Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 446

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 446Đường Sở Sở nhìn Giang Thần một cái, cũng không nói gì nhiều, xoay người đi đến trước cửa nhà.Cô lấy chìa khoá ra, mở cửa nhà.Giang Thần đi vào theo.“Vợ, em ăn cơm chưa, anh đi nấu cơm nhé?”“Em ăn rồi, anh làm một chút đi, nếu không một lát mẹ về lại nói anh. Em đi ngủ trưa đây, chiều em phải đến Vĩnh Thái, anh đừng làm ồn đến em.”Đường Sở Sở nói xong thì xoay người đi.Tối hôm qua cô ngủ không ngon, đi lòng vòng cả buổi sáng, bây giờ cô chẳng còn chút sức lực.Giang Thần nhìn Đường Sở Sở đã đi vào phòng.Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt của cô đối với anh.Ôi!Anh khẽ thở dài một tiếng.Vốn dĩ là có ý tốt muốn tặng quà, muốn khiến Sở Sở vui vẻ một chút, không ngờ lại gây ra nhiều chuyện như vậy.Nếu đã như vậy, vậy thì tuỳ duyên vậy.Dù sao anh cảm thấy giữa mình và Đường Sở Sở cũng không có nền tảng tình cảm.Cho dù Đường Sở Sở thay lòng đổi dạ, thích một dáng vẻ khác của anh, đây cũng là một kết thúc không tệ.Anh đi vào phòng bếp, vừa nấu cơm vừa suy nghĩ.Anh đang suy nghĩ có phải anh nên vứt bỏ thân phận con rể ở rể nhà họ Đường, dùng thân phận cậu Giang bí ẩn để qua lại với Đường Sở Sở hay không?Nghĩ đi nghĩ lại anh lại thấy loạn.Chuyện tình cảm này còn phiền phức hơn việc xông trận giết địch.Không bao lâu sau, người nhà họ Đường đã trở về.“Mẹ, biệt thự đó sang trọng quá, biệt thự nhà họ Đường không thể nào so được. Mẹ, khi nào chúng ta dọn vào đó đây?”Giang Thần ở trong bếp, nghe thấy giọng nói kích động của Đường Tùng truyền đến từ phòng khách.Ngô Mẫn cũng phấn khích nói: “Mẹ, con lớn thế này cũng chưa từng nhìn thấy cho biệt thự sang trọng như vậy bao giờ. Chúng ta mau dọn đến đó đi, con muốn ở căn phòng gần cửa ra vào ở tầng hai, ban công đó thật là to.”Giang Thần bưng cơm đã làm xong đi ra, gọi: “Ăn cơm thôi.”Nhìn thấy Giang Thần, tâm trạng tốt đẹp của Hà Diễm Mai bỗng chốc bị phá hoại.Bà ta đứng lên, trách móc: “Giang Thần, sao da mặt cậu dày vậy? Như vậy còn chưa chịu đi? Chẳng lẽ thật sự muốn tôi cầm chổi đuổi người sao?”“Mẹ…” Trên mặt Giang Thần mang theo vẻ khó xử.“Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con rể vô dụng như cậu. Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu nhất định phải ly hôn với Sở Sở, tôi phải dọn vào biệt thự lớn để ở, tôi phải bắt đầu hưởng phúc rồi.”Đường Tùng đi đến, vẻ mặt mang theo sự cầu xin: “Giang Thần, tôi xin anh đấy, anh ly hôn với chị Sở Sở đi, tôi không muốn có một ông anh rể vô dụng như anh, anh không thể cho tôi xe sang, không thể cho tôi nhà đẹp, không thể cho tôi cuộc sống mà tôi muốn.”

Chương 446

Đường Sở Sở nhìn Giang Thần một cái, cũng không nói gì nhiều, xoay người đi đến trước cửa nhà.

Cô lấy chìa khoá ra, mở cửa nhà.

Giang Thần đi vào theo.

“Vợ, em ăn cơm chưa, anh đi nấu cơm nhé?”

“Em ăn rồi, anh làm một chút đi, nếu không một lát mẹ về lại nói anh. Em đi ngủ trưa đây, chiều em phải đến Vĩnh Thái, anh đừng làm ồn đến em.”

Đường Sở Sở nói xong thì xoay người đi.

Tối hôm qua cô ngủ không ngon, đi lòng vòng cả buổi sáng, bây giờ cô chẳng còn chút sức lực.

Giang Thần nhìn Đường Sở Sở đã đi vào phòng.

Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt của cô đối với anh.

Ôi!

Anh khẽ thở dài một tiếng.

Vốn dĩ là có ý tốt muốn tặng quà, muốn khiến Sở Sở vui vẻ một chút, không ngờ lại gây ra nhiều chuyện như vậy.

Nếu đã như vậy, vậy thì tuỳ duyên vậy.

Dù sao anh cảm thấy giữa mình và Đường Sở Sở cũng không có nền tảng tình cảm.

Cho dù Đường Sở Sở thay lòng đổi dạ, thích một dáng vẻ khác của anh, đây cũng là một kết thúc không tệ.

Anh đi vào phòng bếp, vừa nấu cơm vừa suy nghĩ.

Anh đang suy nghĩ có phải anh nên vứt bỏ thân phận con rể ở rể nhà họ Đường, dùng thân phận cậu Giang bí ẩn để qua lại với Đường Sở Sở hay không?

Nghĩ đi nghĩ lại anh lại thấy loạn.

Chuyện tình cảm này còn phiền phức hơn việc xông trận giết địch.

Không bao lâu sau, người nhà họ Đường đã trở về.

“Mẹ, biệt thự đó sang trọng quá, biệt thự nhà họ Đường không thể nào so được. Mẹ, khi nào chúng ta dọn vào đó đây?”

Giang Thần ở trong bếp, nghe thấy giọng nói kích động của Đường Tùng truyền đến từ phòng khách.

Ngô Mẫn cũng phấn khích nói: “Mẹ, con lớn thế này cũng chưa từng nhìn thấy cho biệt thự sang trọng như vậy bao giờ. Chúng ta mau dọn đến đó đi, con muốn ở căn phòng gần cửa ra vào ở tầng hai, ban công đó thật là to.”

Giang Thần bưng cơm đã làm xong đi ra, gọi: “Ăn cơm thôi.”

Nhìn thấy Giang Thần, tâm trạng tốt đẹp của Hà Diễm Mai bỗng chốc bị phá hoại.

Bà ta đứng lên, trách móc: “Giang Thần, sao da mặt cậu dày vậy? Như vậy còn chưa chịu đi? Chẳng lẽ thật sự muốn tôi cầm chổi đuổi người sao?”

“Mẹ…” Trên mặt Giang Thần mang theo vẻ khó xử.

“Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con rể vô dụng như cậu. Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu nhất định phải ly hôn với Sở Sở, tôi phải dọn vào biệt thự lớn để ở, tôi phải bắt đầu hưởng phúc rồi.”

Đường Tùng đi đến, vẻ mặt mang theo sự cầu xin: “Giang Thần, tôi xin anh đấy, anh ly hôn với chị Sở Sở đi, tôi không muốn có một ông anh rể vô dụng như anh, anh không thể cho tôi xe sang, không thể cho tôi nhà đẹp, không thể cho tôi cuộc sống mà tôi muốn.”

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 446Đường Sở Sở nhìn Giang Thần một cái, cũng không nói gì nhiều, xoay người đi đến trước cửa nhà.Cô lấy chìa khoá ra, mở cửa nhà.Giang Thần đi vào theo.“Vợ, em ăn cơm chưa, anh đi nấu cơm nhé?”“Em ăn rồi, anh làm một chút đi, nếu không một lát mẹ về lại nói anh. Em đi ngủ trưa đây, chiều em phải đến Vĩnh Thái, anh đừng làm ồn đến em.”Đường Sở Sở nói xong thì xoay người đi.Tối hôm qua cô ngủ không ngon, đi lòng vòng cả buổi sáng, bây giờ cô chẳng còn chút sức lực.Giang Thần nhìn Đường Sở Sở đã đi vào phòng.Anh có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh nhạt của cô đối với anh.Ôi!Anh khẽ thở dài một tiếng.Vốn dĩ là có ý tốt muốn tặng quà, muốn khiến Sở Sở vui vẻ một chút, không ngờ lại gây ra nhiều chuyện như vậy.Nếu đã như vậy, vậy thì tuỳ duyên vậy.Dù sao anh cảm thấy giữa mình và Đường Sở Sở cũng không có nền tảng tình cảm.Cho dù Đường Sở Sở thay lòng đổi dạ, thích một dáng vẻ khác của anh, đây cũng là một kết thúc không tệ.Anh đi vào phòng bếp, vừa nấu cơm vừa suy nghĩ.Anh đang suy nghĩ có phải anh nên vứt bỏ thân phận con rể ở rể nhà họ Đường, dùng thân phận cậu Giang bí ẩn để qua lại với Đường Sở Sở hay không?Nghĩ đi nghĩ lại anh lại thấy loạn.Chuyện tình cảm này còn phiền phức hơn việc xông trận giết địch.Không bao lâu sau, người nhà họ Đường đã trở về.“Mẹ, biệt thự đó sang trọng quá, biệt thự nhà họ Đường không thể nào so được. Mẹ, khi nào chúng ta dọn vào đó đây?”Giang Thần ở trong bếp, nghe thấy giọng nói kích động của Đường Tùng truyền đến từ phòng khách.Ngô Mẫn cũng phấn khích nói: “Mẹ, con lớn thế này cũng chưa từng nhìn thấy cho biệt thự sang trọng như vậy bao giờ. Chúng ta mau dọn đến đó đi, con muốn ở căn phòng gần cửa ra vào ở tầng hai, ban công đó thật là to.”Giang Thần bưng cơm đã làm xong đi ra, gọi: “Ăn cơm thôi.”Nhìn thấy Giang Thần, tâm trạng tốt đẹp của Hà Diễm Mai bỗng chốc bị phá hoại.Bà ta đứng lên, trách móc: “Giang Thần, sao da mặt cậu dày vậy? Như vậy còn chưa chịu đi? Chẳng lẽ thật sự muốn tôi cầm chổi đuổi người sao?”“Mẹ…” Trên mặt Giang Thần mang theo vẻ khó xử.“Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con rể vô dụng như cậu. Tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu nhất định phải ly hôn với Sở Sở, tôi phải dọn vào biệt thự lớn để ở, tôi phải bắt đầu hưởng phúc rồi.”Đường Tùng đi đến, vẻ mặt mang theo sự cầu xin: “Giang Thần, tôi xin anh đấy, anh ly hôn với chị Sở Sở đi, tôi không muốn có một ông anh rể vô dụng như anh, anh không thể cho tôi xe sang, không thể cho tôi nhà đẹp, không thể cho tôi cuộc sống mà tôi muốn.”

Chương 446