“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại…
Chương 285: Lâm Thanh Nham có thể nhìn ra
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… “Tôi...”Nghe Diệp Huyền hỏi có phải cô không buông bỏ được hắn không, Lâm Thanh Nham nhất thời không biết nên trả lời thế nào!Mà khi đối mặt với Diệp Huyền ở khoảng cách gần, tim cô đập thình thịch: “Sao tôi lại không buông được? Anh có thể ở bên bất cứ ai anh thích, tôi không có ý kiến!”Thấy Lâm Thanh Nham đáp lại, Diệp Huyền hơi sửng sốt, trong lòng nhất thời cảm thấy trống rỗng!Do dự mấy giây, đôi mắt hắn dần dần trở nên ảm đạm! Dường như cảm thấy mất mát sâu sắc, cũng có một chút cô đơn!“Tôi còn tưởng rằng cô muốn ở bên tôi...”Diệp Huyền lui về phía sau, cả người lộ ra vẻ mất m: ô không cần lo lắng, nhà họ Khổng và nhà họ Phùng đều không thể đối phó với tôi, tôi đi đây.”Diệp Huyền miễn cưỡng cười một tiếng, sau đó đi ngang qua Lâm Thanh Nham, chuẩn bị đẩy cửa rời đi. Nhìn thấy sự mất mát và sa sút trên khuôn mặtDiệp Huyền, trái tim Lâm Thanh Nham đột nhiên đau nhói!Lâm Thanh Nham có thể nhìn ra được những gì cô vừa nói khiến Diệp Huyền cảm thấy có chút buồn bã.“Có phải lời của mình khiến hắn cảm thấy tổn thương không?”Lâm Thanh Nham thầm hỏi, trong lòng cảm thấy hối hận và tự trách.Những điều cô nói trong lúc hờn dỗi lại khiến Diệp Huyền tin là thật!Nhìn bóng lưng có chút buồn bã của Diệp Huyền, sự kiêu ngạo thường ngày của Lâm Thanh Nham lập tức sụp đổi!“Diệp Huyền, đừng đi!”Lâm Thanh Nham vội vàng xoay người lại, ôm chặt Diệp Huyền từ phía sau, thổ lộ cảm xúc thật của mình: “Tôi sai rồi, tôi không nên nói dối anh! Tôi không muốn buông bỏ anh, đừng đi!”Nói đến đây, âm thanh Lâm Thanh Nham cũng mang theo tiếng khóc nức nở, đôi mắt hơi đỏ lên, cô ôm Diệp Huyền thật chặt, tựa như lo lắng hắn sẽ lập tức đi khỏi nếu cô buông tay ra!Cảm nhận được nỗi áy náy và lo lắng của Lâm Thanh Nham, vẻ u ám trong mắt Diệp Huyền lập tức tan biến, thay vào đó là ý cười nồng đậm!Hắn năm lấy tay Lâm Thanh Nham, nhẹ nhàng xoay người lại, nhìn đôi mắt xinh đẹp của Lâm Thanh Nham:“Thanh Nham, thật ra trong lòng tôi cũng có cô.”Lâm Thanh Nham không ngờ Diệp Huyền đột nhiên nói ra suy nghĩ trong lòng, cô lập tức thấy ấm lòng.“Cái tên này, một khi đã dịu dàng thì thật sự khiến người khác không thể phản kháng!”“Hơn nữa, hắn thật sự nói cho mình biết rằng trong lòng hắn cũng có mình!”Thế là, tim Lâm Thanh Nham đập nhanh dữ dội, cô cắn đôi môi gợi cảm, nhẹ giọng nói:Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Tôi...”
Nghe Diệp Huyền hỏi có phải cô không buông bỏ được hắn không, Lâm Thanh Nham nhất thời không biết nên trả lời thế nào!
Mà khi đối mặt với Diệp Huyền ở khoảng cách gần, tim cô đập thình thịch: “Sao tôi lại không buông được? Anh có thể ở bên bất cứ ai anh thích, tôi không có ý kiến!”
Thấy Lâm Thanh Nham đáp lại, Diệp Huyền hơi sửng sốt, trong lòng nhất thời cảm thấy trống rỗng!
Do dự mấy giây, đôi mắt hắn dần dần trở nên ảm đạm! Dường như cảm thấy mất mát sâu sắc, cũng có một chút cô đơn!
“Tôi còn tưởng rằng cô muốn ở bên tôi...”
Diệp Huyền lui về phía sau, cả người lộ ra vẻ mất m: ô không cần lo lắng, nhà họ Khổng và nhà họ Phùng đều không thể đối phó với tôi, tôi đi đây.”
Diệp Huyền miễn cưỡng cười một tiếng, sau đó đi ngang qua Lâm Thanh Nham, chuẩn bị đẩy cửa rời đi. Nhìn thấy sự mất mát và sa sút trên khuôn mặt
Diệp Huyền, trái tim Lâm Thanh Nham đột nhiên đau nhói!
Lâm Thanh Nham có thể nhìn ra được những gì cô vừa nói khiến Diệp Huyền cảm thấy có chút buồn bã.
“Có phải lời của mình khiến hắn cảm thấy tổn thương không?”
Lâm Thanh Nham thầm hỏi, trong lòng cảm thấy hối hận và tự trách.
Những điều cô nói trong lúc hờn dỗi lại khiến Diệp Huyền tin là thật!
Nhìn bóng lưng có chút buồn bã của Diệp Huyền, sự kiêu ngạo thường ngày của Lâm Thanh Nham lập tức sụp đổi!
“Diệp Huyền, đừng đi!”
Lâm Thanh Nham vội vàng xoay người lại, ôm chặt Diệp Huyền từ phía sau, thổ lộ cảm xúc thật của mình: “Tôi sai rồi, tôi không nên nói dối anh! Tôi không muốn buông bỏ anh, đừng đi!”
Nói đến đây, âm thanh Lâm Thanh Nham cũng mang theo tiếng khóc nức nở, đôi mắt hơi đỏ lên, cô ôm Diệp Huyền thật chặt, tựa như lo lắng hắn sẽ lập tức đi khỏi nếu cô buông tay ra!
Cảm nhận được nỗi áy náy và lo lắng của Lâm Thanh Nham, vẻ u ám trong mắt Diệp Huyền lập tức tan biến, thay vào đó là ý cười nồng đậm!
Hắn năm lấy tay Lâm Thanh Nham, nhẹ nhàng xoay người lại, nhìn đôi mắt xinh đẹp của Lâm Thanh Nham:
“Thanh Nham, thật ra trong lòng tôi cũng có cô.”
Lâm Thanh Nham không ngờ Diệp Huyền đột nhiên nói ra suy nghĩ trong lòng, cô lập tức thấy ấm lòng.
“Cái tên này, một khi đã dịu dàng thì thật sự khiến người khác không thể phản kháng!”
“Hơn nữa, hắn thật sự nói cho mình biết rằng trong lòng hắn cũng có mình!”
Thế là, tim Lâm Thanh Nham đập nhanh dữ dội, cô cắn đôi môi gợi cảm, nhẹ giọng nói:
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… “Tôi...”Nghe Diệp Huyền hỏi có phải cô không buông bỏ được hắn không, Lâm Thanh Nham nhất thời không biết nên trả lời thế nào!Mà khi đối mặt với Diệp Huyền ở khoảng cách gần, tim cô đập thình thịch: “Sao tôi lại không buông được? Anh có thể ở bên bất cứ ai anh thích, tôi không có ý kiến!”Thấy Lâm Thanh Nham đáp lại, Diệp Huyền hơi sửng sốt, trong lòng nhất thời cảm thấy trống rỗng!Do dự mấy giây, đôi mắt hắn dần dần trở nên ảm đạm! Dường như cảm thấy mất mát sâu sắc, cũng có một chút cô đơn!“Tôi còn tưởng rằng cô muốn ở bên tôi...”Diệp Huyền lui về phía sau, cả người lộ ra vẻ mất m: ô không cần lo lắng, nhà họ Khổng và nhà họ Phùng đều không thể đối phó với tôi, tôi đi đây.”Diệp Huyền miễn cưỡng cười một tiếng, sau đó đi ngang qua Lâm Thanh Nham, chuẩn bị đẩy cửa rời đi. Nhìn thấy sự mất mát và sa sút trên khuôn mặtDiệp Huyền, trái tim Lâm Thanh Nham đột nhiên đau nhói!Lâm Thanh Nham có thể nhìn ra được những gì cô vừa nói khiến Diệp Huyền cảm thấy có chút buồn bã.“Có phải lời của mình khiến hắn cảm thấy tổn thương không?”Lâm Thanh Nham thầm hỏi, trong lòng cảm thấy hối hận và tự trách.Những điều cô nói trong lúc hờn dỗi lại khiến Diệp Huyền tin là thật!Nhìn bóng lưng có chút buồn bã của Diệp Huyền, sự kiêu ngạo thường ngày của Lâm Thanh Nham lập tức sụp đổi!“Diệp Huyền, đừng đi!”Lâm Thanh Nham vội vàng xoay người lại, ôm chặt Diệp Huyền từ phía sau, thổ lộ cảm xúc thật của mình: “Tôi sai rồi, tôi không nên nói dối anh! Tôi không muốn buông bỏ anh, đừng đi!”Nói đến đây, âm thanh Lâm Thanh Nham cũng mang theo tiếng khóc nức nở, đôi mắt hơi đỏ lên, cô ôm Diệp Huyền thật chặt, tựa như lo lắng hắn sẽ lập tức đi khỏi nếu cô buông tay ra!Cảm nhận được nỗi áy náy và lo lắng của Lâm Thanh Nham, vẻ u ám trong mắt Diệp Huyền lập tức tan biến, thay vào đó là ý cười nồng đậm!Hắn năm lấy tay Lâm Thanh Nham, nhẹ nhàng xoay người lại, nhìn đôi mắt xinh đẹp của Lâm Thanh Nham:“Thanh Nham, thật ra trong lòng tôi cũng có cô.”Lâm Thanh Nham không ngờ Diệp Huyền đột nhiên nói ra suy nghĩ trong lòng, cô lập tức thấy ấm lòng.“Cái tên này, một khi đã dịu dàng thì thật sự khiến người khác không thể phản kháng!”“Hơn nữa, hắn thật sự nói cho mình biết rằng trong lòng hắn cũng có mình!”Thế là, tim Lâm Thanh Nham đập nhanh dữ dội, cô cắn đôi môi gợi cảm, nhẹ giọng nói:Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!