“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại…
Chương 382: Tuy nhiên
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… “Anh yêu, anh đừng xúc động. Không phải chỉ là một tên Diệp Huyền thôi sao? Anh có thể tùy ý đối phó với hắn!”Tưởng Mai nhìn thấy Viên Tê muốn đánh mình thì sợ hãi đến mức nhanh chóng lùi lại!Bốp!Tuy nhiên, cuối cùng Viên Tê vẫn dốc hết toàn lực rồi tát mạnh vào mặt Tưởng Mail“A!”'Tưởng Mai kêu thảm một tiếng, bị đánh ngã xuống đất, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi: “Viên Tề, anh, anh thật sự đánh em?”“Tôi không những đánh cô, mà còn muốn đập nát mặt cô!”Viên Tề tức giận nói: “Nếu không có cô, tôi đã đi khỏi đây từ lâu rồi! Đều là cô đắc tội người mà tôi không nên đắc tội, hại chết ông đây!”Nói xong, Viên Tề dùng hai tay liều mạng tát Tưởng Mai, chẳng mấy chốc mặt cô ta đầy máu, răng văng ra khắp sàn, khuôn mặt lõm xuống!“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”Tưởng Mai kêu r3n liên hồi nhưng Viên Tề vẫn ngoảnh mặt làm ngợ, tiếp tục đánh cho đến khi Tưởng Mai bất tỉnh mới dừng lại!“Đáng đời!”Nhìn thấy Tưởng Mai bị Viên Tề đối xử tàn nhẫn như vậy, Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh cảm thấy vô cùng hả dạt!Đáng lẽ con khốn này phải gặp kết cục này từ lâu rồi mới phải!Đặc biệt là Lâm Thanh Nham, số phận của Tưởng Mai khiến cô cảm thấy báo thù thật sảng khoái, mọi oán khí thời đại học của cô đều tan biến!“Diệp Huyền, cảm ơn anh!”Lâm Thanh Nham nhịn không được nhẹ nhàng ôm Diệp Huyền rồi hôn lên mặt hắn, lông mày tràn ngập sự ngưỡng mộ!“Ha ha.”Diệp Huyền cũng rất vui vẻ, liếc mắt Viên Tề: “Còn chờ cái gì?”Viên Tê hiểu ý của Diệp Huyền, lập tức quỳ mạnh xuống nói: “Rất xin lỗi, là tôi đã vu oan cho hai người đẹp quyến rũ của anh!”“Là tôi không biết đúng sai, bị hai người đẹp từ chối nên mới sinh lòng muốn trả thù!”“Tôi cúi đầu xin lỗi mọi người. Xin hãy tha thứ cho tôi!”Những người chứng kiến nhìn thấy Viên Tề quỳ xuống, lập tức bắt đầu chế giều: “Vừa rồi kiêu ngạo làm gì để rồi bây giờ phải nhục mặt! Tội gì khổ như thế chứ!”“Ác giả ác báo, do hắn ta tự tìm đến!”Viên Tề xấu hổ, nhưng lúc này hắn ta hoàn toàn không dám nói lời nào.“Biến!”Diệp Huyền lạnh lùng nói, lãng phí thời gian cho loại rắc rưởi như hắn ta cũngkhông có ích lợi gì, dù sao Viên Tề là người nhà họ Khổng, Cục Cảnh sát nhất định sẽ bắt hắn ta đi.“Cảm ơn! Cảm ơnViên Tê gượng cười một tiếng, thậm chí còn không để ý đến Tưởng Mỹ vẫn còn hôn mê, một mình chạy trốn, sợ Diệp Huyền hối hận lại bắt hắn ta lại!“Tên khốn này thật sự không có nghĩa khí!”Lâm Thanh Nham chế nhạo, không khỏi cảm thấy thương xót cho Tưởng Mai vẫn bất tỉnh trên mặt đất.Cô ta coi như tự gây nghiệt, không thể sống! Không đáng thương xót! “Hai người đẹp, chúng ta vào đi!”Diệp Huyền hơi cong môi, nhìn thấy dáng người duyên dáng của Lâm Thanh Nham và Trương Vấn Thanh thì tâm trạng càng thoải mái hơn.Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Anh yêu, anh đừng xúc động. Không phải chỉ là một tên Diệp Huyền thôi sao? Anh có thể tùy ý đối phó với hắn!”
Tưởng Mai nhìn thấy Viên Tê muốn đánh mình thì sợ hãi đến mức nhanh chóng lùi lại!
Bốp!
Tuy nhiên, cuối cùng Viên Tê vẫn dốc hết toàn lực rồi tát mạnh vào mặt Tưởng Mail
“A!”
'Tưởng Mai kêu thảm một tiếng, bị đánh ngã xuống đất, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi: “Viên Tề, anh, anh thật sự đánh em?”
“Tôi không những đánh cô, mà còn muốn đập nát mặt cô!”
Viên Tề tức giận nói: “Nếu không có cô, tôi đã đi khỏi đây từ lâu rồi! Đều là cô đắc tội người mà tôi không nên đắc tội, hại chết ông đây!”
Nói xong, Viên Tề dùng hai tay liều mạng tát Tưởng Mai, chẳng mấy chốc mặt cô ta đầy máu, răng văng ra khắp sàn, khuôn mặt lõm xuống!
“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”
Tưởng Mai kêu r3n liên hồi nhưng Viên Tề vẫn ngoảnh mặt làm ngợ, tiếp tục đánh cho đến khi Tưởng Mai bất tỉnh mới dừng lại!
“Đáng đời!”
Nhìn thấy Tưởng Mai bị Viên Tề đối xử tàn nhẫn như vậy, Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh cảm thấy vô cùng hả dạt!
Đáng lẽ con khốn này phải gặp kết cục này từ lâu rồi mới phải!
Đặc biệt là Lâm Thanh Nham, số phận của Tưởng Mai khiến cô cảm thấy báo thù thật sảng khoái, mọi oán khí thời đại học của cô đều tan biến!
“Diệp Huyền, cảm ơn anh!”
Lâm Thanh Nham nhịn không được nhẹ nhàng ôm Diệp Huyền rồi hôn lên mặt hắn, lông mày tràn ngập sự ngưỡng mộ!
“Ha ha.”
Diệp Huyền cũng rất vui vẻ, liếc mắt Viên Tề: “Còn chờ cái gì?”
Viên Tê hiểu ý của Diệp Huyền, lập tức quỳ mạnh xuống nói: “Rất xin lỗi, là tôi đã vu oan cho hai người đẹp quyến rũ của anh!”
“Là tôi không biết đúng sai, bị hai người đẹp từ chối nên mới sinh lòng muốn trả thù!”
“Tôi cúi đầu xin lỗi mọi người. Xin hãy tha thứ cho tôi!”
Những người chứng kiến nhìn thấy Viên Tề quỳ xuống, lập tức bắt đầu chế giều: “Vừa rồi kiêu ngạo làm gì để rồi bây giờ phải nhục mặt! Tội gì khổ như thế chứ!”
“Ác giả ác báo, do hắn ta tự tìm đến!”
Viên Tề xấu hổ, nhưng lúc này hắn ta hoàn toàn không dám nói lời nào.
“Biến!”
Diệp Huyền lạnh lùng nói, lãng phí thời gian cho loại rắc rưởi như hắn ta cũng
không có ích lợi gì, dù sao Viên Tề là người nhà họ Khổng, Cục Cảnh sát nhất định sẽ bắt hắn ta đi.
“Cảm ơn! Cảm ơn
Viên Tê gượng cười một tiếng, thậm chí còn không để ý đến Tưởng Mỹ vẫn còn hôn mê, một mình chạy trốn, sợ Diệp Huyền hối hận lại bắt hắn ta lại!
“Tên khốn này thật sự không có nghĩa khí!”
Lâm Thanh Nham chế nhạo, không khỏi cảm thấy thương xót cho Tưởng Mai vẫn bất tỉnh trên mặt đất.
Cô ta coi như tự gây nghiệt, không thể sống! Không đáng thương xót! “Hai người đẹp, chúng ta vào đi!”
Diệp Huyền hơi cong môi, nhìn thấy dáng người duyên dáng của Lâm Thanh Nham và Trương Vấn Thanh thì tâm trạng càng thoải mái hơn.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… “Anh yêu, anh đừng xúc động. Không phải chỉ là một tên Diệp Huyền thôi sao? Anh có thể tùy ý đối phó với hắn!”Tưởng Mai nhìn thấy Viên Tê muốn đánh mình thì sợ hãi đến mức nhanh chóng lùi lại!Bốp!Tuy nhiên, cuối cùng Viên Tê vẫn dốc hết toàn lực rồi tát mạnh vào mặt Tưởng Mail“A!”'Tưởng Mai kêu thảm một tiếng, bị đánh ngã xuống đất, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin nổi: “Viên Tề, anh, anh thật sự đánh em?”“Tôi không những đánh cô, mà còn muốn đập nát mặt cô!”Viên Tề tức giận nói: “Nếu không có cô, tôi đã đi khỏi đây từ lâu rồi! Đều là cô đắc tội người mà tôi không nên đắc tội, hại chết ông đây!”Nói xong, Viên Tề dùng hai tay liều mạng tát Tưởng Mai, chẳng mấy chốc mặt cô ta đầy máu, răng văng ra khắp sàn, khuôn mặt lõm xuống!“Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”Tưởng Mai kêu r3n liên hồi nhưng Viên Tề vẫn ngoảnh mặt làm ngợ, tiếp tục đánh cho đến khi Tưởng Mai bất tỉnh mới dừng lại!“Đáng đời!”Nhìn thấy Tưởng Mai bị Viên Tề đối xử tàn nhẫn như vậy, Lâm Thanh Nham và Trương Vãn Thanh cảm thấy vô cùng hả dạt!Đáng lẽ con khốn này phải gặp kết cục này từ lâu rồi mới phải!Đặc biệt là Lâm Thanh Nham, số phận của Tưởng Mai khiến cô cảm thấy báo thù thật sảng khoái, mọi oán khí thời đại học của cô đều tan biến!“Diệp Huyền, cảm ơn anh!”Lâm Thanh Nham nhịn không được nhẹ nhàng ôm Diệp Huyền rồi hôn lên mặt hắn, lông mày tràn ngập sự ngưỡng mộ!“Ha ha.”Diệp Huyền cũng rất vui vẻ, liếc mắt Viên Tề: “Còn chờ cái gì?”Viên Tê hiểu ý của Diệp Huyền, lập tức quỳ mạnh xuống nói: “Rất xin lỗi, là tôi đã vu oan cho hai người đẹp quyến rũ của anh!”“Là tôi không biết đúng sai, bị hai người đẹp từ chối nên mới sinh lòng muốn trả thù!”“Tôi cúi đầu xin lỗi mọi người. Xin hãy tha thứ cho tôi!”Những người chứng kiến nhìn thấy Viên Tề quỳ xuống, lập tức bắt đầu chế giều: “Vừa rồi kiêu ngạo làm gì để rồi bây giờ phải nhục mặt! Tội gì khổ như thế chứ!”“Ác giả ác báo, do hắn ta tự tìm đến!”Viên Tề xấu hổ, nhưng lúc này hắn ta hoàn toàn không dám nói lời nào.“Biến!”Diệp Huyền lạnh lùng nói, lãng phí thời gian cho loại rắc rưởi như hắn ta cũngkhông có ích lợi gì, dù sao Viên Tề là người nhà họ Khổng, Cục Cảnh sát nhất định sẽ bắt hắn ta đi.“Cảm ơn! Cảm ơnViên Tê gượng cười một tiếng, thậm chí còn không để ý đến Tưởng Mỹ vẫn còn hôn mê, một mình chạy trốn, sợ Diệp Huyền hối hận lại bắt hắn ta lại!“Tên khốn này thật sự không có nghĩa khí!”Lâm Thanh Nham chế nhạo, không khỏi cảm thấy thương xót cho Tưởng Mai vẫn bất tỉnh trên mặt đất.Cô ta coi như tự gây nghiệt, không thể sống! Không đáng thương xót! “Hai người đẹp, chúng ta vào đi!”Diệp Huyền hơi cong môi, nhìn thấy dáng người duyên dáng của Lâm Thanh Nham và Trương Vấn Thanh thì tâm trạng càng thoải mái hơn.Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!