Tác giả:

Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…

Chương 471

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 471Khổng Ngũ bàng hoàng.Chỉ một thằng con rể tới cửa lại chấn động lớn vậy ư?Tuy Đoạn Bình không nói, nhưng anh ta cũng biết điều không hỏi thêm bất kỳ câu nào.Khi Giang Thần trở lại nhà họ Đường, đã gần 12 giờ sáng.Người nhà đều đã ngủ, anh lại không có chìa khóa nên anh lấy điện thoại ra gọi cho Đường Sở Sở.Đường Sở Sở mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cô nằm trên giường ngủ thiếp đi. Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô cầm điện thoại lên, phát hiện người gọi đến là chồng mình, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn. Sau khi bắt máy, cô mắng: “Giang Thần, anh càng ngày càng quá đáng, anh xem xem bây giờ là mấy giờ rồi?”“Vợ à, anh có việc phải làm nên mới về muộn, em mau mở cửa cho anh đi, anh hứa sau này sẽ không về muộn nữa.”Đường Sở Sở trực tiếp cúp điện thoại.Ngay sau đó, cánh cửa mở ra.Đường Sở Sở đứng trước cửa với một bộ pijama mỏng, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút tức giận, cô mắng: “Anh xem xem, bây giờ là mấy giờ rồi?”“Vợ, anh có chuyện phải làm thật mà…”“Hừm, không có lần sau đâu.”Đường Sở Sở hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người rời đi.Giang Thần đi theo vào nhà, anh đóng cửa lại, bước về phòng.Anh đi tắm.Tắm xong, Đường Sở Sở đã ngủ.Tuy nhiên, đã chừa sẵn một vị trí trên giường.Giang Thần thấy ấm áp vô cùng, anh leo lên giường.Màn đêm lặng lẽ trôi qua.Ngày hôm sau.Đường Sở Sở đã thức dậy từ sáng sớm.Cô đến Vĩnh Thái.Nhà máy chế biến Vĩnh Thái đã tạm nghỉ.Đường Long rất băn khoăn.Mới có đơn đặt hàng, nhà máy cũng mới bắt đầu hoạt động thì lại xảy ra chuyện.“Chủ tịch, cô đắc tội với Khổng Ngũ của công ty dược phẩm Bạch Vân thế nào vậy, hay là đi nhận lỗi đi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ lỗ nặng.”Đường Sở Sở buồn bực.Nhận lỗi?Cô không sai, tại sao phải nhận lỗi?“Tôi biết rồi, ông xuống trước đi.”“Được.”Đường Long rời đi.

Chương 471

Khổng Ngũ bàng hoàng.

Chỉ một thằng con rể tới cửa lại chấn động lớn vậy ư?

Tuy Đoạn Bình không nói, nhưng anh ta cũng biết điều không hỏi thêm bất kỳ câu nào.

Khi Giang Thần trở lại nhà họ Đường, đã gần 12 giờ sáng.

Người nhà đều đã ngủ, anh lại không có chìa khóa nên anh lấy điện thoại ra gọi cho Đường Sở Sở.

Đường Sở Sở mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cô nằm trên giường ngủ thiếp đi. Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô cầm điện thoại lên, phát hiện người gọi đến là chồng mình, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn. Sau khi bắt máy, cô mắng: “Giang Thần, anh càng ngày càng quá đáng, anh xem xem bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Vợ à, anh có việc phải làm nên mới về muộn, em mau mở cửa cho anh đi, anh hứa sau này sẽ không về muộn nữa.”

Đường Sở Sở trực tiếp cúp điện thoại.

Ngay sau đó, cánh cửa mở ra.

Đường Sở Sở đứng trước cửa với một bộ pijama mỏng, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút tức giận, cô mắng: “Anh xem xem, bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Vợ, anh có chuyện phải làm thật mà…”

“Hừm, không có lần sau đâu.”

Đường Sở Sở hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người rời đi.

Giang Thần đi theo vào nhà, anh đóng cửa lại, bước về phòng.

Anh đi tắm.

Tắm xong, Đường Sở Sở đã ngủ.

Tuy nhiên, đã chừa sẵn một vị trí trên giường.

Giang Thần thấy ấm áp vô cùng, anh leo lên giường.

Màn đêm lặng lẽ trôi qua.

Ngày hôm sau.

Đường Sở Sở đã thức dậy từ sáng sớm.

Cô đến Vĩnh Thái.

Nhà máy chế biến Vĩnh Thái đã tạm nghỉ.

Đường Long rất băn khoăn.

Mới có đơn đặt hàng, nhà máy cũng mới bắt đầu hoạt động thì lại xảy ra chuyện.

“Chủ tịch, cô đắc tội với Khổng Ngũ của công ty dược phẩm Bạch Vân thế nào vậy, hay là đi nhận lỗi đi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ lỗ nặng.”

Đường Sở Sở buồn bực.

Nhận lỗi?

Cô không sai, tại sao phải nhận lỗi?

“Tôi biết rồi, ông xuống trước đi.”

“Được.”

Đường Long rời đi.

Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 471Khổng Ngũ bàng hoàng.Chỉ một thằng con rể tới cửa lại chấn động lớn vậy ư?Tuy Đoạn Bình không nói, nhưng anh ta cũng biết điều không hỏi thêm bất kỳ câu nào.Khi Giang Thần trở lại nhà họ Đường, đã gần 12 giờ sáng.Người nhà đều đã ngủ, anh lại không có chìa khóa nên anh lấy điện thoại ra gọi cho Đường Sở Sở.Đường Sở Sở mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, cô nằm trên giường ngủ thiếp đi. Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô cầm điện thoại lên, phát hiện người gọi đến là chồng mình, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn. Sau khi bắt máy, cô mắng: “Giang Thần, anh càng ngày càng quá đáng, anh xem xem bây giờ là mấy giờ rồi?”“Vợ à, anh có việc phải làm nên mới về muộn, em mau mở cửa cho anh đi, anh hứa sau này sẽ không về muộn nữa.”Đường Sở Sở trực tiếp cúp điện thoại.Ngay sau đó, cánh cửa mở ra.Đường Sở Sở đứng trước cửa với một bộ pijama mỏng, trên khuôn mặt xinh đẹp có chút tức giận, cô mắng: “Anh xem xem, bây giờ là mấy giờ rồi?”“Vợ, anh có chuyện phải làm thật mà…”“Hừm, không có lần sau đâu.”Đường Sở Sở hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người rời đi.Giang Thần đi theo vào nhà, anh đóng cửa lại, bước về phòng.Anh đi tắm.Tắm xong, Đường Sở Sở đã ngủ.Tuy nhiên, đã chừa sẵn một vị trí trên giường.Giang Thần thấy ấm áp vô cùng, anh leo lên giường.Màn đêm lặng lẽ trôi qua.Ngày hôm sau.Đường Sở Sở đã thức dậy từ sáng sớm.Cô đến Vĩnh Thái.Nhà máy chế biến Vĩnh Thái đã tạm nghỉ.Đường Long rất băn khoăn.Mới có đơn đặt hàng, nhà máy cũng mới bắt đầu hoạt động thì lại xảy ra chuyện.“Chủ tịch, cô đắc tội với Khổng Ngũ của công ty dược phẩm Bạch Vân thế nào vậy, hay là đi nhận lỗi đi. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ lỗ nặng.”Đường Sở Sở buồn bực.Nhận lỗi?Cô không sai, tại sao phải nhận lỗi?“Tôi biết rồi, ông xuống trước đi.”“Được.”Đường Long rời đi.

Chương 471