối diện ánh mắt lạnh nhạt của Hoắc Thần Du, rốt cuộc thong thả ý thức được cái này ca ca giống như không thích bé.Hoắc lão gia tử cũng không có ý thức được sóng gió giữa hai đứa nhỏ.Ông vẫy vẫy tay làm quản gia trước dẫn Tang Tang đi, đơn độc để lại Hoắc Thần Du, chuẩn bị nói mấy câu cảnh cáo đứa nhỏ này.Tiểu gia hỏa nhìn quản gia muốn khom lưng ôm chính mình, bé cổ cổ quai hàm, lắc đầu tỏ vẻ cự tuyệt:"Không cần......""Tang Tang sẽ tự đi."Bé mới không cần làm ca ca cảm thấy, Tang Tang đến bây giờ vẫn là em bé còn cần người ôm.Rốt cuộc......Trong tiểu thuyết, Hoắc Thần Du ca ca bảy tuổi liền tinh thông ngoại ngữ, tám tuổi học được cách sử dụng máy tính, mười tuổi liền có thể thành thạo hack hệ thống của những công ty nhỏ để đánh cắp tư liệu, hơn nữa còn rất tự nhiên.Đủ để nói lên.Oa oa nhà bé cũng là thiên tài.Tiểu gia hỏa nghĩ, không khỏi cảm thấy ca ca thật lợi hại.Chó con bên cạnh vội vàng cọ cọ bé "Uông"Ngươi đừng chỉ lo cảm thán nhà ngươi ca ca ngưu bức a!!Việc cấp bách là nghĩ cách làm ba ba ngươi nhanh chóng diệt trừ tai hoạ ngầm này.Cái loại bạch nhãn lang nuôi nhưng không thân nếu không thừa dịp tuổi còn nhỏ, b*p ch*t ở trong nôi thì về sau nếu cắn ngược lại một cái làm sao bây giờ?Chó con quả thực vì cái nhà này không bớt lo mà rầu thúi ruột.Đáng tiếc cô nhóc nghe không hiểu nó đang nói cái gì, thậm chí còn ngồi xổm xuống một tay đem chó con ôm vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi nó:"Chó con đừng kêu. Còn chưa tới giờ cơm đâu ~"Chó con: "......" Ta liền không nên trông cậy vào ngươi có thể hiểu!!Hoắc Thần Du từ thư phòng lão gia tử đi ra, nghĩ đến nội dung vừa rồi nói tia lạnh lẽo nơi đáy mắt càng thêm nồng đậm.Đám người này còn có thể nói cái gì.Đơn giản chính là làm cậu ngoan ngoãn nghe lời.Bằng không về sau khả năng đều sẽ không thấy được cha mẹ của cậu.Thật đúng là...... Châm chọc a.Trên mặt tiểu thiếu niên duy trì nét ôn hòa cười, đôi tay rũ xuống một chút nắm chặt lại, lông mi rũ xuống che lại đáy mắt tối tăm.Sớm muộn gì cũng có một ngày......Cậu muốn toàn bộ người của Hoắc gia đều phải thân bại danh liệt, sống không bằng chết."Oa oa ~"Ngay khi ác ý nơi đáy lòng của Hoắc Thần Du tựa như dây đằng điên cuồng nảy sinh, tiểu gia hỏa ngồi xổm ở trước cửa thư phòng của gia gia đợi đã lâu, lúc này mắt mèo sáng lên, nãi thanh nãi khí kêu một tiếng oa oa.

Chương 20: Ca ca không thể ăn.