Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 231

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Mặc dù Tiêu Yên nói rất đơn giản, nhưng cũng đủ để Ngô Ứng Lâm hiểu, trong đó nhất định có nhiều nguy hiểm, một cô nương gia có thể làm được như vậy thật không dễ dàng.Ngô Ứng Lâm ở trong phòng đi qua đi lại, Tiêu Yên ngồi trên ghế hừng hực khí thế ăn một bàn điểm tâm, nàng sắp đói chết, nằm dưới bao bố một ngày ngay cả nước cũng không có chứ đừng nói là ăn.“Ngươi thay y phục, bản quan lập tức dẫn ngươi tiến cung.”Một ngày Tiêu Yên chưa vào cung thì nguy hiểm vẫn chưa giải, rơi vào tay Duệ vương, coi như hỏng cả ván cờ của Mai quý phi.Ngô Ứng Lâm càng nghĩ càng sợ, lập tức quyết định dẫn nàng vào cung.Tiêu Yên lắc đầu, loạn sẽ có biến, mọi chuyện nhất định không thể gấp.Nàng lén bóp vụn bánh quy đưa vào trong tay áo, hi vọng tiểu Hồng có thể ăn một chút, lại nói với Ngô Ứng Lâm:“Ngô đại nhân, nghe ta nói một câu, lúc này nhất định Duệ vương đã phát hiện vị tiểu nhị bị ta đánh ngất kia, tự nhiên biết rõ ta đã vào thành.Ta có thể nghĩ đến ngài, vậy ngài cảm thấy Duệ vương lại nghĩ không ra? Nói không chừng lúc này xung quanh Ngô phủ tràn đầy mai phục của hắn, lúc này chúng ta ra ngoài, chẳng phải bị bắt ngay tại trận?”Sắc mặt Ngô Ứng Lâm trầm xuống, vừa rồi hắn quá mức luống cuống, lại không nghĩ đến điều này.Đầu óc Duệ vương so với Tiêu Yên tuyệt đối không thua kém, đương nhiên là nghĩ ra.“Vậy… nếu Duệ vương muốn xông vào phủ cướp người thì phải làm sao?”Công khai trói bắt tất cả các thiên kim tiểu thư nhà đại thần hắn còn làm được, xông vào nhà đại thần có là gì mà hắn không dám đây.Ngô Ứng Lâm nhớ tới những lời mấy vị đại thần kia nói là mồ hôi lạnh chảy đầm đìa.Tiêu Yên cảm giác tiểu Hồng lè lưỡi l**m bánh quy, khóe môi hiện lên nụ cười vui vẻ.“Đại nhân, Ngô phủ lớn vậy giấu người có gì khó, huống chi…Duệ vương nhất định sẽ không mang người lục soát Ngô phủ, điều này sẽ khiến tất cả mọi người phát hiện.Quan nhất phẩm rường cột nước nhà, trừ khi hoàng thượng tự mình hạ chỉ mới có thể lục soát.Nếu Duệ vương tự ý mang binh soát phủ, đây chẳng phải coi rẻ hoàng quyền, Duệ vương cuồng, nhưng cuồng có mức độ, hắn biết rõ giới hạn của hoàng thượng đối với mình.

Mặc dù Tiêu Yên nói rất đơn giản, nhưng cũng đủ để Ngô Ứng Lâm hiểu,
trong đó nhất định có nhiều nguy hiểm, một cô nương gia có thể làm được
như vậy thật không dễ dàng.

Ngô Ứng Lâm ở trong phòng đi qua đi lại, Tiêu Yên ngồi trên ghế hừng
hực khí thế ăn một bàn điểm tâm, nàng sắp đói chết, nằm dưới bao bố một
ngày ngay cả nước cũng không có chứ đừng nói là ăn.

“Ngươi thay y phục, bản quan lập tức dẫn ngươi tiến cung.”

Một ngày Tiêu Yên chưa vào cung thì nguy hiểm vẫn chưa giải, rơi vào tay Duệ vương, coi như hỏng cả ván cờ của Mai quý phi.

Ngô Ứng Lâm càng nghĩ càng sợ, lập tức quyết định dẫn nàng vào cung.

Tiêu Yên lắc đầu, loạn sẽ có biến, mọi chuyện nhất định không thể gấp.

Nàng lén bóp vụn bánh quy đưa vào trong tay áo, hi vọng tiểu Hồng có thể ăn một chút, lại nói với Ngô Ứng Lâm:

“Ngô đại nhân, nghe ta nói một câu, lúc này nhất định Duệ vương đã
phát hiện vị tiểu nhị bị ta đánh ngất kia, tự nhiên biết rõ ta đã vào
thành.

Ta có thể nghĩ đến ngài, vậy ngài cảm thấy Duệ vương lại nghĩ không
ra? Nói không chừng lúc này xung quanh Ngô phủ tràn đầy mai phục của
hắn, lúc này chúng ta ra ngoài, chẳng phải bị bắt ngay tại trận?”

Sắc mặt Ngô Ứng Lâm trầm xuống, vừa rồi hắn quá mức luống cuống, lại không nghĩ đến điều này.

Đầu óc Duệ vương so với Tiêu Yên tuyệt đối không thua kém, đương nhiên là nghĩ ra.

“Vậy… nếu Duệ vương muốn xông vào phủ cướp người thì phải làm sao?”

Công khai trói bắt tất cả các thiên kim tiểu thư nhà đại thần hắn còn làm được, xông vào nhà đại thần có là gì mà hắn không dám đây.

Ngô Ứng Lâm nhớ tới những lời mấy vị đại thần kia nói là mồ hôi lạnh chảy đầm đìa.

Tiêu Yên cảm giác tiểu Hồng lè lưỡi l**m bánh quy, khóe môi hiện lên nụ cười vui vẻ.

“Đại nhân, Ngô phủ lớn vậy giấu người có gì khó, huống chi…Duệ vương
nhất định sẽ không mang người lục soát Ngô phủ, điều này sẽ khiến tất cả mọi người phát hiện.

Quan nhất phẩm rường cột nước nhà, trừ khi hoàng thượng tự mình hạ chỉ mới có thể lục soát.

Nếu Duệ vương tự ý mang binh soát phủ, đây chẳng phải coi rẻ hoàng
quyền, Duệ vương cuồng, nhưng cuồng có mức độ, hắn biết rõ giới hạn của
hoàng thượng đối với mình.

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Mặc dù Tiêu Yên nói rất đơn giản, nhưng cũng đủ để Ngô Ứng Lâm hiểu, trong đó nhất định có nhiều nguy hiểm, một cô nương gia có thể làm được như vậy thật không dễ dàng.Ngô Ứng Lâm ở trong phòng đi qua đi lại, Tiêu Yên ngồi trên ghế hừng hực khí thế ăn một bàn điểm tâm, nàng sắp đói chết, nằm dưới bao bố một ngày ngay cả nước cũng không có chứ đừng nói là ăn.“Ngươi thay y phục, bản quan lập tức dẫn ngươi tiến cung.”Một ngày Tiêu Yên chưa vào cung thì nguy hiểm vẫn chưa giải, rơi vào tay Duệ vương, coi như hỏng cả ván cờ của Mai quý phi.Ngô Ứng Lâm càng nghĩ càng sợ, lập tức quyết định dẫn nàng vào cung.Tiêu Yên lắc đầu, loạn sẽ có biến, mọi chuyện nhất định không thể gấp.Nàng lén bóp vụn bánh quy đưa vào trong tay áo, hi vọng tiểu Hồng có thể ăn một chút, lại nói với Ngô Ứng Lâm:“Ngô đại nhân, nghe ta nói một câu, lúc này nhất định Duệ vương đã phát hiện vị tiểu nhị bị ta đánh ngất kia, tự nhiên biết rõ ta đã vào thành.Ta có thể nghĩ đến ngài, vậy ngài cảm thấy Duệ vương lại nghĩ không ra? Nói không chừng lúc này xung quanh Ngô phủ tràn đầy mai phục của hắn, lúc này chúng ta ra ngoài, chẳng phải bị bắt ngay tại trận?”Sắc mặt Ngô Ứng Lâm trầm xuống, vừa rồi hắn quá mức luống cuống, lại không nghĩ đến điều này.Đầu óc Duệ vương so với Tiêu Yên tuyệt đối không thua kém, đương nhiên là nghĩ ra.“Vậy… nếu Duệ vương muốn xông vào phủ cướp người thì phải làm sao?”Công khai trói bắt tất cả các thiên kim tiểu thư nhà đại thần hắn còn làm được, xông vào nhà đại thần có là gì mà hắn không dám đây.Ngô Ứng Lâm nhớ tới những lời mấy vị đại thần kia nói là mồ hôi lạnh chảy đầm đìa.Tiêu Yên cảm giác tiểu Hồng lè lưỡi l**m bánh quy, khóe môi hiện lên nụ cười vui vẻ.“Đại nhân, Ngô phủ lớn vậy giấu người có gì khó, huống chi…Duệ vương nhất định sẽ không mang người lục soát Ngô phủ, điều này sẽ khiến tất cả mọi người phát hiện.Quan nhất phẩm rường cột nước nhà, trừ khi hoàng thượng tự mình hạ chỉ mới có thể lục soát.Nếu Duệ vương tự ý mang binh soát phủ, đây chẳng phải coi rẻ hoàng quyền, Duệ vương cuồng, nhưng cuồng có mức độ, hắn biết rõ giới hạn của hoàng thượng đối với mình.

Chương 231