Hoắc Nghiêu là thế gia giới thượng lưu có tiếng , cao lãnh chi hoa, không gần nữ sắc. Đàn bà muốn bò lên giường của anh nhiều vô số kể, cuối cùng đều là thân bại danh liệt, kết cục thê thảm. Trình độ tàn nhẫn độc ác, quả thực làm người tức sôi máu. Bởi vì bò giường thất bại, nhóm danh viện vì yêu mà sinh hận căm giận bất bình cảm thấy Hoắc Nghiêu là cẩu nam nhân xứng đáng cả đời vô sinh, không người nối nghiệp. Hoắc Nghiêu nhẫu nhiên nghe được những tin đồn nhảm nhí đó cũng chỉ khịt mũi coi thường, "Không người nối nghiệp? Sách, tôi yêu cầu loại đồ vật mang tên trẻ con này sao?" "Thứ gọi là trẻ con này chỉ là trói buộc với lãng phí tiền bạc, đương nhiên ——" Giọng nói của anh vừa chuyển, trên khuôn mặt tuấn dật tràn đầy vẻ lạnh nhạt cấm người lại gần, "Ở cái thời đại lợi ích đặt lên hàng đầu, nếu tiểu gia hỏa kia có chỗ dùng, nói không chừng có thể giữ lại mà liên hôn thương nghiệp." Nghe được chứ. Này là tiếng người đúng không?! Cẩu nam nhân phát rồ này ngay cả con của mình cũng không…
Chương 21: Kẹo cho em được không?
Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau SủngTác giả: Cấm Chiêu Sơ Kiến NhaTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện SủngHoắc Nghiêu là thế gia giới thượng lưu có tiếng , cao lãnh chi hoa, không gần nữ sắc. Đàn bà muốn bò lên giường của anh nhiều vô số kể, cuối cùng đều là thân bại danh liệt, kết cục thê thảm. Trình độ tàn nhẫn độc ác, quả thực làm người tức sôi máu. Bởi vì bò giường thất bại, nhóm danh viện vì yêu mà sinh hận căm giận bất bình cảm thấy Hoắc Nghiêu là cẩu nam nhân xứng đáng cả đời vô sinh, không người nối nghiệp. Hoắc Nghiêu nhẫu nhiên nghe được những tin đồn nhảm nhí đó cũng chỉ khịt mũi coi thường, "Không người nối nghiệp? Sách, tôi yêu cầu loại đồ vật mang tên trẻ con này sao?" "Thứ gọi là trẻ con này chỉ là trói buộc với lãng phí tiền bạc, đương nhiên ——" Giọng nói của anh vừa chuyển, trên khuôn mặt tuấn dật tràn đầy vẻ lạnh nhạt cấm người lại gần, "Ở cái thời đại lợi ích đặt lên hàng đầu, nếu tiểu gia hỏa kia có chỗ dùng, nói không chừng có thể giữ lại mà liên hôn thương nghiệp." Nghe được chứ. Này là tiếng người đúng không?! Cẩu nam nhân phát rồ này ngay cả con của mình cũng không… Hoắc Thần Du thất thần một cái, nhìn tiểu bạch si này, khóe môi cơ hồ theo bản năng mà hơi dơ lên ý cười ôn hòa, cậu nhẹ giọng hỏi: "Em gái ở chỗ này làm cái gì?"Tiểu thiếu niên rũ mắt, cười đến có chút ý vị không rõ....... Vừa rồi như thế nào quên mất nó."Em gái tốt" này của cậu đồng dạng cũng là người của Hoắc gia a.Tiểu gia hỏa nâng khuôn mặt nhỏ, tay mum múp quơ quơ góc áo của cậu, tiểu nãi âm thanh thúy mềm mại, "Oa oa không vui sao?"Hoắc Thần Du không dấu vết tránh đi tay nhỏ của cô bé, mặt mày ôn nhuận, thanh âm nhợt nhạt thong thả, "Không có."Ăn nhờ ở đậu, cậu có tư cách gì mà không vui?"Chính là......" Nghe được cậu thề thốt phủ nhận, tiểu gia hỏa cắn cắn ngón tay, khuôn mặt nhỏ mang tính trẻ con chưa thoát hiếm khi hiện lên vẻ mê mang.Bé có thể cảm giác được cảm xúc của người khác rõ ràng nhất.Ca ca vừa rồi, rõ ràng chính là không vui.Hoắc Thần Du cũng không biết nội tâm tiểu gia hỏa rối rắm, cậu hơi phá lệ bình tĩnh mà nhìn Diệp Tang một cái, xoay người liền muốn đi xuống dưới lầu.Diệp Tang thấy thế vội vàng từ trên mặt đất đứng lên, bước chân ngắn nhỏ đuổi theo.Tiểu gia hỏa mềm mụp một đoàn, đi theo phía sau cực kỳ giống cái đuôi nhỏ."Oa oa ~" bé ngẩng khuôn mặt nhỏ, tay nhỏ trắng nõn câu lấy đầu ngón tay của cậu, cười rộ lên má lúm đồng tiền ngọt tràn đầy vẻ thiên chân vô tà.Hoắc Thần Du chạm đến đến đầu ngón tay mềm mại của cô nhóc, thần sắc hơi đổi, giãy giụa trong nháy mắt theo bản năng tưởng bỏ ra cô nhóc.Thiếu niên chán ghét mọi người ở nơi này, tự nhiên trong đó cũng bao gồm Diệp Tang.Cậu chán ghét người khác chạm vào cậu.Đặc biệt là người của Hoắc gia.Hoắc Thần Du tựa như bị điện giật đột nhiên bỏ ra làm tiểu gia hỏa lảo đảo vài bước, trực tiếp đặt mông ngồi xuống trên mặt đất.Diệp Tang bị quăng ngã mà mờ mịt vài giây, mắt mèo của bé ngập nước mắt, cái miệng nhỏ bẹp một cái, ngao ô một tiếng trực tiếp ủy khuất mà khóc lên tiếng."Oa --"Bé không bao giờ ăn oa oa!Ca ca hảo hung, ô ô ô.Tiểu gia hỏa khóc đến cực kỳ ủy khuất, ngồi dưới đất nước mắt lưng tròng, không biết còn tưởng rằng có người nào khi dễ bé.Trên thực tế......Chính mình cũng xác thật là bị khi dễ.Biểu tình của Hoắc Thần Du có vài phần vi diệu, nhìn chằm chằm tiểu đoàn tử khóc thành lệ nhân, lâm vào thật dài trầm mặc.Cậu nhưng không có kinh nghiệm hống trẻ con.Ai có thể nghĩ được tiểu bao tử này bị khi dễ liền khóc?"Câm miệng, đừng khóc." Vé mặt của Hoắc Thần Du hơi trầm xuống, nguyên bản ý cười như tắm mình trong gió xuân tiêu tán không thấy, khuôn mặt lạnh thoạt nhìn hù người thật sự.Dựa theo con bé này khóc, một hồi phỏng chừng là có thể đem những người hầu kia tới.Tiểu gia hỏa hít hít cái mũi che lại tay nhỏ, uỷ khuất gắt gao nghẹn nước mắt như là mèo con.Hoắc Thần Du xem bé phồng quai hàm biểu tình như "Lại hung ta, ta liền cắn ngươi", khóe môi nhỏ dơ lên một cái không dễ phát hiện.Thật đúng là......Ngốc muốn mạng.Tiểu thiếu niên ngồi xổm xuống, khôi phục ý cười ôn nhu như ban đầu, cậu đem kẹo trái cây trong tay đưa qua, nhẹ giọng hống cô nhóc: "Ngoan, em gái đừng khóc.""Kẹo cho em được không?""Ô --" tiểu gia hỏa khóc nức nở chợt cứng lại, chần chờ nâng lên mắt mèo ngập nước, "Kẹo......?"Hoắc Thần Du nhẹ giọng ân, "Kẹo, thực ngọt."Tiểu thiếu niên lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo trái cây trong lòng bàn tay nhét vào trong miệng tiểu gia hoả, ngữ khí ôn hòa:"Không được khóc, có nghe hay không?"Ô.Ca ca hảo hung.Tiểu gia hỏa nhận thấy được vị ngọt trong miệng lan tràn, gật đầu mạnh mẽ đem nước mắt nghẹn trở về, cặp mắt mèo kia phiếm hơi nước chạm đến thần sắc tối tăm của thiếu niên, có chút khó hiểu: "Oa oa, anh không cao hứng sao?"Hoắc Thần Du cười đến ôn hòa nhìn chăm chú vào cô nhóc, ánh mắt hơi thâm, "Tại sao em lại biết ca ca không cao hứng?"
Hoắc Thần Du thất thần một cái, nhìn tiểu bạch si này, khóe môi cơ hồ theo bản năng mà hơi dơ lên ý cười ôn hòa, cậu nhẹ giọng hỏi: "Em gái ở chỗ này làm cái gì?"
Tiểu thiếu niên rũ mắt, cười đến có chút ý vị không rõ.
...... Vừa rồi như thế nào quên mất nó.
"Em gái tốt" này của cậu đồng dạng cũng là người của Hoắc gia a.
Tiểu gia hỏa nâng khuôn mặt nhỏ, tay mum múp quơ quơ góc áo của cậu, tiểu nãi âm thanh thúy mềm mại, "Oa oa không vui sao?"
Hoắc Thần Du không dấu vết tránh đi tay nhỏ của cô bé, mặt mày ôn nhuận, thanh âm nhợt nhạt thong thả, "Không có."
Ăn nhờ ở đậu, cậu có tư cách gì mà không vui?
"Chính là......" Nghe được cậu thề thốt phủ nhận, tiểu gia hỏa cắn cắn ngón tay, khuôn mặt nhỏ mang tính trẻ con chưa thoát hiếm khi hiện lên vẻ mê mang.
Bé có thể cảm giác được cảm xúc của người khác rõ ràng nhất.
Ca ca vừa rồi, rõ ràng chính là không vui.
Hoắc Thần Du cũng không biết nội tâm tiểu gia hỏa rối rắm, cậu hơi phá lệ bình tĩnh mà nhìn Diệp Tang một cái, xoay người liền muốn đi xuống dưới lầu.
Diệp Tang thấy thế vội vàng từ trên mặt đất đứng lên, bước chân ngắn nhỏ đuổi theo.
Tiểu gia hỏa mềm mụp một đoàn, đi theo phía sau cực kỳ giống cái đuôi nhỏ.
"Oa oa ~" bé ngẩng khuôn mặt nhỏ, tay nhỏ trắng nõn câu lấy đầu ngón tay của cậu, cười rộ lên má lúm đồng tiền ngọt tràn đầy vẻ thiên chân vô tà.
Hoắc Thần Du chạm đến đến đầu ngón tay mềm mại của cô nhóc, thần sắc hơi đổi, giãy giụa trong nháy mắt theo bản năng tưởng bỏ ra cô nhóc.
Thiếu niên chán ghét mọi người ở nơi này, tự nhiên trong đó cũng bao gồm Diệp Tang.
Cậu chán ghét người khác chạm vào cậu.
Đặc biệt là người của Hoắc gia.
Hoắc Thần Du tựa như bị điện giật đột nhiên bỏ ra làm tiểu gia hỏa lảo đảo vài bước, trực tiếp đặt mông ngồi xuống trên mặt đất.
Diệp Tang bị quăng ngã mà mờ mịt vài giây, mắt mèo của bé ngập nước mắt, cái miệng nhỏ bẹp một cái, ngao ô một tiếng trực tiếp ủy khuất mà khóc lên tiếng.
"Oa --"
Bé không bao giờ ăn oa oa!
Ca ca hảo hung, ô ô ô.
Tiểu gia hỏa khóc đến cực kỳ ủy khuất, ngồi dưới đất nước mắt lưng tròng, không biết còn tưởng rằng có người nào khi dễ bé.
Trên thực tế......
Chính mình cũng xác thật là bị khi dễ.
Biểu tình của Hoắc Thần Du có vài phần vi diệu, nhìn chằm chằm tiểu đoàn tử khóc thành lệ nhân, lâm vào thật dài trầm mặc.
Cậu nhưng không có kinh nghiệm hống trẻ con.
Ai có thể nghĩ được tiểu bao tử này bị khi dễ liền khóc?
"Câm miệng, đừng khóc." Vé mặt của Hoắc Thần Du hơi trầm xuống, nguyên bản ý cười như tắm mình trong gió xuân tiêu tán không thấy, khuôn mặt lạnh thoạt nhìn hù người thật sự.
Dựa theo con bé này khóc, một hồi phỏng chừng là có thể đem những người hầu kia tới.
Tiểu gia hỏa hít hít cái mũi che lại tay nhỏ, uỷ khuất gắt gao nghẹn nước mắt như là mèo con.
Hoắc Thần Du xem bé phồng quai hàm biểu tình như "Lại hung ta, ta liền cắn ngươi", khóe môi nhỏ dơ lên một cái không dễ phát hiện.
Thật đúng là......
Ngốc muốn mạng.
Tiểu thiếu niên ngồi xổm xuống, khôi phục ý cười ôn nhu như ban đầu, cậu đem kẹo trái cây trong tay đưa qua, nhẹ giọng hống cô nhóc: "Ngoan, em gái đừng khóc."
"Kẹo cho em được không?"
"Ô --" tiểu gia hỏa khóc nức nở chợt cứng lại, chần chờ nâng lên mắt mèo ngập nước, "Kẹo......?"
Hoắc Thần Du nhẹ giọng ân, "Kẹo, thực ngọt."
Tiểu thiếu niên lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo trái cây trong lòng bàn tay nhét vào trong miệng tiểu gia hoả, ngữ khí ôn hòa:
"Không được khóc, có nghe hay không?"
Ô.
Ca ca hảo hung.
Tiểu gia hỏa nhận thấy được vị ngọt trong miệng lan tràn, gật đầu mạnh mẽ đem nước mắt nghẹn trở về, cặp mắt mèo kia phiếm hơi nước chạm đến thần sắc tối tăm của thiếu niên, có chút khó hiểu: "Oa oa, anh không cao hứng sao?"
Hoắc Thần Du cười đến ôn hòa nhìn chăm chú vào cô nhóc, ánh mắt hơi thâm, "Tại sao em lại biết ca ca không cao hứng?"
Tôi Bị Năm Cái Vai Ác Ba Ba Tranh Nhau SủngTác giả: Cấm Chiêu Sơ Kiến NhaTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện SủngHoắc Nghiêu là thế gia giới thượng lưu có tiếng , cao lãnh chi hoa, không gần nữ sắc. Đàn bà muốn bò lên giường của anh nhiều vô số kể, cuối cùng đều là thân bại danh liệt, kết cục thê thảm. Trình độ tàn nhẫn độc ác, quả thực làm người tức sôi máu. Bởi vì bò giường thất bại, nhóm danh viện vì yêu mà sinh hận căm giận bất bình cảm thấy Hoắc Nghiêu là cẩu nam nhân xứng đáng cả đời vô sinh, không người nối nghiệp. Hoắc Nghiêu nhẫu nhiên nghe được những tin đồn nhảm nhí đó cũng chỉ khịt mũi coi thường, "Không người nối nghiệp? Sách, tôi yêu cầu loại đồ vật mang tên trẻ con này sao?" "Thứ gọi là trẻ con này chỉ là trói buộc với lãng phí tiền bạc, đương nhiên ——" Giọng nói của anh vừa chuyển, trên khuôn mặt tuấn dật tràn đầy vẻ lạnh nhạt cấm người lại gần, "Ở cái thời đại lợi ích đặt lên hàng đầu, nếu tiểu gia hỏa kia có chỗ dùng, nói không chừng có thể giữ lại mà liên hôn thương nghiệp." Nghe được chứ. Này là tiếng người đúng không?! Cẩu nam nhân phát rồ này ngay cả con của mình cũng không… Hoắc Thần Du thất thần một cái, nhìn tiểu bạch si này, khóe môi cơ hồ theo bản năng mà hơi dơ lên ý cười ôn hòa, cậu nhẹ giọng hỏi: "Em gái ở chỗ này làm cái gì?"Tiểu thiếu niên rũ mắt, cười đến có chút ý vị không rõ....... Vừa rồi như thế nào quên mất nó."Em gái tốt" này của cậu đồng dạng cũng là người của Hoắc gia a.Tiểu gia hỏa nâng khuôn mặt nhỏ, tay mum múp quơ quơ góc áo của cậu, tiểu nãi âm thanh thúy mềm mại, "Oa oa không vui sao?"Hoắc Thần Du không dấu vết tránh đi tay nhỏ của cô bé, mặt mày ôn nhuận, thanh âm nhợt nhạt thong thả, "Không có."Ăn nhờ ở đậu, cậu có tư cách gì mà không vui?"Chính là......" Nghe được cậu thề thốt phủ nhận, tiểu gia hỏa cắn cắn ngón tay, khuôn mặt nhỏ mang tính trẻ con chưa thoát hiếm khi hiện lên vẻ mê mang.Bé có thể cảm giác được cảm xúc của người khác rõ ràng nhất.Ca ca vừa rồi, rõ ràng chính là không vui.Hoắc Thần Du cũng không biết nội tâm tiểu gia hỏa rối rắm, cậu hơi phá lệ bình tĩnh mà nhìn Diệp Tang một cái, xoay người liền muốn đi xuống dưới lầu.Diệp Tang thấy thế vội vàng từ trên mặt đất đứng lên, bước chân ngắn nhỏ đuổi theo.Tiểu gia hỏa mềm mụp một đoàn, đi theo phía sau cực kỳ giống cái đuôi nhỏ."Oa oa ~" bé ngẩng khuôn mặt nhỏ, tay nhỏ trắng nõn câu lấy đầu ngón tay của cậu, cười rộ lên má lúm đồng tiền ngọt tràn đầy vẻ thiên chân vô tà.Hoắc Thần Du chạm đến đến đầu ngón tay mềm mại của cô nhóc, thần sắc hơi đổi, giãy giụa trong nháy mắt theo bản năng tưởng bỏ ra cô nhóc.Thiếu niên chán ghét mọi người ở nơi này, tự nhiên trong đó cũng bao gồm Diệp Tang.Cậu chán ghét người khác chạm vào cậu.Đặc biệt là người của Hoắc gia.Hoắc Thần Du tựa như bị điện giật đột nhiên bỏ ra làm tiểu gia hỏa lảo đảo vài bước, trực tiếp đặt mông ngồi xuống trên mặt đất.Diệp Tang bị quăng ngã mà mờ mịt vài giây, mắt mèo của bé ngập nước mắt, cái miệng nhỏ bẹp một cái, ngao ô một tiếng trực tiếp ủy khuất mà khóc lên tiếng."Oa --"Bé không bao giờ ăn oa oa!Ca ca hảo hung, ô ô ô.Tiểu gia hỏa khóc đến cực kỳ ủy khuất, ngồi dưới đất nước mắt lưng tròng, không biết còn tưởng rằng có người nào khi dễ bé.Trên thực tế......Chính mình cũng xác thật là bị khi dễ.Biểu tình của Hoắc Thần Du có vài phần vi diệu, nhìn chằm chằm tiểu đoàn tử khóc thành lệ nhân, lâm vào thật dài trầm mặc.Cậu nhưng không có kinh nghiệm hống trẻ con.Ai có thể nghĩ được tiểu bao tử này bị khi dễ liền khóc?"Câm miệng, đừng khóc." Vé mặt của Hoắc Thần Du hơi trầm xuống, nguyên bản ý cười như tắm mình trong gió xuân tiêu tán không thấy, khuôn mặt lạnh thoạt nhìn hù người thật sự.Dựa theo con bé này khóc, một hồi phỏng chừng là có thể đem những người hầu kia tới.Tiểu gia hỏa hít hít cái mũi che lại tay nhỏ, uỷ khuất gắt gao nghẹn nước mắt như là mèo con.Hoắc Thần Du xem bé phồng quai hàm biểu tình như "Lại hung ta, ta liền cắn ngươi", khóe môi nhỏ dơ lên một cái không dễ phát hiện.Thật đúng là......Ngốc muốn mạng.Tiểu thiếu niên ngồi xổm xuống, khôi phục ý cười ôn nhu như ban đầu, cậu đem kẹo trái cây trong tay đưa qua, nhẹ giọng hống cô nhóc: "Ngoan, em gái đừng khóc.""Kẹo cho em được không?""Ô --" tiểu gia hỏa khóc nức nở chợt cứng lại, chần chờ nâng lên mắt mèo ngập nước, "Kẹo......?"Hoắc Thần Du nhẹ giọng ân, "Kẹo, thực ngọt."Tiểu thiếu niên lột ra giấy gói kẹo, đem kẹo trái cây trong lòng bàn tay nhét vào trong miệng tiểu gia hoả, ngữ khí ôn hòa:"Không được khóc, có nghe hay không?"Ô.Ca ca hảo hung.Tiểu gia hỏa nhận thấy được vị ngọt trong miệng lan tràn, gật đầu mạnh mẽ đem nước mắt nghẹn trở về, cặp mắt mèo kia phiếm hơi nước chạm đến thần sắc tối tăm của thiếu niên, có chút khó hiểu: "Oa oa, anh không cao hứng sao?"Hoắc Thần Du cười đến ôn hòa nhìn chăm chú vào cô nhóc, ánh mắt hơi thâm, "Tại sao em lại biết ca ca không cao hứng?"