Thanh thành! Từ đường Diệp gia! … - Tiên tổ ở trên, Diệp Huyền vô tài vô đức… Từ giờ trở đi, tước vị Thế tử của Diệp Huyền, chuyển cho Diệp Lang kế thừa. Người cất tiếng nói, chính là một lão giả hắc bào. Sau lưng lão không xa, là một thiếu niên đang đứng, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười nhàn nhạt. Người này, chính là Diệp Lang được nhắc tới. Mà hai bên, đều là Trưởng lão Diệp gia. - Tại sao? Đúng lúc này, một thanh âm có chút sợ hãi đột nhiên vang lên. Đám người theo tiếng nhìn lại, ngoài cửa có một tiểu nữ hài, tuổi chừng mười hai mười ba, hai tay nắm chặt mép áo, sắc mặt còn có một tia trắng nhợt bệnh tật, nhìn qua có chút suy yếu, trong mắt còn mang theo một tia e sợ. Tiểu nữ hài này tên Diệp Linh, cũng là thân muội muội của Diệp Huyền còn lại trong lời lão giả hắc bào nói, lần này nghe gia tộc muốn tước vị Diệp Huyền, lập tức mặc kệ trên người đang có bệnh mà chạy tới. Lão giả hắc bào cau mày: - Diệp Linh, ngươi muốn làm gì! Tiểu nữ hài tên Diệp Linh hơi khom người thi lễ, e sợ…

Chương 148: Ca Mang Muội Về Nhà!

Kiếm TônTác giả: Thanh Phong Loan ThượngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpThanh thành! Từ đường Diệp gia! … - Tiên tổ ở trên, Diệp Huyền vô tài vô đức… Từ giờ trở đi, tước vị Thế tử của Diệp Huyền, chuyển cho Diệp Lang kế thừa. Người cất tiếng nói, chính là một lão giả hắc bào. Sau lưng lão không xa, là một thiếu niên đang đứng, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười nhàn nhạt. Người này, chính là Diệp Lang được nhắc tới. Mà hai bên, đều là Trưởng lão Diệp gia. - Tại sao? Đúng lúc này, một thanh âm có chút sợ hãi đột nhiên vang lên. Đám người theo tiếng nhìn lại, ngoài cửa có một tiểu nữ hài, tuổi chừng mười hai mười ba, hai tay nắm chặt mép áo, sắc mặt còn có một tia trắng nhợt bệnh tật, nhìn qua có chút suy yếu, trong mắt còn mang theo một tia e sợ. Tiểu nữ hài này tên Diệp Linh, cũng là thân muội muội của Diệp Huyền còn lại trong lời lão giả hắc bào nói, lần này nghe gia tộc muốn tước vị Diệp Huyền, lập tức mặc kệ trên người đang có bệnh mà chạy tới. Lão giả hắc bào cau mày: - Diệp Linh, ngươi muốn làm gì! Tiểu nữ hài tên Diệp Linh hơi khom người thi lễ, e sợ… Kiếm!Hắn không sợ thứ gì nhất? Dĩ nhiên chính là kiếm!Hắn tu luyện công pháp của nữ tử thần bí, cũng không phải tu luyện vô ích, dĩ nhiên, đây cũng không đại biểu kiếm thể của hắn thật sự vô địch. Nếu kiếm của đối thủ có phẩm giai cao hơn hắn, vậy hắn sẽ không thôn phệ được.Nếu cùng giai, vậy cũng chỉ có năm mươi phần trăm cơ hội thôn phệ!Phải biết, trong cùng giai, cũng chia mạnh yếu!Ngược lại, chỉ cần là kiếm yếu hơn Linh Tú kiếm của hắn, hắn đều có thể thôn phệ!Đây chính là chỗ nghịch thiên trong công pháp của hắn!Trước mặt Diệp Huyền, thanh kiếm màu đen kia đâm vào trong cơ thể Diệp Huyền, trực tiếp hóa thành vô số năng lượng bị thân thể Diệp Huyền hấp thu.Phát giác một màn này, sắc mặt của nam tử áo bào đen trước mặt Diệp Huyền đại biến:- Làm sao có thể...Hắn đang muốn lui lại, mà đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên nắm chặt hai tay thành quyền, sau đó đánh vào vị trí trí mạng hai bên đầu của nam tử áo bào đen.Ầm!Đầu của nam tử áo bào đen ầm ầm nổ tung!Diệp Huyền lóe lên lui về sau, mà phía dưới, Linh Tú kiếm đã vững vàng giữ lấy Diệp Linh vừa rơi xuống!Diệp Huyền chậm rãi khép hai mắt lại!Giờ phút này, thân thể hắn đang khẽ rung động!Muốn đột phá!Một thanh kiếm Minh giai, có thể sánh ngang ít nhất mười chuôi cực phẩm Linh kiếm!Nhưng mà, Diệp Huyền cũng không lựa chọn đột phá, mà cưỡng ép đè ép xuống. Đột phá vào lúc này, là muốn chết không thể nghi ngờ!Hắn bay tới bên cạnh Diệp Linh, hắn ôm lấy Diệp Linh hạ xuống mặt đất, sau đó lấy ra một viên Kim Sang đan cho Diệp Linh ăn vào, một lát sau, sắc mặt Diệp Linh dần tốt hơn rất nhiều, một lát sau, Diệp Linh chậm rãi mở hai mắt ra.Vừa thấy Diệp Huyền, Diệp Linh lập tức tuôn tràn nước mắt, nàng cứ nhìn Diệp Huyền như thế.Diệp Huyền nhẹ nhàng v**t v* đầu Diệp Linh:- Ca mang muội về nhà!- -----------Phóng tác: Hắc Ám Chi ThựcMời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Kiếm!

Hắn không sợ thứ gì nhất? Dĩ nhiên chính là kiếm!

Hắn tu luyện công pháp của nữ tử thần bí, cũng không phải tu luyện vô ích, dĩ nhiên, đây cũng không đại biểu kiếm thể của hắn thật sự vô địch. Nếu kiếm của đối thủ có phẩm giai cao hơn hắn, vậy hắn sẽ không thôn phệ được.

Nếu cùng giai, vậy cũng chỉ có năm mươi phần trăm cơ hội thôn phệ!

Phải biết, trong cùng giai, cũng chia mạnh yếu!

Ngược lại, chỉ cần là kiếm yếu hơn Linh Tú kiếm của hắn, hắn đều có thể thôn phệ!

Đây chính là chỗ nghịch thiên trong công pháp của hắn!

Trước mặt Diệp Huyền, thanh kiếm màu đen kia đâm vào trong cơ thể Diệp Huyền, trực tiếp hóa thành vô số năng lượng bị thân thể Diệp Huyền hấp thu.

Phát giác một màn này, sắc mặt của nam tử áo bào đen trước mặt Diệp Huyền đại biến:

- Làm sao có thể...

Hắn đang muốn lui lại, mà đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên nắm chặt hai tay thành quyền, sau đó đánh vào vị trí trí mạng hai bên đầu của nam tử áo bào đen.

Ầm!

Đầu của nam tử áo bào đen ầm ầm nổ tung!

Diệp Huyền lóe lên lui về sau, mà phía dưới, Linh Tú kiếm đã vững vàng giữ lấy Diệp Linh vừa rơi xuống!

Diệp Huyền chậm rãi khép hai mắt lại!

Giờ phút này, thân thể hắn đang khẽ rung động!

Muốn đột phá!

Một thanh kiếm Minh giai, có thể sánh ngang ít nhất mười chuôi cực phẩm Linh kiếm!

Nhưng mà, Diệp Huyền cũng không lựa chọn đột phá, mà cưỡng ép đè ép xuống. Đột phá vào lúc này, là muốn chết không thể nghi ngờ!

Hắn bay tới bên cạnh Diệp Linh, hắn ôm lấy Diệp Linh hạ xuống mặt đất, sau đó lấy ra một viên Kim Sang đan cho Diệp Linh ăn vào, một lát sau, sắc mặt Diệp Linh dần tốt hơn rất nhiều, một lát sau, Diệp Linh chậm rãi mở hai mắt ra.

Vừa thấy Diệp Huyền, Diệp Linh lập tức tuôn tràn nước mắt, nàng cứ nhìn Diệp Huyền như thế.

Diệp Huyền nhẹ nhàng v**t v* đầu Diệp Linh:

- Ca mang muội về nhà!

- -----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Thực

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Kiếm TônTác giả: Thanh Phong Loan ThượngTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpThanh thành! Từ đường Diệp gia! … - Tiên tổ ở trên, Diệp Huyền vô tài vô đức… Từ giờ trở đi, tước vị Thế tử của Diệp Huyền, chuyển cho Diệp Lang kế thừa. Người cất tiếng nói, chính là một lão giả hắc bào. Sau lưng lão không xa, là một thiếu niên đang đứng, khóe môi nhếch lên, nở nụ cười nhàn nhạt. Người này, chính là Diệp Lang được nhắc tới. Mà hai bên, đều là Trưởng lão Diệp gia. - Tại sao? Đúng lúc này, một thanh âm có chút sợ hãi đột nhiên vang lên. Đám người theo tiếng nhìn lại, ngoài cửa có một tiểu nữ hài, tuổi chừng mười hai mười ba, hai tay nắm chặt mép áo, sắc mặt còn có một tia trắng nhợt bệnh tật, nhìn qua có chút suy yếu, trong mắt còn mang theo một tia e sợ. Tiểu nữ hài này tên Diệp Linh, cũng là thân muội muội của Diệp Huyền còn lại trong lời lão giả hắc bào nói, lần này nghe gia tộc muốn tước vị Diệp Huyền, lập tức mặc kệ trên người đang có bệnh mà chạy tới. Lão giả hắc bào cau mày: - Diệp Linh, ngươi muốn làm gì! Tiểu nữ hài tên Diệp Linh hơi khom người thi lễ, e sợ… Kiếm!Hắn không sợ thứ gì nhất? Dĩ nhiên chính là kiếm!Hắn tu luyện công pháp của nữ tử thần bí, cũng không phải tu luyện vô ích, dĩ nhiên, đây cũng không đại biểu kiếm thể của hắn thật sự vô địch. Nếu kiếm của đối thủ có phẩm giai cao hơn hắn, vậy hắn sẽ không thôn phệ được.Nếu cùng giai, vậy cũng chỉ có năm mươi phần trăm cơ hội thôn phệ!Phải biết, trong cùng giai, cũng chia mạnh yếu!Ngược lại, chỉ cần là kiếm yếu hơn Linh Tú kiếm của hắn, hắn đều có thể thôn phệ!Đây chính là chỗ nghịch thiên trong công pháp của hắn!Trước mặt Diệp Huyền, thanh kiếm màu đen kia đâm vào trong cơ thể Diệp Huyền, trực tiếp hóa thành vô số năng lượng bị thân thể Diệp Huyền hấp thu.Phát giác một màn này, sắc mặt của nam tử áo bào đen trước mặt Diệp Huyền đại biến:- Làm sao có thể...Hắn đang muốn lui lại, mà đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên nắm chặt hai tay thành quyền, sau đó đánh vào vị trí trí mạng hai bên đầu của nam tử áo bào đen.Ầm!Đầu của nam tử áo bào đen ầm ầm nổ tung!Diệp Huyền lóe lên lui về sau, mà phía dưới, Linh Tú kiếm đã vững vàng giữ lấy Diệp Linh vừa rơi xuống!Diệp Huyền chậm rãi khép hai mắt lại!Giờ phút này, thân thể hắn đang khẽ rung động!Muốn đột phá!Một thanh kiếm Minh giai, có thể sánh ngang ít nhất mười chuôi cực phẩm Linh kiếm!Nhưng mà, Diệp Huyền cũng không lựa chọn đột phá, mà cưỡng ép đè ép xuống. Đột phá vào lúc này, là muốn chết không thể nghi ngờ!Hắn bay tới bên cạnh Diệp Linh, hắn ôm lấy Diệp Linh hạ xuống mặt đất, sau đó lấy ra một viên Kim Sang đan cho Diệp Linh ăn vào, một lát sau, sắc mặt Diệp Linh dần tốt hơn rất nhiều, một lát sau, Diệp Linh chậm rãi mở hai mắt ra.Vừa thấy Diệp Huyền, Diệp Linh lập tức tuôn tràn nước mắt, nàng cứ nhìn Diệp Huyền như thế.Diệp Huyền nhẹ nhàng v**t v* đầu Diệp Linh:- Ca mang muội về nhà!- -----------Phóng tác: Hắc Ám Chi ThựcMời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)

Chương 148: Ca Mang Muội Về Nhà!