Tác giả:

“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.”  Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá.  “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.”  “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?”  Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn.  “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?”  “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!”  Diệp Huyền trợn mắt.  Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này?  Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à?  “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!”  Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?”  “Đánh con?”  Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại…

Chương 333: Thằng nhóc này

Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.”  Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá.  “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.”  “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?”  Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn.  “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?”  “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!”  Diệp Huyền trợn mắt.  Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này?  Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à?  “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!”  Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?”  “Đánh con?”  Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… Mọi người đều háo hức mong chờ, tại yến hội này thân phận của Diệp Huyền nhất định sẽ được bật mí.Trước khi rời khỏi thương hội, Dương Duy lén lút kéo Diệp Huyền sang một bên, vẻ mặt bí ẩn nói: “Đại ca, em muốn tặng anh chút đồ tốt.”Diệp Huyền lập tức nhớ lại chuyện trước đây Dương Duy lén lút nhét đồ bảo. vệ' vào túi tiền của mình. Nếu không phải vì Dương Duy xen vào chuyện người khác, ngày hôm đó Diệp Huyền đã có thể cùng Lâm Thanh Nham “lăn giường” suôn sẻ. Lần đó Dương Duy quả thực là nhiệt tình quá đến mức phá hỏng chuyện tốt.Cho nên Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu giữ lại mà dùng đi, thứ đó của cậu quá nhỏ, tôi cần thứ to hơn mới phù hợp.”Dương Duy ngớ người: “Đại ca, ý anh là gì? Em đâu có ý định gửi ảnh cho anhl”Nói rồi, Dương Duy mở album ảnh trên điện thoại di động, cho Diệp Huyền xem vài bức ảnh chụp trước đó. Một bức là chụp Diệp Huyền và Trương Vấn Thanh ôm nhau âu yếm trong Vân Thủy Cư, một bức khác là chụp Diệp Huyền vàTrương Vãn Thanh hôn nhau lãng mạn trên đường phốt!Hai bức ảnh chụp được khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa, với hình ảnh đẹp đế toát lên bầu không khí lãng mạn nồng nàn!“Cái này, đẹp tuyệt vời!” Diệp Huyền cảm thấy hơi kinh ngạc, không khỏi nở một nụ cười. “Haha, em đoán là anh sẽ rất hài lòng mài”Dương Duy cười đắc ý: “Em đã gửi ảnh vào điện thoại của anh rồi, nhớ kiểm tra và nhận nhé! Em không làm phiền anh và Vãn Thanh nữa, hẹn gặp lại!”Nói rồi, Dương Duy vui vẻ hớn hở lái xe rời đi.“Thằng nhóc này..."Diệp Huyền vui vẻ mở điện thoại, nhưng bỗng nhíu mày: “Chết tiệt, thằng nhóc. này lại đăng ảnh chụp lên nhóm chat công việc? Nó không biết Lâm Thanh Nham cũng có thể nhìn thấy sao?”Hắn vội vàng vẫy tay ra hiệu với Dương Duy và hét lớn: “Mau thu hồi tin nhắn lại, không thì người ta thấy mất!”“Ha ha!”Dương Duy mở nhạc sau khi lên xe, nhìn thấy Diệp Huyền vẫy tay hung hăng với mình qua cửa sổ xe, lòng thầm kích động:“Đại ca vẫy tay với mình, xem ra anh ấy rất hài lòng với món quà đặc biệt của mình!”Nghĩ vậy, Dương Duy cũng giơ tay vẫy chào lại, rồi lái xe rời đi! “Chết tiệt!”Diệp Huyền tức giận đến tái mặt vì hành động của Dương Duy: “Tên này là do ông trời phái đến để hành hạ mình à?”Đúng như dự đoán!Lâm Thanh Nham vừa mở điện thoại, vào group chat tập đoàn Lâm thị đã thấy ảnh chụp do Dương Duy đăng lên nhóm công việc, tức giận đến mức nổi trận lôi đình, sự ghen tuông và tức giận khiến cô suýt rơi nước mắt!“Diệp Huyền, đúng là cái đồ lăng nhăng”“Tên khốn khiếp!”Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Mọi người đều háo hức mong chờ, tại yến hội này thân phận của Diệp Huyền nhất định sẽ được bật mí.

Trước khi rời khỏi thương hội, Dương Duy lén lút kéo Diệp Huyền sang một bên, vẻ mặt bí ẩn nói: “Đại ca, em muốn tặng anh chút đồ tốt.”

Diệp Huyền lập tức nhớ lại chuyện trước đây Dương Duy lén lút nhét đồ bảo. vệ' vào túi tiền của mình. Nếu không phải vì Dương Duy xen vào chuyện người khác, ngày hôm đó Diệp Huyền đã có thể cùng Lâm Thanh Nham “lăn giường” suôn sẻ. Lần đó Dương Duy quả thực là nhiệt tình quá đến mức phá hỏng chuyện tốt.

Cho nên Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu giữ lại mà dùng đi, thứ đó của cậu quá nhỏ, tôi cần thứ to hơn mới phù hợp.”

Dương Duy ngớ người: “Đại ca, ý anh là gì? Em đâu có ý định gửi ảnh cho anhl”

Nói rồi, Dương Duy mở album ảnh trên điện thoại di động, cho Diệp Huyền xem vài bức ảnh chụp trước đó. Một bức là chụp Diệp Huyền và Trương Vấn Thanh ôm nhau âu yếm trong Vân Thủy Cư, một bức khác là chụp Diệp Huyền và

Trương Vãn Thanh hôn nhau lãng mạn trên đường phốt!

Hai bức ảnh chụp được khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa, với hình ảnh đẹp đế toát lên bầu không khí lãng mạn nồng nàn!

“Cái này, đẹp tuyệt vời!” Diệp Huyền cảm thấy hơi kinh ngạc, không khỏi nở một nụ cười. “Haha, em đoán là anh sẽ rất hài lòng mài”

Dương Duy cười đắc ý: “Em đã gửi ảnh vào điện thoại của anh rồi, nhớ kiểm tra và nhận nhé! Em không làm phiền anh và Vãn Thanh nữa, hẹn gặp lại!”

Nói rồi, Dương Duy vui vẻ hớn hở lái xe rời đi.

“Thằng nhóc này..."

Diệp Huyền vui vẻ mở điện thoại, nhưng bỗng nhíu mày: “Chết tiệt, thằng nhóc. này lại đăng ảnh chụp lên nhóm chat công việc? Nó không biết Lâm Thanh Nham cũng có thể nhìn thấy sao?”

Hắn vội vàng vẫy tay ra hiệu với Dương Duy và hét lớn: “Mau thu hồi tin nhắn lại, không thì người ta thấy mất!”

“Ha ha!”

Dương Duy mở nhạc sau khi lên xe, nhìn thấy Diệp Huyền vẫy tay hung hăng với mình qua cửa sổ xe, lòng thầm kích động:

“Đại ca vẫy tay với mình, xem ra anh ấy rất hài lòng với món quà đặc biệt của mình!”

Nghĩ vậy, Dương Duy cũng giơ tay vẫy chào lại, rồi lái xe rời đi! “Chết tiệt!”

Diệp Huyền tức giận đến tái mặt vì hành động của Dương Duy: “Tên này là do ông trời phái đến để hành hạ mình à?”

Đúng như dự đoán!

Lâm Thanh Nham vừa mở điện thoại, vào group chat tập đoàn Lâm thị đã thấy ảnh chụp do Dương Duy đăng lên nhóm công việc, tức giận đến mức nổi trận lôi đình, sự ghen tuông và tức giận khiến cô suýt rơi nước mắt!

“Diệp Huyền, đúng là cái đồ lăng nhăng”

“Tên khốn khiếp!”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.”  Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá.  “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.”  “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?”  Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn.  “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?”  “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!”  Diệp Huyền trợn mắt.  Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này?  Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à?  “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!”  Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?”  “Đánh con?”  Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… Mọi người đều háo hức mong chờ, tại yến hội này thân phận của Diệp Huyền nhất định sẽ được bật mí.Trước khi rời khỏi thương hội, Dương Duy lén lút kéo Diệp Huyền sang một bên, vẻ mặt bí ẩn nói: “Đại ca, em muốn tặng anh chút đồ tốt.”Diệp Huyền lập tức nhớ lại chuyện trước đây Dương Duy lén lút nhét đồ bảo. vệ' vào túi tiền của mình. Nếu không phải vì Dương Duy xen vào chuyện người khác, ngày hôm đó Diệp Huyền đã có thể cùng Lâm Thanh Nham “lăn giường” suôn sẻ. Lần đó Dương Duy quả thực là nhiệt tình quá đến mức phá hỏng chuyện tốt.Cho nên Diệp Huyền trừng mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu giữ lại mà dùng đi, thứ đó của cậu quá nhỏ, tôi cần thứ to hơn mới phù hợp.”Dương Duy ngớ người: “Đại ca, ý anh là gì? Em đâu có ý định gửi ảnh cho anhl”Nói rồi, Dương Duy mở album ảnh trên điện thoại di động, cho Diệp Huyền xem vài bức ảnh chụp trước đó. Một bức là chụp Diệp Huyền và Trương Vấn Thanh ôm nhau âu yếm trong Vân Thủy Cư, một bức khác là chụp Diệp Huyền vàTrương Vãn Thanh hôn nhau lãng mạn trên đường phốt!Hai bức ảnh chụp được khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa, với hình ảnh đẹp đế toát lên bầu không khí lãng mạn nồng nàn!“Cái này, đẹp tuyệt vời!” Diệp Huyền cảm thấy hơi kinh ngạc, không khỏi nở một nụ cười. “Haha, em đoán là anh sẽ rất hài lòng mài”Dương Duy cười đắc ý: “Em đã gửi ảnh vào điện thoại của anh rồi, nhớ kiểm tra và nhận nhé! Em không làm phiền anh và Vãn Thanh nữa, hẹn gặp lại!”Nói rồi, Dương Duy vui vẻ hớn hở lái xe rời đi.“Thằng nhóc này..."Diệp Huyền vui vẻ mở điện thoại, nhưng bỗng nhíu mày: “Chết tiệt, thằng nhóc. này lại đăng ảnh chụp lên nhóm chat công việc? Nó không biết Lâm Thanh Nham cũng có thể nhìn thấy sao?”Hắn vội vàng vẫy tay ra hiệu với Dương Duy và hét lớn: “Mau thu hồi tin nhắn lại, không thì người ta thấy mất!”“Ha ha!”Dương Duy mở nhạc sau khi lên xe, nhìn thấy Diệp Huyền vẫy tay hung hăng với mình qua cửa sổ xe, lòng thầm kích động:“Đại ca vẫy tay với mình, xem ra anh ấy rất hài lòng với món quà đặc biệt của mình!”Nghĩ vậy, Dương Duy cũng giơ tay vẫy chào lại, rồi lái xe rời đi! “Chết tiệt!”Diệp Huyền tức giận đến tái mặt vì hành động của Dương Duy: “Tên này là do ông trời phái đến để hành hạ mình à?”Đúng như dự đoán!Lâm Thanh Nham vừa mở điện thoại, vào group chat tập đoàn Lâm thị đã thấy ảnh chụp do Dương Duy đăng lên nhóm công việc, tức giận đến mức nổi trận lôi đình, sự ghen tuông và tức giận khiến cô suýt rơi nước mắt!“Diệp Huyền, đúng là cái đồ lăng nhăng”“Tên khốn khiếp!”Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 333: Thằng nhóc này