Trạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng…
Chương 472
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 472Đường Sở Sở ngồi trong phòng làm việc ủ rũ, không có chút tinh thần nào.Lúc này, cô rất bất lực.Công ty đang gặp khó khăn, nhưng mỗi ngày trôi qua cô lại chẳng làm được gì, kêu trời, trời không thấu, gọi đất, đất không nghe.Cô muốn tìm đến cậu Giang bí ẩn.“Đi, đi cầu xin anh ta vậy.”Đường Sở Sở nghĩ thầm trong lòng.Sau chuyến này sẽ không tìm anh ta nữa.Ngay khi cô hạ quyết tâm và định đi ra ngoài, thì có tiếng gõ cửa.Cô lại ngồi xuống và nói: “Mời vào”.Đường Long đẩy cửa bước vào, vội vàng nói: “Chủ… Chủ tịch, Khổng Ngũ tới, Khổng Ngũ của tập đoàn Bạch Vân tới.”“Cái gì?”Đường Sở Sở kinh ngạc kêu lên.Đúng lúc này, vài vệ sĩ vạm vỡ khiêng cáng bước vào.Một người đàn ông nằm trên cáng với băng gạc khắp người.Đây là Khổng Ngũ.Anh ta đã bị Đoạn Bình đánh thành ra như này.Đêm qua, sau khi nhà máy Bạch Vân bị san bằng, trái tim Đoạn Bình như nhỏ máu, một nhà máy lớn như vậy, nhiều thiết bị như vậy, lại bị phá hủy tàn nhẫn như thế, tiêu tốn hơn một tỷ nhân dân tệ, ông ta trút hết giận lên Khổng Ngũ.Nhìn sắc mặt của Khổng Ngũ, Đường Sở Sở ngây người.“Sở Sở, cô Sở Sở, tôi… Tôi tới đây để xin lỗi…”Mắt mũi Khổng Ngũ sưng bầm, bị đánh rớt cả răng, gió lùa vào khiến nói chuyện không mấy lưu loát.Anh ta lấy ra một tấm chi phiếu.“Đây là ba mươi triệu tiền nợ, cộng với tiền lãi tổng cộng là ba trăm triệu, xin… Xin cô nhận lấy rồi coi tôi như cái rắm mà bỏ qua, tôi không dám nữa, xin cô tha cho tôi.”Nghe đến đây, Đường Sở hoàn toàn ngây người, hóa đá tại chỗ.Phải mất vài giây sau, cô mới phản ứng được.“Anh… Anh Khổng, anh bị sao vậy?”“Cô Sở Sở, xin cô tha cho tôi.” Khổng Ngũ lại lên tiếng.Anh ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.Đến giờ anh ta vẫn còn rất mơ hồ.Chỉ một thằng con rể tới cửa, sao có thể uy chấn như vậy, cả một nhà máy như thế mà nói san bằng là san bằng.
Chương 472
Đường Sở Sở ngồi trong phòng làm việc ủ rũ, không có chút tinh thần nào.
Lúc này, cô rất bất lực.
Công ty đang gặp khó khăn, nhưng mỗi ngày trôi qua cô lại chẳng làm được gì, kêu trời, trời không thấu, gọi đất, đất không nghe.
Cô muốn tìm đến cậu Giang bí ẩn.
“Đi, đi cầu xin anh ta vậy.”
Đường Sở Sở nghĩ thầm trong lòng.
Sau chuyến này sẽ không tìm anh ta nữa.
Ngay khi cô hạ quyết tâm và định đi ra ngoài, thì có tiếng gõ cửa.
Cô lại ngồi xuống và nói: “Mời vào”.
Đường Long đẩy cửa bước vào, vội vàng nói: “Chủ… Chủ tịch, Khổng Ngũ tới, Khổng Ngũ của tập đoàn Bạch Vân tới.”
“Cái gì?”
Đường Sở Sở kinh ngạc kêu lên.
Đúng lúc này, vài vệ sĩ vạm vỡ khiêng cáng bước vào.
Một người đàn ông nằm trên cáng với băng gạc khắp người.
Đây là Khổng Ngũ.
Anh ta đã bị Đoạn Bình đánh thành ra như này.
Đêm qua, sau khi nhà máy Bạch Vân bị san bằng, trái tim Đoạn Bình như nhỏ máu, một nhà máy lớn như vậy, nhiều thiết bị như vậy, lại bị phá hủy tàn nhẫn như thế, tiêu tốn hơn một tỷ nhân dân tệ, ông ta trút hết giận lên Khổng Ngũ.
Nhìn sắc mặt của Khổng Ngũ, Đường Sở Sở ngây người.
“Sở Sở, cô Sở Sở, tôi… Tôi tới đây để xin lỗi…”
Mắt mũi Khổng Ngũ sưng bầm, bị đánh rớt cả răng, gió lùa vào khiến nói chuyện không mấy lưu loát.
Anh ta lấy ra một tấm chi phiếu.
“Đây là ba mươi triệu tiền nợ, cộng với tiền lãi tổng cộng là ba trăm triệu, xin… Xin cô nhận lấy rồi coi tôi như cái rắm mà bỏ qua, tôi không dám nữa, xin cô tha cho tôi.”
Nghe đến đây, Đường Sở hoàn toàn ngây người, hóa đá tại chỗ.
Phải mất vài giây sau, cô mới phản ứng được.
“Anh… Anh Khổng, anh bị sao vậy?”
“Cô Sở Sở, xin cô tha cho tôi.” Khổng Ngũ lại lên tiếng.
Anh ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.
Đến giờ anh ta vẫn còn rất mơ hồ.
Chỉ một thằng con rể tới cửa, sao có thể uy chấn như vậy, cả một nhà máy như thế mà nói san bằng là san bằng.
Long Vương Trở LạiTác giả: Cuồng PhongTruyện Đô ThịTrạm vận tải hành khách Giang Trung. Một người đàn ông cao ráo, thân thể cường tráng trong chiếc áo khoác sẫm màu, đeo kính râm bước ra ngoài. Anh vừa đi vừa nghe điện. “Tra rõ rồi chứ?” “Chỉ huy Long, đã tra rõ rồi ạ, cô gái cứu ngài ra khỏi biển lửa mười năm trước tên là Đường Sở Sở, tuy mai mắn sống sót nhưng cả mặt bị hủy mất 95%.”1 Nghe vậy, điện thoại di động trong tay người đàn ông siết chặt lại, sắc mặt trầm xuống. Dù đang là mùa hè nóng nực nhưng nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột, có cơn ớn lạnh ập đến.1 Những người đi ngang qua người đàn ông không khỏi rùng mình. Anh tên Giang Thần, là người nhà họ Giang. Mười năm trước có âm mưu nhằm vào nhà họ Giang, một mồi lửa lớn thiêu rụi nhà họ Giang. Có một cô gái đã liều lĩnh xông vào biển lửa cứu anh ra ngoài. Sau một đêm, toàn bộ ba mươi tám miệng ăn nhà họ Giang đều chôn thây trong biển lửa, gia tộc đứng đầu Giang Trung nhà họ Giang cũng trở thành lịch sử.1 Còn Giang Thần sau khi được cứu ra ngoài đã nhảy xuống sông vì khát vọng… Chương 472Đường Sở Sở ngồi trong phòng làm việc ủ rũ, không có chút tinh thần nào.Lúc này, cô rất bất lực.Công ty đang gặp khó khăn, nhưng mỗi ngày trôi qua cô lại chẳng làm được gì, kêu trời, trời không thấu, gọi đất, đất không nghe.Cô muốn tìm đến cậu Giang bí ẩn.“Đi, đi cầu xin anh ta vậy.”Đường Sở Sở nghĩ thầm trong lòng.Sau chuyến này sẽ không tìm anh ta nữa.Ngay khi cô hạ quyết tâm và định đi ra ngoài, thì có tiếng gõ cửa.Cô lại ngồi xuống và nói: “Mời vào”.Đường Long đẩy cửa bước vào, vội vàng nói: “Chủ… Chủ tịch, Khổng Ngũ tới, Khổng Ngũ của tập đoàn Bạch Vân tới.”“Cái gì?”Đường Sở Sở kinh ngạc kêu lên.Đúng lúc này, vài vệ sĩ vạm vỡ khiêng cáng bước vào.Một người đàn ông nằm trên cáng với băng gạc khắp người.Đây là Khổng Ngũ.Anh ta đã bị Đoạn Bình đánh thành ra như này.Đêm qua, sau khi nhà máy Bạch Vân bị san bằng, trái tim Đoạn Bình như nhỏ máu, một nhà máy lớn như vậy, nhiều thiết bị như vậy, lại bị phá hủy tàn nhẫn như thế, tiêu tốn hơn một tỷ nhân dân tệ, ông ta trút hết giận lên Khổng Ngũ.Nhìn sắc mặt của Khổng Ngũ, Đường Sở Sở ngây người.“Sở Sở, cô Sở Sở, tôi… Tôi tới đây để xin lỗi…”Mắt mũi Khổng Ngũ sưng bầm, bị đánh rớt cả răng, gió lùa vào khiến nói chuyện không mấy lưu loát.Anh ta lấy ra một tấm chi phiếu.“Đây là ba mươi triệu tiền nợ, cộng với tiền lãi tổng cộng là ba trăm triệu, xin… Xin cô nhận lấy rồi coi tôi như cái rắm mà bỏ qua, tôi không dám nữa, xin cô tha cho tôi.”Nghe đến đây, Đường Sở hoàn toàn ngây người, hóa đá tại chỗ.Phải mất vài giây sau, cô mới phản ứng được.“Anh… Anh Khổng, anh bị sao vậy?”“Cô Sở Sở, xin cô tha cho tôi.” Khổng Ngũ lại lên tiếng.Anh ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.Đến giờ anh ta vẫn còn rất mơ hồ.Chỉ một thằng con rể tới cửa, sao có thể uy chấn như vậy, cả một nhà máy như thế mà nói san bằng là san bằng.