Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 447

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 447Giang Thần bất lực sờ sờ mũi.Không phải chỉ là tiền thôi sao, thứ anh có nhiều nhất chính là tiền.Chỉ là những người này không tin anh mà thôi.Tiếng ồn trong phòng khách khiến Đường Sở Sở không thể nào yên giấc.Cô lạnh mặt đi ra, nhìn người nhà, lạnh giọng nói: “Cậu Diệp đã nói rồi, đây là quà trả ơn cứu mạng cho con, không phải sính lễ, các người muốn dọn vào biệt thự lớn thì cứ dọn, sau này đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa.”Giang Thần cảm kích nhìn Đường Sở Sở một cái.Đường Sở Sơ cũng nhìn anh một cái.Mặc dù ngoài miệng cô không nói gì, nhưng ánh mắt của cô lại chứa đựng sự thất vọng.Dù là ai cũng thích một người đàn ông đạt được thành tựu trong sự nghiệp, chứ không phải là một người đàn ông cả ngày ở nhà nấu cơm, không biết phấn đấu vươn lên.“Con đến Vĩnh Thái đây.”Bỏ lại một câu, sau đó Đường Sở Sở xoay người rời đi.Ánh mắt của cô không lọt qua được mắt của Giang Thần.Giang Thần nhìn thấy được sự thất vọng từ trong ánh mắt của cô.Xem ra sau khi gặp cậu Giang bí ẩn, ánh mắt Đường Sở Sở nhìn anh thật sự đã thay đổi một cách vô thức rồi.Người nhà họ Đường nghe thấy có thể dọn vào biệt thự lớn thì đều phấn khích hẳn lên, bắt đầu chụm lại với nhau, bàn bạc xem nên chọn ngày tốt nào để dọn vào.Còn Giang Thần thì bị bỏ quên.Anh cũng không để tâm đến chuyện này.Anh ngồi trên ban công, hút thuốc, suy nghĩ chuyện đời người.Đường Sở Sở mới đi không bao lâu, Đường Thiên Long đã tìm đến tận cửa rồi.Nhà họ Đường đã dùng tất cả quan hệ, muốn cứu Đường Hải và Đường Lỗi ra, nhưng đều không có tác dụng.Kim Vũ nói, chuyện này là do Giang Thần báo cảnh sát, muốn thả người thì cũng phải được sự đồng ý của Giang Thần, nếu không có tìm ai cũng vô dụng, vì vậy, Đường Thiên Long đã tự mình đến đây.Người nhà họ Đường đều không cho ông ta sắc mặt tốt.Bây giờ bọn họ đã hoàn toàn tách khỏi nhà họ Đường, còn sắp chuyển vào biệt thự lớn để ở rồi, không cần phải nhìn sắc mặt của Đường Thiên Long nữa.“Bố, bố đến đây làm gì?”Trên sofa trong phòng khách.Vẻ mặt Hà Diễm Mai lạnh nhạt, vốn dĩ không xem để gia chủ như Đường Thiên Long vào mắt.Đường Thiên Long nhìn về phía Giang Thần, nói với giọng điệu ra lệnh: “Giang Thần, lập tức gọi điện thoại rút lại vụ án, thả Đường Hải và Đường Lỗi ra.”Giang Thần tỏ vẻ không để tâm: “Ông nội, đã làm sai thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, nếu lần này dễ dàng tha cho bọn họ, lần sau bọn họ sẽ ngày một tệ hại hơn.”“Đồ khốn, không cần mày phải dạy tao.” Đường Thiên Long tức giận.

Chương 447

Giang Thần bất lực sờ sờ mũi.

Không phải chỉ là tiền thôi sao, thứ anh có nhiều nhất chính là tiền.

Chỉ là những người này không tin anh mà thôi.

Tiếng ồn trong phòng khách khiến Đường Sở Sở không thể nào yên giấc.

Cô lạnh mặt đi ra, nhìn người nhà, lạnh giọng nói: “Cậu Diệp đã nói rồi, đây là quà trả ơn cứu mạng cho con, không phải sính lễ, các người muốn dọn vào biệt thự lớn thì cứ dọn, sau này đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa.”

Giang Thần cảm kích nhìn Đường Sở Sở một cái.

Đường Sở Sơ cũng nhìn anh một cái.

Mặc dù ngoài miệng cô không nói gì, nhưng ánh mắt của cô lại chứa đựng sự thất vọng.

Dù là ai cũng thích một người đàn ông đạt được thành tựu trong sự nghiệp, chứ không phải là một người đàn ông cả ngày ở nhà nấu cơm, không biết phấn đấu vươn lên.

“Con đến Vĩnh Thái đây.”

Bỏ lại một câu, sau đó Đường Sở Sở xoay người rời đi.

Ánh mắt của cô không lọt qua được mắt của Giang Thần.

Giang Thần nhìn thấy được sự thất vọng từ trong ánh mắt của cô.

Xem ra sau khi gặp cậu Giang bí ẩn, ánh mắt Đường Sở Sở nhìn anh thật sự đã thay đổi một cách vô thức rồi.

Người nhà họ Đường nghe thấy có thể dọn vào biệt thự lớn thì đều phấn khích hẳn lên, bắt đầu chụm lại với nhau, bàn bạc xem nên chọn ngày tốt nào để dọn vào.

Còn Giang Thần thì bị bỏ quên.

Anh cũng không để tâm đến chuyện này.

Anh ngồi trên ban công, hút thuốc, suy nghĩ chuyện đời người.

Đường Sở Sở mới đi không bao lâu, Đường Thiên Long đã tìm đến tận cửa rồi.

Nhà họ Đường đã dùng tất cả quan hệ, muốn cứu Đường Hải và Đường Lỗi ra, nhưng đều không có tác dụng.

Kim Vũ nói, chuyện này là do Giang Thần báo cảnh sát, muốn thả người thì cũng phải được sự đồng ý của Giang Thần, nếu không có tìm ai cũng vô dụng, vì vậy, Đường Thiên Long đã tự mình đến đây.

Người nhà họ Đường đều không cho ông ta sắc mặt tốt.

Bây giờ bọn họ đã hoàn toàn tách khỏi nhà họ Đường, còn sắp chuyển vào biệt thự lớn để ở rồi, không cần phải nhìn sắc mặt của Đường Thiên Long nữa.

“Bố, bố đến đây làm gì?”

Trên sofa trong phòng khách.

Vẻ mặt Hà Diễm Mai lạnh nhạt, vốn dĩ không xem để gia chủ như Đường Thiên Long vào mắt.

Đường Thiên Long nhìn về phía Giang Thần, nói với giọng điệu ra lệnh: “Giang Thần, lập tức gọi điện thoại rút lại vụ án, thả Đường Hải và Đường Lỗi ra.”

Giang Thần tỏ vẻ không để tâm: “Ông nội, đã làm sai thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, nếu lần này dễ dàng tha cho bọn họ, lần sau bọn họ sẽ ngày một tệ hại hơn.”

“Đồ khốn, không cần mày phải dạy tao.” Đường Thiên Long tức giận.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 447Giang Thần bất lực sờ sờ mũi.Không phải chỉ là tiền thôi sao, thứ anh có nhiều nhất chính là tiền.Chỉ là những người này không tin anh mà thôi.Tiếng ồn trong phòng khách khiến Đường Sở Sở không thể nào yên giấc.Cô lạnh mặt đi ra, nhìn người nhà, lạnh giọng nói: “Cậu Diệp đã nói rồi, đây là quà trả ơn cứu mạng cho con, không phải sính lễ, các người muốn dọn vào biệt thự lớn thì cứ dọn, sau này đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa.”Giang Thần cảm kích nhìn Đường Sở Sở một cái.Đường Sở Sơ cũng nhìn anh một cái.Mặc dù ngoài miệng cô không nói gì, nhưng ánh mắt của cô lại chứa đựng sự thất vọng.Dù là ai cũng thích một người đàn ông đạt được thành tựu trong sự nghiệp, chứ không phải là một người đàn ông cả ngày ở nhà nấu cơm, không biết phấn đấu vươn lên.“Con đến Vĩnh Thái đây.”Bỏ lại một câu, sau đó Đường Sở Sở xoay người rời đi.Ánh mắt của cô không lọt qua được mắt của Giang Thần.Giang Thần nhìn thấy được sự thất vọng từ trong ánh mắt của cô.Xem ra sau khi gặp cậu Giang bí ẩn, ánh mắt Đường Sở Sở nhìn anh thật sự đã thay đổi một cách vô thức rồi.Người nhà họ Đường nghe thấy có thể dọn vào biệt thự lớn thì đều phấn khích hẳn lên, bắt đầu chụm lại với nhau, bàn bạc xem nên chọn ngày tốt nào để dọn vào.Còn Giang Thần thì bị bỏ quên.Anh cũng không để tâm đến chuyện này.Anh ngồi trên ban công, hút thuốc, suy nghĩ chuyện đời người.Đường Sở Sở mới đi không bao lâu, Đường Thiên Long đã tìm đến tận cửa rồi.Nhà họ Đường đã dùng tất cả quan hệ, muốn cứu Đường Hải và Đường Lỗi ra, nhưng đều không có tác dụng.Kim Vũ nói, chuyện này là do Giang Thần báo cảnh sát, muốn thả người thì cũng phải được sự đồng ý của Giang Thần, nếu không có tìm ai cũng vô dụng, vì vậy, Đường Thiên Long đã tự mình đến đây.Người nhà họ Đường đều không cho ông ta sắc mặt tốt.Bây giờ bọn họ đã hoàn toàn tách khỏi nhà họ Đường, còn sắp chuyển vào biệt thự lớn để ở rồi, không cần phải nhìn sắc mặt của Đường Thiên Long nữa.“Bố, bố đến đây làm gì?”Trên sofa trong phòng khách.Vẻ mặt Hà Diễm Mai lạnh nhạt, vốn dĩ không xem để gia chủ như Đường Thiên Long vào mắt.Đường Thiên Long nhìn về phía Giang Thần, nói với giọng điệu ra lệnh: “Giang Thần, lập tức gọi điện thoại rút lại vụ án, thả Đường Hải và Đường Lỗi ra.”Giang Thần tỏ vẻ không để tâm: “Ông nội, đã làm sai thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, nếu lần này dễ dàng tha cho bọn họ, lần sau bọn họ sẽ ngày một tệ hại hơn.”“Đồ khốn, không cần mày phải dạy tao.” Đường Thiên Long tức giận.

Chương 447