“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại…
Chương 431: Sẽ không có chuyện gì phiền toái chứ
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… Trương Văn Thanh mim cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Anh Diệp Huyền, anh không thể chạy trốn cùng Tiêu Băng Tuyết đấy, có biết không?”Diệp Huyền không nhịn được cười, nhẹ nhàng gõ lên đầu cô: "Em đang nghĩ vớ vấn cái gì vậy, nếu anh muốn chạy thì cũng chỉ muốn ở bên em!"Không lâu sau, Diệp Huyền tự mình tới nơi hẹn, Mộng Long Tửu Trang.Hoàng Bắc Long có rất nhiều công việc quan trọng, lần này ông đặc biệt tới thành Dương Thành để gặp Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết.Trong lòng Diệp Huyền thăm cảm thấy bất an, hắn cũng không biết nên đối phó với vị trưởng bổi này như thế nào.Nếu ông yêu cầu Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết đăng ký kết hôn, vậy hẳn nên chọn như thế nào?“Thưa anh, phiền anh lấy giấy chứng nhận ra kiểm tra”Diệp Huyền đến cửa, lập tức bị vài người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu đen cản lại“Truyền lời cho Hoàng Bắc Long, tôi là Diệp Huyền."Diệp Huyền nói với mấy người áo đen. “Diệp Huyền?”Mấy người liếc mắt nhìn nhau, giữa lông mày lập tức xuất hiện vẻ dữ tợn: “Anh chờ một chút”Lông mày Diệp Huyền nhíu lại: “Sẽ không có chuyện gì phiền toái chứ?”Bốn người kia không nói thêm gì nữa, một lúc sau, một đám người to cao vạm vỡ bước ra khỏi Mông Long Tửu Trang, người thanh niên dẫn đầu chỉ khoảng ba mươi tuổi, tuy nhiên toàn thân đầy khí thếtAnh ta cao gần hai mét, chân mang ủng da, đầu đinh, làn da ngăm đen, có thế thấy được anh ta là cao thủ luyện võ quanh năm.“Vị này chính là Diệp Huyền?”Giọng nói anh ta trầm thấp, anh ta hỏi Diệp Huyền“Đúng vậy”Diệp Huyền thấy đối phương đầy thù địch, lập tức cảnh giác nói: “Anh có gì chỉ giáo?”“Ha ha”Đầu định nhìn Diệp Huyền, ánh mắt khinh thường: “Với cơ thể gầy gò của cậu thì dựa vào cái gì mà muốn có được Băng Tuyết? Tôi cho cậu năm mươi triệu, cút khỏi đây!”"Nếu không, tôi sẽ cho cậu hiểu hậu quả của việc không thức thời."Vừa nói, anh ta vừa dùng sức nắm chặt hai quả cầu sắt đang cầm trong tay, hai khối hình cầu lập tức hóa sắt vụn, rơi xuống chân Diệp Huyền.Thành thật mà nói, Diệp Huyền bị động tác của anh ta làm ngây người.“Anh là ai?”Diệp Huyền lạnh lùng nói.“Tôi là ai?”Người đàn ông đầu đinh cười lạnh một tiếng, một đệ tử bên cạnh lập tức nói: “Đây là Triệu Thiết Quân, thiếu gia nhà họ Triệu, quyền pháp đầu tiên ở tỉnh ly, cùng lớn lên với cô Tiêu Băng Tuyết!”“Thiếu gia của chúng ta đã định cầu hôn cô Tiêu Băng Tuyết vào tháng trước, nhưng nhà họ Tiêu nói răng cô Tiêu Băng Tuyết và anh đã hôn ước từ trước rồi!"Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trương Văn Thanh mim cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Anh Diệp Huyền, anh không thể chạy trốn cùng Tiêu Băng Tuyết đấy, có biết không?”
Diệp Huyền không nhịn được cười, nhẹ nhàng gõ lên đầu cô: "Em đang nghĩ vớ vấn cái gì vậy, nếu anh muốn chạy thì cũng chỉ muốn ở bên em!"
Không lâu sau, Diệp Huyền tự mình tới nơi hẹn, Mộng Long Tửu Trang.
Hoàng Bắc Long có rất nhiều công việc quan trọng, lần này ông đặc biệt tới thành Dương Thành để gặp Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết.
Trong lòng Diệp Huyền thăm cảm thấy bất an, hắn cũng không biết nên đối phó với vị trưởng bổi này như thế nào.
Nếu ông yêu cầu Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết đăng ký kết hôn, vậy hẳn nên chọn như thế nào?
“Thưa anh, phiền anh lấy giấy chứng nhận ra kiểm tra”
Diệp Huyền đến cửa, lập tức bị vài người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu đen cản lại
“Truyền lời cho Hoàng Bắc Long, tôi là Diệp Huyền."
Diệp Huyền nói với mấy người áo đen.
“Diệp Huyền?”
Mấy người liếc mắt nhìn nhau, giữa lông mày lập tức xuất hiện vẻ dữ tợn: “Anh chờ một chút”
Lông mày Diệp Huyền nhíu lại: “Sẽ không có chuyện gì phiền toái chứ?”
Bốn người kia không nói thêm gì nữa, một lúc sau, một đám người to cao vạm vỡ bước ra khỏi Mông Long Tửu Trang, người thanh niên dẫn đầu chỉ khoảng ba mươi tuổi, tuy nhiên toàn thân đầy khí thết
Anh ta cao gần hai mét, chân mang ủng da, đầu đinh, làn da ngăm đen, có thế thấy được anh ta là cao thủ luyện võ quanh năm.
“Vị này chính là Diệp Huyền?”
Giọng nói anh ta trầm thấp, anh ta hỏi Diệp Huyền
“Đúng vậy”
Diệp Huyền thấy đối phương đầy thù địch, lập tức cảnh giác nói: “Anh có gì chỉ giáo?”
“Ha ha”
Đầu định nhìn Diệp Huyền, ánh mắt khinh thường: “Với cơ thể gầy gò của cậu thì dựa vào cái gì mà muốn có được Băng Tuyết? Tôi cho cậu năm mươi triệu, cút khỏi đây!”
"Nếu không, tôi sẽ cho cậu hiểu hậu quả của việc không thức thời."
Vừa nói, anh ta vừa dùng sức nắm chặt hai quả cầu sắt đang cầm trong tay, hai khối hình cầu lập tức hóa sắt vụn, rơi xuống chân Diệp Huyền.
Thành thật mà nói, Diệp Huyền bị động tác của anh ta làm ngây người.
“Anh là ai?”
Diệp Huyền lạnh lùng nói.
“Tôi là ai?”
Người đàn ông đầu đinh cười lạnh một tiếng, một đệ tử bên cạnh lập tức nói: “Đây là Triệu Thiết Quân, thiếu gia nhà họ Triệu, quyền pháp đầu tiên ở tỉnh ly, cùng lớn lên với cô Tiêu Băng Tuyết!”
“Thiếu gia của chúng ta đã định cầu hôn cô Tiêu Băng Tuyết vào tháng trước, nhưng nhà họ Tiêu nói răng cô Tiêu Băng Tuyết và anh đã hôn ước từ trước rồi!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cuồng Long Xuất ThếTác giả: Tần VũTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Sư phụ, chín mối hôn sự kia, con sẽ không nhận.” Trên đỉnh Phiêu Miểu Phong, Diệp Huyền một mình đối mặt với chín vị sư phụ, đập chín tờ hôn thư lên bàn đá. “Đồ đệ ngoan, không phải con thích người đẹp sao? Đây là chín vị mỹ nữ đó, so với hoa hậu còn đẹp hơn.” “Đến với người ta còn không phải tốt hơn việc con đi nhìn lén người đẹp trong thôn tắm sao?” Chín vị sư phụ tràn đầy tiên khí, nhưng trên mặt đều nở nụ cười đùa giỡn. “Sư phụ, chúng ta là sư đồ, đừng có lừa gạt con... Nếu thật sự là mỹ nữ còn đến lượt con à?” “Theo con thấy, chắc chắn các người nhận tiền của người ta, muốn con đi đổ vỏ!” Diệp Huyền trợn mắt. Bây giờ đã là thế kỷ 21 rồi, còn làm trò này? Nghĩ rằng con ở trên núi thì sẽ không lên mạng được à? “Đồ đệ, chúng ta đã gửi thông báo cho bên kia rồi, nếu con không đi, mặt mũi chúng ta cũng mất hết!” Nụ cười của đại sư phụ cứng ngắc, chuyển thành tức giận: “Con không sợ chúng ta đánh con sao?” “Đánh con?” Diệp Huyền nhìn chín vị sư phụ, cười lạnh: “Hiện tại… Trương Văn Thanh mim cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi: "Anh Diệp Huyền, anh không thể chạy trốn cùng Tiêu Băng Tuyết đấy, có biết không?”Diệp Huyền không nhịn được cười, nhẹ nhàng gõ lên đầu cô: "Em đang nghĩ vớ vấn cái gì vậy, nếu anh muốn chạy thì cũng chỉ muốn ở bên em!"Không lâu sau, Diệp Huyền tự mình tới nơi hẹn, Mộng Long Tửu Trang.Hoàng Bắc Long có rất nhiều công việc quan trọng, lần này ông đặc biệt tới thành Dương Thành để gặp Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết.Trong lòng Diệp Huyền thăm cảm thấy bất an, hắn cũng không biết nên đối phó với vị trưởng bổi này như thế nào.Nếu ông yêu cầu Diệp Huyền và Tiêu Băng Tuyết đăng ký kết hôn, vậy hẳn nên chọn như thế nào?“Thưa anh, phiền anh lấy giấy chứng nhận ra kiểm tra”Diệp Huyền đến cửa, lập tức bị vài người đàn ông mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu đen cản lại“Truyền lời cho Hoàng Bắc Long, tôi là Diệp Huyền."Diệp Huyền nói với mấy người áo đen. “Diệp Huyền?”Mấy người liếc mắt nhìn nhau, giữa lông mày lập tức xuất hiện vẻ dữ tợn: “Anh chờ một chút”Lông mày Diệp Huyền nhíu lại: “Sẽ không có chuyện gì phiền toái chứ?”Bốn người kia không nói thêm gì nữa, một lúc sau, một đám người to cao vạm vỡ bước ra khỏi Mông Long Tửu Trang, người thanh niên dẫn đầu chỉ khoảng ba mươi tuổi, tuy nhiên toàn thân đầy khí thếtAnh ta cao gần hai mét, chân mang ủng da, đầu đinh, làn da ngăm đen, có thế thấy được anh ta là cao thủ luyện võ quanh năm.“Vị này chính là Diệp Huyền?”Giọng nói anh ta trầm thấp, anh ta hỏi Diệp Huyền“Đúng vậy”Diệp Huyền thấy đối phương đầy thù địch, lập tức cảnh giác nói: “Anh có gì chỉ giáo?”“Ha ha”Đầu định nhìn Diệp Huyền, ánh mắt khinh thường: “Với cơ thể gầy gò của cậu thì dựa vào cái gì mà muốn có được Băng Tuyết? Tôi cho cậu năm mươi triệu, cút khỏi đây!”"Nếu không, tôi sẽ cho cậu hiểu hậu quả của việc không thức thời."Vừa nói, anh ta vừa dùng sức nắm chặt hai quả cầu sắt đang cầm trong tay, hai khối hình cầu lập tức hóa sắt vụn, rơi xuống chân Diệp Huyền.Thành thật mà nói, Diệp Huyền bị động tác của anh ta làm ngây người.“Anh là ai?”Diệp Huyền lạnh lùng nói.“Tôi là ai?”Người đàn ông đầu đinh cười lạnh một tiếng, một đệ tử bên cạnh lập tức nói: “Đây là Triệu Thiết Quân, thiếu gia nhà họ Triệu, quyền pháp đầu tiên ở tỉnh ly, cùng lớn lên với cô Tiêu Băng Tuyết!”“Thiếu gia của chúng ta đã định cầu hôn cô Tiêu Băng Tuyết vào tháng trước, nhưng nhà họ Tiêu nói răng cô Tiêu Băng Tuyết và anh đã hôn ước từ trước rồi!"Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!