Phượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu…

Chương 232

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Sau khi nghe Tiêu Yên nhắc nhở, Ngô Ứng Lâm mới giật mình hiểu ra, xem ra ánh mắt của Tiêu Yên lão luyện hơn so với tuổi.Trong nội tâm lại tiếc hận, nếu Tiêu Yên là nữ nhi ruột thịt của Ngô gia thì tốt biết mấy, đáng tiếc… đáng tiếc a…“Vậy ngươi nói xem, hắn sẽ làm thế nào?”Tiêu Yên mỉm cười: “Mục đích cuối cùng của ta là hoàng cung, Duệ vương cũng biết, ngài nói xem hắn sẽ ra tay ở nơi nào?”“Ý ngươi là quãng đường từ Ngô phủ tới hoàng cung.”Tiêu Yên xoa cằm, đương nhiên là hạ thủ trên đường.Chỉ cần không vào Ngô phủ, chưa tới hoàng cung, ở trên đường chẳng phải tùy ý Duệ vương tung hoành sao.Mà lúc này, không khí trong Thụy vương phủ lạnh tới mức đóng băng.Đoàn người theo dõi xe ngựa, toàn bộ quỳ trong đình viện, đội ngũ đưa Tiêu Yên vào thành đã bị đánh xong được kéo xuống bôi thuốc.Tiểu nhị vô tội bị Tiêu Yên đánh ngất xỉu ném lên xe sợ tới mức tiểu trong quần, thân thể run rẩy như cỏ lắc lư trong gió bão.Sau cơn phẫn nộ, Duệ vương bình tĩnh lại, hắn bắt đầu gọi thằng tên nữ nhân kia là Tiêu Yên, chân chính xem nàng như đối thủ.Bị một nữ nhân năm lần bảy lượt vượt mặt thật là khó chịu, Phượng Húc khó chịu tới mức muốn giết người, máu tanh cũng không thể khiến hắn dịu lại.“Nói cho bản vương nghe, thế này là thế nào? Người bản vương muốn đâu?”Lúc này Phượng Húc rất là bình tĩnh, cùng dáng vẻ giận dữ mới vừa rồi, giống như là hai người hoàn toàn khác.Vị đội trưởng nơm nớp lo sợ trả lời: “Hồi vương gia, bọn thuộc hạ nhìn chằm chằm, đến con mắt cũng không dám chớp, nhưng vị tiểu nhị ra khỏi chuồng ngựa, dù là thanh âm hay dáng đi đều giống hệt hắn, không khác chút nào, vì vậy… bọn thuộc hạ không có nghi ngờ.”“kim thiền thoát xác, giỏi cho Tiêu Yên, lại cùng bản vương chơi ba mươi sáu kế.”“Vương gia… giờ làm thế nào?”Ngụy Kỳ nhịn không được mà phản bội chủ tử ở trong lòng, lòng sùng bái đối với Tiêu Yên càng thêm lấp lánh.Mỗi lần hắn cho rằng nhất định nàng sẽ bị bắt, nàng đều đáp lại một câu trả lời kinh người, nữ nhân như vậy hoàn toàn xứng đáng làm Duệ vương phi.Ngươi nói xem… ai có thể ngờ trước mắt một đám cao thủ mà lại sờ sờ chạy thoát.“Ngươi đi truyền tin cho hoàng thượng, nếu như qua giờ Dậu ngày mai Tiêu Yên chưa tiến cung, lời bản vương nói coi như hủy bỏ, mà nàng, cả đời này không cần vào hoàng cung nữa.”

Sau khi nghe Tiêu Yên nhắc nhở, Ngô Ứng Lâm mới giật mình hiểu ra, xem ra ánh mắt của Tiêu Yên lão luyện hơn so với tuổi.

Trong nội tâm lại tiếc hận, nếu Tiêu Yên là nữ nhi ruột thịt của Ngô gia thì tốt biết mấy, đáng tiếc… đáng tiếc a…

“Vậy ngươi nói xem, hắn sẽ làm thế nào?”

Tiêu Yên mỉm cười: “Mục đích cuối cùng của ta là hoàng cung, Duệ vương cũng biết, ngài nói xem hắn sẽ ra tay ở nơi nào?”

“Ý ngươi là quãng đường từ Ngô phủ tới hoàng cung.”

Tiêu Yên xoa cằm, đương nhiên là hạ thủ trên đường.

Chỉ cần không vào Ngô phủ, chưa tới hoàng cung, ở trên đường chẳng phải tùy ý Duệ vương tung hoành sao.

Mà lúc này, không khí trong Thụy vương phủ lạnh tới mức đóng băng.

Đoàn người theo dõi xe ngựa, toàn bộ quỳ trong đình viện, đội ngũ đưa Tiêu Yên vào thành đã bị đánh xong được kéo xuống bôi thuốc.

Tiểu nhị vô tội bị Tiêu Yên đánh ngất xỉu ném lên xe sợ tới mức tiểu trong quần, thân thể run rẩy như cỏ lắc lư trong gió bão.

Sau cơn phẫn nộ, Duệ vương bình tĩnh lại, hắn bắt đầu gọi thằng tên nữ nhân kia là Tiêu Yên, chân chính xem nàng như đối thủ.

Bị một nữ nhân năm lần bảy lượt vượt mặt thật là khó chịu, Phượng Húc khó chịu tới mức muốn giết người, máu tanh cũng không thể khiến hắn dịu lại.

“Nói cho bản vương nghe, thế này là thế nào? Người bản vương muốn đâu?”

Lúc này Phượng Húc rất là bình tĩnh, cùng dáng vẻ giận dữ mới vừa rồi, giống như là hai người hoàn toàn khác.

Vị đội trưởng nơm nớp lo sợ trả lời: “Hồi vương gia, bọn thuộc hạ
nhìn chằm chằm, đến con mắt cũng không dám chớp, nhưng vị tiểu nhị ra
khỏi chuồng ngựa, dù là thanh âm hay dáng đi đều giống hệt hắn, không
khác chút nào, vì vậy… bọn thuộc hạ không có nghi ngờ.”

“kim thiền thoát xác, giỏi cho Tiêu Yên, lại cùng bản vương chơi ba mươi sáu kế.”

“Vương gia… giờ làm thế nào?”

Ngụy Kỳ nhịn không được mà phản bội chủ tử ở trong lòng, lòng sùng bái đối với Tiêu Yên càng thêm lấp lánh.

Mỗi lần hắn cho rằng nhất định nàng sẽ bị bắt, nàng đều đáp lại một
câu trả lời kinh người, nữ nhân như vậy hoàn toàn xứng đáng làm Duệ
vương phi.

Ngươi nói xem… ai có thể ngờ trước mắt một đám cao thủ mà lại sờ sờ chạy thoát.

“Ngươi đi truyền tin cho hoàng thượng, nếu như qua giờ Dậu ngày mai
Tiêu Yên chưa tiến cung, lời bản vương nói coi như hủy bỏ, mà nàng, cả
đời này không cần vào hoàng cung nữa.”

Cẩm Nang Sinh Tồn Gian PhiTác giả: Thập Nguyệt SơTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngPhượng Húc trợn mắt nhìn trừng trừng Tiêu Yên, hét lớn : “Tiêu Yên, trẫm không giết ngươi…..” Tiêu Yên dừng động tác mặc quần áo lại, nắm cằm hắn. “Một nam nhân bị một nữ nhân đè dưới thân thể, có năng lực gì?” Hừ, nếu không phải vì muốn giải mối hận ban đầu, nàng làm sao có thể hao hết tâm tư như vậy ? Muốn giết nàng, tốt thôi, chờ ngươi bị nữ nhân áp bức xong hãy nói. ** [Hệ Thống] kính gửi người chơi Tiêu Yên, hoan nghênh tham gia trò chơi "Ba Nghìn Sủng Ái", có muốn bắt đầu lịch lãm hay không ? A: Lập tức bắt đầu. - B: Bắt đầu sau. "Ba nghìn sủng ái? Ha ha ...Đây là cái tên rất hay a!" [Hệ Thống] : Cám ơn khen ngợi, khả năng khen ngợi tăng một cấp. Tiêu Yên: "Dựa...." [Hệ Thống]: trò chơi cấm ăn nói thô bạo. Tiêu Yên: " con mẹ ngươi, đây cũng quá hãm hại nhau, ngươi không nghe ra là lão nương nói rất đúng nói tốt à, khen ngượi gia tăng một cấp, Hệ Thống ngươi thiếu não hả !" [Hệ Thống]: người chơi Tiêu Yên nói tục hai lần, cấm nói một canh giờ! "ngươi cấm ta nói, ta lựa chọn kiểu… Sau khi nghe Tiêu Yên nhắc nhở, Ngô Ứng Lâm mới giật mình hiểu ra, xem ra ánh mắt của Tiêu Yên lão luyện hơn so với tuổi.Trong nội tâm lại tiếc hận, nếu Tiêu Yên là nữ nhi ruột thịt của Ngô gia thì tốt biết mấy, đáng tiếc… đáng tiếc a…“Vậy ngươi nói xem, hắn sẽ làm thế nào?”Tiêu Yên mỉm cười: “Mục đích cuối cùng của ta là hoàng cung, Duệ vương cũng biết, ngài nói xem hắn sẽ ra tay ở nơi nào?”“Ý ngươi là quãng đường từ Ngô phủ tới hoàng cung.”Tiêu Yên xoa cằm, đương nhiên là hạ thủ trên đường.Chỉ cần không vào Ngô phủ, chưa tới hoàng cung, ở trên đường chẳng phải tùy ý Duệ vương tung hoành sao.Mà lúc này, không khí trong Thụy vương phủ lạnh tới mức đóng băng.Đoàn người theo dõi xe ngựa, toàn bộ quỳ trong đình viện, đội ngũ đưa Tiêu Yên vào thành đã bị đánh xong được kéo xuống bôi thuốc.Tiểu nhị vô tội bị Tiêu Yên đánh ngất xỉu ném lên xe sợ tới mức tiểu trong quần, thân thể run rẩy như cỏ lắc lư trong gió bão.Sau cơn phẫn nộ, Duệ vương bình tĩnh lại, hắn bắt đầu gọi thằng tên nữ nhân kia là Tiêu Yên, chân chính xem nàng như đối thủ.Bị một nữ nhân năm lần bảy lượt vượt mặt thật là khó chịu, Phượng Húc khó chịu tới mức muốn giết người, máu tanh cũng không thể khiến hắn dịu lại.“Nói cho bản vương nghe, thế này là thế nào? Người bản vương muốn đâu?”Lúc này Phượng Húc rất là bình tĩnh, cùng dáng vẻ giận dữ mới vừa rồi, giống như là hai người hoàn toàn khác.Vị đội trưởng nơm nớp lo sợ trả lời: “Hồi vương gia, bọn thuộc hạ nhìn chằm chằm, đến con mắt cũng không dám chớp, nhưng vị tiểu nhị ra khỏi chuồng ngựa, dù là thanh âm hay dáng đi đều giống hệt hắn, không khác chút nào, vì vậy… bọn thuộc hạ không có nghi ngờ.”“kim thiền thoát xác, giỏi cho Tiêu Yên, lại cùng bản vương chơi ba mươi sáu kế.”“Vương gia… giờ làm thế nào?”Ngụy Kỳ nhịn không được mà phản bội chủ tử ở trong lòng, lòng sùng bái đối với Tiêu Yên càng thêm lấp lánh.Mỗi lần hắn cho rằng nhất định nàng sẽ bị bắt, nàng đều đáp lại một câu trả lời kinh người, nữ nhân như vậy hoàn toàn xứng đáng làm Duệ vương phi.Ngươi nói xem… ai có thể ngờ trước mắt một đám cao thủ mà lại sờ sờ chạy thoát.“Ngươi đi truyền tin cho hoàng thượng, nếu như qua giờ Dậu ngày mai Tiêu Yên chưa tiến cung, lời bản vương nói coi như hủy bỏ, mà nàng, cả đời này không cần vào hoàng cung nữa.”

Chương 232