Tác giả:

“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.”  Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá.  “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.”  “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?”  Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn.  “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?”  “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!”  Diệp Huyền trợn mắt.  Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này?  Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à?  “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!”  Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?”  “Đánh con?”  Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại…

Chương 347: Đi rồi ư?

Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.”  Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá.  “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.”  “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?”  Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn.  “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?”  “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!”  Diệp Huyền trợn mắt.  Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này?  Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à?  “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!”  Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?”  “Đánh con?”  Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… Phiền Chiến Vương đang cố gắng tìm Diệp Huyền cầu cứu, nhưng không ngờ, lại không thấy Diệp Huyền đâu cả!Lâm Thanh Nham vội vàng nói: “Vừa rồi Diệp Huyền đột nhiên nói muốn ra ngoài một lát, không biết là đi xử lý chuyện gì nữa.”“Đi rồi ư?”Phiền Chiến Vương sửng sốt một lát, sau đó lập tức hiểu ra!Thì ra Diệp Huyền có siêu năng lực cảm ứng, vào thời điểm Thiên Tôn Đại Vương mang sát khí xuất hiện, muốn tấn công Tiêu Băng Tuyết, hắn đã biết Thiên'Tôn Đại Vương sắp tới!Cho nên Diệp Huyền đã đi ra ngoài, với tốc độ động tác nhanh nhẹn của hắn, trong nháy mắt có thể đến chân núi!Dưới chân núi, Tiêu Băng Tuyết quần áo rách rưới, vũ khí nát vụn, ngã xuống đất không đứng dậy được!“Ha ha..."Thiên Tôn Đại Vương ánh mắt hung ác: “Người đàn bà thối tha dám g**t ch*t đệ đệ của ta, hết lần này đến lần khác muốn ngăn cản ta rời khỏi Long Quốc, ta phải chặt ngươi thành mười tám mảnh để trút giận mới được!”Vương Tiểu Vũ cũng ngã xuống đất, khóe miệng chảy máu, nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Quân tiếp viện hùng mạnh từ chiến bộ chúng ta sẽ sớm tới đây. Hôm nay ngươi đừng thể nghĩ đến chuyện sống sót rời đi!”“Quân tiếp viện hùng mạnh ư?”Thiên Tôn Đại Vương lạnh lùng hỏi ngược lại, sau đó cười lớn: “Từ Thủy Long Cư ít nhất phải nửa giờ mới tới được chỗ này. Ngươi cho rằng bọn họ có thể tớicứu ngươi sao?”Vương Tiểu Vũ sắc mặt tái nhợt, bởi vì điều mà Thiên Tôn Đại Vương nói là sự thật, quả thực là như vậy!“Chúng ta muốn sống sót, trừ khi là người đàn ông đó có thể xuất hiện!” Đôi mắt của Vương Tiểu Vũ đã long lanh nước!Mà chỗ dựa vững chắc lúc này nhảy ra khỏi đầu Tiêu Băng Tuyết cũng chính là bóng người thần kỳ đó!Huyền Hạo đại nhân!“Chúng ta căn bản không biết Huyền Hạo ở nơi nào, thời gian lại gấp rút, đây tuyệt đối là hão huyền.”“Cái kết đã được quyết định.”Tiêu Băng Tuyết nằm trên mặt đất, toàn thân bị thương, cô đã không thể tiếp tục chiến đấu, huống chỉ là có sức lực chạy trốn.“Hôm nay thật sự rất tệ...” Cô nhớ tới mình vừa mới bị Diệp Huyền một chiêu đánh bại, hiện tại lại bị Thiên Tôn Đại Vương truy đuổi, cô không khỏi cười khổ, trên mặt lộ ra vẻ bi thương.Cô không sợ chết, nhưng cho đến cuối đời vẫn không nhìn thấy thân phận thật của Huyền Hạo, điều này khiến cô cảm thấy đau lòng và tiếc nuối!Mà đúng lúc này...Cách đó không xa truyền đến một thanh âm vững vàng uy lực: “Các ngươi, hình như đang đợi ta?”Đây?Tiêu Băng Tuyết cùng Vương Tiểu Vũ vội vàng khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người cầm kiếm xuyên qua mây, kiêu ngạo đứng trên mây, dáng vẻ tiêu sái tự tại!“Huyền Hạo?”Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Phiền Chiến Vương đang cố gắng tìm Diệp Huyền cầu cứu, nhưng không ngờ, lại không thấy Diệp Huyền đâu cả!

Lâm Thanh Nham vội vàng nói: “Vừa rồi Diệp Huyền đột nhiên nói muốn ra ngoài một lát, không biết là đi xử lý chuyện gì nữa.”

“Đi rồi ư?”

Phiền Chiến Vương sửng sốt một lát, sau đó lập tức hiểu ra!

Thì ra Diệp Huyền có siêu năng lực cảm ứng, vào thời điểm Thiên Tôn Đại Vương mang sát khí xuất hiện, muốn tấn công Tiêu Băng Tuyết, hắn đã biết Thiên

'Tôn Đại Vương sắp tới!

Cho nên Diệp Huyền đã đi ra ngoài, với tốc độ động tác nhanh nhẹn của hắn, trong nháy mắt có thể đến chân núi!

Dưới chân núi, Tiêu Băng Tuyết quần áo rách rưới, vũ khí nát vụn, ngã xuống đất không đứng dậy được!

“Ha ha..."

Thiên Tôn Đại Vương ánh mắt hung ác: “Người đàn bà thối tha dám g**t ch*t đệ đệ của ta, hết lần này đến lần khác muốn ngăn cản ta rời khỏi Long Quốc, ta phải chặt ngươi thành mười tám mảnh để trút giận mới được!”

Vương Tiểu Vũ cũng ngã xuống đất, khóe miệng chảy máu, nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Quân tiếp viện hùng mạnh từ chiến bộ chúng ta sẽ sớm tới đây. Hôm nay ngươi đừng thể nghĩ đến chuyện sống sót rời đi!”

“Quân tiếp viện hùng mạnh ư?”

Thiên Tôn Đại Vương lạnh lùng hỏi ngược lại, sau đó cười lớn: “Từ Thủy Long Cư ít nhất phải nửa giờ mới tới được chỗ này. Ngươi cho rằng bọn họ có thể tới

cứu ngươi sao?”

Vương Tiểu Vũ sắc mặt tái nhợt, bởi vì điều mà Thiên Tôn Đại Vương nói là sự thật, quả thực là như vậy!

“Chúng ta muốn sống sót, trừ khi là người đàn ông đó có thể xuất hiện!” Đôi mắt của Vương Tiểu Vũ đã long lanh nước!

Mà chỗ dựa vững chắc lúc này nhảy ra khỏi đầu Tiêu Băng Tuyết cũng chính là bóng người thần kỳ đó!

Huyền Hạo đại nhân!

“Chúng ta căn bản không biết Huyền Hạo ở nơi nào, thời gian lại gấp rút, đây tuyệt đối là hão huyền.”

“Cái kết đã được quyết định.”

Tiêu Băng Tuyết nằm trên mặt đất, toàn thân bị thương, cô đã không thể tiếp tục chiến đấu, huống chỉ là có sức lực chạy trốn.

“Hôm nay thật sự rất tệ...” Cô nhớ tới mình vừa mới bị Diệp Huyền một chiêu đánh bại, hiện tại lại bị Thiên Tôn Đại Vương truy đuổi, cô không khỏi cười khổ, trên mặt lộ ra vẻ bi thương.

Cô không sợ chết, nhưng cho đến cuối đời vẫn không nhìn thấy thân phận thật của Huyền Hạo, điều này khiến cô cảm thấy đau lòng và tiếc nuối!

Mà đúng lúc này...

Cách đó không xa truyền đến một thanh âm vững vàng uy lực: “Các ngươi, hình như đang đợi ta?”

Đây?

Tiêu Băng Tuyết cùng Vương Tiểu Vũ vội vàng khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người cầm kiếm xuyên qua mây, kiêu ngạo đứng trên mây, dáng vẻ tiêu sái tự tại!

“Huyền Hạo?”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.”  Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá.  “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.”  “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?”  Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn.  “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?”  “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!”  Diệp Huyền trợn mắt.  Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này?  Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à?  “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!”  Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?”  “Đánh con?”  Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… Phiền Chiến Vương đang cố gắng tìm Diệp Huyền cầu cứu, nhưng không ngờ, lại không thấy Diệp Huyền đâu cả!Lâm Thanh Nham vội vàng nói: “Vừa rồi Diệp Huyền đột nhiên nói muốn ra ngoài một lát, không biết là đi xử lý chuyện gì nữa.”“Đi rồi ư?”Phiền Chiến Vương sửng sốt một lát, sau đó lập tức hiểu ra!Thì ra Diệp Huyền có siêu năng lực cảm ứng, vào thời điểm Thiên Tôn Đại Vương mang sát khí xuất hiện, muốn tấn công Tiêu Băng Tuyết, hắn đã biết Thiên'Tôn Đại Vương sắp tới!Cho nên Diệp Huyền đã đi ra ngoài, với tốc độ động tác nhanh nhẹn của hắn, trong nháy mắt có thể đến chân núi!Dưới chân núi, Tiêu Băng Tuyết quần áo rách rưới, vũ khí nát vụn, ngã xuống đất không đứng dậy được!“Ha ha..."Thiên Tôn Đại Vương ánh mắt hung ác: “Người đàn bà thối tha dám g**t ch*t đệ đệ của ta, hết lần này đến lần khác muốn ngăn cản ta rời khỏi Long Quốc, ta phải chặt ngươi thành mười tám mảnh để trút giận mới được!”Vương Tiểu Vũ cũng ngã xuống đất, khóe miệng chảy máu, nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Quân tiếp viện hùng mạnh từ chiến bộ chúng ta sẽ sớm tới đây. Hôm nay ngươi đừng thể nghĩ đến chuyện sống sót rời đi!”“Quân tiếp viện hùng mạnh ư?”Thiên Tôn Đại Vương lạnh lùng hỏi ngược lại, sau đó cười lớn: “Từ Thủy Long Cư ít nhất phải nửa giờ mới tới được chỗ này. Ngươi cho rằng bọn họ có thể tớicứu ngươi sao?”Vương Tiểu Vũ sắc mặt tái nhợt, bởi vì điều mà Thiên Tôn Đại Vương nói là sự thật, quả thực là như vậy!“Chúng ta muốn sống sót, trừ khi là người đàn ông đó có thể xuất hiện!” Đôi mắt của Vương Tiểu Vũ đã long lanh nước!Mà chỗ dựa vững chắc lúc này nhảy ra khỏi đầu Tiêu Băng Tuyết cũng chính là bóng người thần kỳ đó!Huyền Hạo đại nhân!“Chúng ta căn bản không biết Huyền Hạo ở nơi nào, thời gian lại gấp rút, đây tuyệt đối là hão huyền.”“Cái kết đã được quyết định.”Tiêu Băng Tuyết nằm trên mặt đất, toàn thân bị thương, cô đã không thể tiếp tục chiến đấu, huống chỉ là có sức lực chạy trốn.“Hôm nay thật sự rất tệ...” Cô nhớ tới mình vừa mới bị Diệp Huyền một chiêu đánh bại, hiện tại lại bị Thiên Tôn Đại Vương truy đuổi, cô không khỏi cười khổ, trên mặt lộ ra vẻ bi thương.Cô không sợ chết, nhưng cho đến cuối đời vẫn không nhìn thấy thân phận thật của Huyền Hạo, điều này khiến cô cảm thấy đau lòng và tiếc nuối!Mà đúng lúc này...Cách đó không xa truyền đến một thanh âm vững vàng uy lực: “Các ngươi, hình như đang đợi ta?”Đây?Tiêu Băng Tuyết cùng Vương Tiểu Vũ vội vàng khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người cầm kiếm xuyên qua mây, kiêu ngạo đứng trên mây, dáng vẻ tiêu sái tự tại!“Huyền Hạo?”Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 347: Đi rồi ư?