“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại…
Chương 267: Em cảm thấy sao?
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… “Anh Diệp Huyền, anh đang làm gì vậy?”Trương Vãn Thanh ngại ngùng tránh ánh mắt nóng bỏng của Diệp Huyền, xấu hổ nói: “Sao anh cứ nhìn chằm chằm vào em thế?”“Em cảm thấy sao?”Diệp Huyền cong khóe miệng, ôm chặt Trương Vấn Thanh, nhẹ giọng nói: “Hôm nay lúc chúng ta gặp nhau ở phòng khám, em vẫn nợ anh một thứ, đúng không?”“Hả?”Trương Vấn Thanh bị Diệp Huyền ôm lấy, khuôn mặt càng cảm thấy nóng hơn, nói: “Nợ, nợ anh cái gì? Em, em không biết anh đang nói gì...”“Em còn giả bộ?”Diệp Huyền cười lớn, cong ngón tay, nâng chiếc cằm thanh tú và trắng nõn của Trương Vấn Thanh lên!“Anh Diệp Huyền...”Nhìn thấy dáng vẻ bá đạo của Diệp Huyền, Trương Vấn Thanh không khỏi thở gấp, khuôn mặt đỏ bừng nói: “Em nghĩ, anh đôi khi thật xấu...”Nói như vậy,nhưng Trương Văn Thanh vẫn vô thức nhắm mắt lại, cả người mềm mại dựa vào ngực Diệp Huyền, mong chờ nụ hôn của hắn!Dáng vẻ muốn từ chối nhưng vẫn nghênh đón!“Vãn Thanh..."Cảm nhận được sự mềm mại của Trương Vãn Thanh áp sát vào cơ thể mình, cũng như đôi môi nhỏ nhắn quyến rũ của cô, Diệp Huyền không khỏi hít sâu một!Nói thật, Trương Vãn Thanh rất đẹp, thân hình gợi cảm và hoàn hảo với những đường nét tỉnh tế, quả thật có thể xưng là báu vật nhân gian!Các đường nét trên khuôn mặt của cô tinh xảo động lòng người, gần như không tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào, lúc này, khi cô nhắm hờ mắt thì lạicàng thêm động lòng người!Ngoài ra, làn da trắng nõn kết hợp với phong thái nhẹ nhàng và đáng yêu của cô!Cho dù tâm Diệp Huyền có tịnh đến đâu thì thời điểm này, hắn cũng không thể kiềm chế được bản thân được nữa. Ngay lúc hắn chuẩn bị hôn lên đôi môi đỏ rực của Trương Vãn Thanh, bên ngoài phòng bỗng nhiên vang lên âm thanh vội vãi!“Chuyện gì xảy ra?”Trương Vãn Thanh giật mình, vội vàng mở mắt ra.“Mặc kệ chuyện bên ngoài.”Diệp Huyền cong khóe môi, nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai tỉnh tế của Trương Vãn Thanh, muốn nếm thử hương vị người đẹp.“Anh Diệp Huyền...” Hô hấp của Trương Vãn Thanh tăng vọt, cô lại nhắm mắt lại!Không ngờ!Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Anh Diệp Huyền, anh đang làm gì vậy?”
Trương Vãn Thanh ngại ngùng tránh ánh mắt nóng bỏng của Diệp Huyền, xấu hổ nói: “Sao anh cứ nhìn chằm chằm vào em thế?”
“Em cảm thấy sao?”
Diệp Huyền cong khóe miệng, ôm chặt Trương Vấn Thanh, nhẹ giọng nói: “Hôm nay lúc chúng ta gặp nhau ở phòng khám, em vẫn nợ anh một thứ, đúng không?”
“Hả?”
Trương Vấn Thanh bị Diệp Huyền ôm lấy, khuôn mặt càng cảm thấy nóng hơn, nói: “Nợ, nợ anh cái gì? Em, em không biết anh đang nói gì...”
“Em còn giả bộ?”
Diệp Huyền cười lớn, cong ngón tay, nâng chiếc cằm thanh tú và trắng nõn của Trương Vấn Thanh lên!
“Anh Diệp Huyền...”
Nhìn thấy dáng vẻ bá đạo của Diệp Huyền, Trương Vấn Thanh không khỏi thở gấp, khuôn mặt đỏ bừng nói: “Em nghĩ, anh đôi khi thật xấu...”
Nói như vậy,nhưng Trương Văn Thanh vẫn vô thức nhắm mắt lại, cả người mềm mại dựa vào ngực Diệp Huyền, mong chờ nụ hôn của hắn!
Dáng vẻ muốn từ chối nhưng vẫn nghênh đón!
“Vãn Thanh..."
Cảm nhận được sự mềm mại của Trương Vãn Thanh áp sát vào cơ thể mình, cũng như đôi môi nhỏ nhắn quyến rũ của cô, Diệp Huyền không khỏi hít sâu một!
Nói thật, Trương Vãn Thanh rất đẹp, thân hình gợi cảm và hoàn hảo với những đường nét tỉnh tế, quả thật có thể xưng là báu vật nhân gian!
Các đường nét trên khuôn mặt của cô tinh xảo động lòng người, gần như không tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào, lúc này, khi cô nhắm hờ mắt thì lại
càng thêm động lòng người!
Ngoài ra, làn da trắng nõn kết hợp với phong thái nhẹ nhàng và đáng yêu của cô!
Cho dù tâm Diệp Huyền có tịnh đến đâu thì thời điểm này, hắn cũng không thể kiềm chế được bản thân được nữa. Ngay lúc hắn chuẩn bị hôn lên đôi môi đỏ rực của Trương Vãn Thanh, bên ngoài phòng bỗng nhiên vang lên âm thanh vội vãi!
“Chuyện gì xảy ra?”
Trương Vãn Thanh giật mình, vội vàng mở mắt ra.
“Mặc kệ chuyện bên ngoài.”
Diệp Huyền cong khóe môi, nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai tỉnh tế của Trương Vãn Thanh, muốn nếm thử hương vị người đẹp.
“Anh Diệp Huyền...” Hô hấp của Trương Vãn Thanh tăng vọt, cô lại nhắm mắt lại!
Không ngờ!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… “Anh Diệp Huyền, anh đang làm gì vậy?”Trương Vãn Thanh ngại ngùng tránh ánh mắt nóng bỏng của Diệp Huyền, xấu hổ nói: “Sao anh cứ nhìn chằm chằm vào em thế?”“Em cảm thấy sao?”Diệp Huyền cong khóe miệng, ôm chặt Trương Vấn Thanh, nhẹ giọng nói: “Hôm nay lúc chúng ta gặp nhau ở phòng khám, em vẫn nợ anh một thứ, đúng không?”“Hả?”Trương Vấn Thanh bị Diệp Huyền ôm lấy, khuôn mặt càng cảm thấy nóng hơn, nói: “Nợ, nợ anh cái gì? Em, em không biết anh đang nói gì...”“Em còn giả bộ?”Diệp Huyền cười lớn, cong ngón tay, nâng chiếc cằm thanh tú và trắng nõn của Trương Vấn Thanh lên!“Anh Diệp Huyền...”Nhìn thấy dáng vẻ bá đạo của Diệp Huyền, Trương Vấn Thanh không khỏi thở gấp, khuôn mặt đỏ bừng nói: “Em nghĩ, anh đôi khi thật xấu...”Nói như vậy,nhưng Trương Văn Thanh vẫn vô thức nhắm mắt lại, cả người mềm mại dựa vào ngực Diệp Huyền, mong chờ nụ hôn của hắn!Dáng vẻ muốn từ chối nhưng vẫn nghênh đón!“Vãn Thanh..."Cảm nhận được sự mềm mại của Trương Vãn Thanh áp sát vào cơ thể mình, cũng như đôi môi nhỏ nhắn quyến rũ của cô, Diệp Huyền không khỏi hít sâu một!Nói thật, Trương Vãn Thanh rất đẹp, thân hình gợi cảm và hoàn hảo với những đường nét tỉnh tế, quả thật có thể xưng là báu vật nhân gian!Các đường nét trên khuôn mặt của cô tinh xảo động lòng người, gần như không tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào, lúc này, khi cô nhắm hờ mắt thì lạicàng thêm động lòng người!Ngoài ra, làn da trắng nõn kết hợp với phong thái nhẹ nhàng và đáng yêu của cô!Cho dù tâm Diệp Huyền có tịnh đến đâu thì thời điểm này, hắn cũng không thể kiềm chế được bản thân được nữa. Ngay lúc hắn chuẩn bị hôn lên đôi môi đỏ rực của Trương Vãn Thanh, bên ngoài phòng bỗng nhiên vang lên âm thanh vội vãi!“Chuyện gì xảy ra?”Trương Vãn Thanh giật mình, vội vàng mở mắt ra.“Mặc kệ chuyện bên ngoài.”Diệp Huyền cong khóe môi, nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai tỉnh tế của Trương Vãn Thanh, muốn nếm thử hương vị người đẹp.“Anh Diệp Huyền...” Hô hấp của Trương Vãn Thanh tăng vọt, cô lại nhắm mắt lại!Không ngờ!Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!