Hạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ…
Chương 62: Thông báo
Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… Ánh trăng mông lung trong đêm tối, trong phòng không ngừng xuất hiện nhiều sắc thái ái muội.Hạ Ngữ Mạt cảm thụ được bàn tay lành lạnh của hắn đang tiến tới nơi cực nóng của nàng, mà môi hắn giống như muốn dập lửa, dán trên người làm cho thân thể nhỏ nhắn không ngừng run rẩy.“Vật nhỏ”Tư Đồ Hoàng Vũ nửa ngày không có nghe thấy nàng hé răng vừa nhấc đầu lên thì thấy nàng giống như đà điểu chôn đầu trong cát mà nhín thở, mà hai cái lỗ tai nhỏ đã đỏ lên không biết là vì thẹn thùng hay là vẫn còn hờn dỗi.“Vật nhỏ xoay người lại bằng không nàng thở không thông” .Tư Đồ Hoàng Vũ cười cười nhắc nhở nàng.Hạ Ngữ Mạt lại tiếp tục giả chết. Cái miệng nhỏ nhắn gắn chặt trong chăn, sợ không cẩn thận một cái sẽ phát ra tiếng th* d*c. Lệ trong mắt còn chưa kịp khô mà lời nói vừa rồi vẫn còn quanh quẩn trong đầu khiến nàng xấu hổ muốn chín người, quay người lại khẳng định thế nào cũng bị cười chết mất.“Vật nhỏ, chẳng lẽ nàng muốn tư thế này của vi phu?”Hắn nhẹ nhàng cởi ra lớp áo mỏng manh trên người nàng ra, sau đó một luồng hơi nóng ngay lập tức k*ch th*ch thần kinh Hạ Ngữ Mạt làm cho nàng trong nháy mắt phải xoay mặt lại,tự động ôm chăn lui về phía sau thiệt nhiều bước.“Ô ô bại hoại, chàng khi dễ ta”‘.Hai gò má nàng ửng đỏ bởi vì động tác vừa ban nãy của hắn khiến cho nàng như muốn bốc hơi.“Ta đâu có khi dễ nàng?” Vừa nói chuyện thì cái chăn đã bị ném xuống đất.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Ngữ Mạt đã đỏ lại càng đỏ thêm.Tư Đồ Hoàng Vũ chầm chập bắt lấy chân nàng, đem nàng kéo tới bên người, hắn không ngại dùng cả đêm nói cho nàng biết nàng thật khiến cho người ta muốn bắt nạt đến như thế nào .Hắn hôn môi nàng, lồng ngực mở rộng cùng thân thể mềm mại dây dưa cùng một chỗ, khiến cho Hạ Ngữ Mạt đầu óc choáng váng.“Chàng nhớ ta sao?”Hơn nữa ngày Hạ Ngữ Mạt mới thoát ra khỏi nụ hôn kia, thở hổn hển, âm thanh nho nhỏ bật ra, chỉ có Tư Đồ Hoàng Vũ gần trong gang tấc mới có thể nghe thấy.“Ta yêu nàng, vật nhỏ”.Hắn thực sự chân thành dâng lên toàn bộ.Một lần đã đem ba chữ cần thiết ngắn gọn nói cho nàng biết.Nhìn nét mặt nàng đờ đẫn, Tư Đồ Hoàng Vũ cảm thấy thỏa mãn, hưởng thụ một hồi lâu thì lại thấy dâng lên khát vọng.Thuận tiện hắn đưa một bàn tay ra vẫy vẫy, một sợi tơ trong suốt từ trong tay hắn b*n r*, kéo màn trướng màu xanh kia xuống, đem toàn bộ âm thanh khiến người nghe phải thẹn thùng kia nhốt lại bên trong.Đêm không ngủ.
Ánh trăng mông lung trong đêm tối, trong phòng không ngừng xuất hiện nhiều sắc thái ái muội.
Hạ Ngữ Mạt cảm thụ được bàn tay lành lạnh của hắn đang tiến tới nơi cực nóng của nàng, mà môi hắn giống như muốn dập lửa, dán trên người làm cho thân thể nhỏ nhắn không ngừng run rẩy.
“Vật nhỏ”
Tư Đồ Hoàng Vũ nửa ngày không có nghe thấy nàng hé răng vừa nhấc đầu lên thì thấy nàng giống như đà điểu chôn đầu trong cát mà nhín thở, mà hai cái lỗ tai nhỏ đã đỏ lên không biết là vì thẹn thùng hay là vẫn còn hờn dỗi.
“Vật nhỏ xoay người lại bằng không nàng thở không thông” .
Tư Đồ Hoàng Vũ cười cười nhắc nhở nàng.
Hạ Ngữ Mạt lại tiếp tục giả chết. Cái miệng nhỏ nhắn gắn chặt trong chăn, sợ không cẩn thận một cái sẽ phát ra tiếng th* d*c. Lệ trong mắt còn chưa kịp khô mà lời nói vừa rồi vẫn còn quanh quẩn trong đầu khiến nàng xấu hổ muốn chín người, quay người lại khẳng định thế nào cũng bị cười chết mất.
“Vật nhỏ, chẳng lẽ nàng muốn tư thế này của vi phu?”
Hắn nhẹ nhàng cởi ra lớp áo mỏng manh trên người nàng ra, sau đó một luồng hơi nóng ngay lập tức k*ch th*ch thần kinh Hạ Ngữ Mạt làm cho nàng trong nháy mắt phải xoay mặt lại,tự động ôm chăn lui về phía sau thiệt nhiều bước.
“Ô ô bại hoại, chàng khi dễ ta”‘.
Hai gò má nàng ửng đỏ bởi vì động tác vừa ban nãy của hắn khiến cho nàng như muốn bốc hơi.
“Ta đâu có khi dễ nàng?” Vừa nói chuyện thì cái chăn đã bị ném xuống đất.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Ngữ Mạt đã đỏ lại càng đỏ thêm.
Tư Đồ Hoàng Vũ chầm chập bắt lấy chân nàng, đem nàng kéo tới bên người, hắn không ngại dùng cả đêm nói cho nàng biết nàng thật khiến cho người ta muốn bắt nạt đến như thế nào .
Hắn hôn môi nàng, lồng ngực mở rộng cùng thân thể mềm mại dây dưa cùng một chỗ, khiến cho Hạ Ngữ Mạt đầu óc choáng váng.
“Chàng nhớ ta sao?”
Hơn nữa ngày Hạ Ngữ Mạt mới thoát ra khỏi nụ hôn kia, thở hổn hển, âm thanh nho nhỏ bật ra, chỉ có Tư Đồ Hoàng Vũ gần trong gang tấc mới có thể nghe thấy.
“Ta yêu nàng, vật nhỏ”.
Hắn thực sự chân thành dâng lên toàn bộ.
Một lần đã đem ba chữ cần thiết ngắn gọn nói cho nàng biết.
Nhìn nét mặt nàng đờ đẫn, Tư Đồ Hoàng Vũ cảm thấy thỏa mãn, hưởng thụ một hồi lâu thì lại thấy dâng lên khát vọng.
Thuận tiện hắn đưa một bàn tay ra vẫy vẫy, một sợi tơ trong suốt từ trong tay hắn b*n r*, kéo màn trướng màu xanh kia xuống, đem toàn bộ âm thanh khiến người nghe phải thẹn thùng kia nhốt lại bên trong.
Đêm không ngủ.
Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… Ánh trăng mông lung trong đêm tối, trong phòng không ngừng xuất hiện nhiều sắc thái ái muội.Hạ Ngữ Mạt cảm thụ được bàn tay lành lạnh của hắn đang tiến tới nơi cực nóng của nàng, mà môi hắn giống như muốn dập lửa, dán trên người làm cho thân thể nhỏ nhắn không ngừng run rẩy.“Vật nhỏ”Tư Đồ Hoàng Vũ nửa ngày không có nghe thấy nàng hé răng vừa nhấc đầu lên thì thấy nàng giống như đà điểu chôn đầu trong cát mà nhín thở, mà hai cái lỗ tai nhỏ đã đỏ lên không biết là vì thẹn thùng hay là vẫn còn hờn dỗi.“Vật nhỏ xoay người lại bằng không nàng thở không thông” .Tư Đồ Hoàng Vũ cười cười nhắc nhở nàng.Hạ Ngữ Mạt lại tiếp tục giả chết. Cái miệng nhỏ nhắn gắn chặt trong chăn, sợ không cẩn thận một cái sẽ phát ra tiếng th* d*c. Lệ trong mắt còn chưa kịp khô mà lời nói vừa rồi vẫn còn quanh quẩn trong đầu khiến nàng xấu hổ muốn chín người, quay người lại khẳng định thế nào cũng bị cười chết mất.“Vật nhỏ, chẳng lẽ nàng muốn tư thế này của vi phu?”Hắn nhẹ nhàng cởi ra lớp áo mỏng manh trên người nàng ra, sau đó một luồng hơi nóng ngay lập tức k*ch th*ch thần kinh Hạ Ngữ Mạt làm cho nàng trong nháy mắt phải xoay mặt lại,tự động ôm chăn lui về phía sau thiệt nhiều bước.“Ô ô bại hoại, chàng khi dễ ta”‘.Hai gò má nàng ửng đỏ bởi vì động tác vừa ban nãy của hắn khiến cho nàng như muốn bốc hơi.“Ta đâu có khi dễ nàng?” Vừa nói chuyện thì cái chăn đã bị ném xuống đất.Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Ngữ Mạt đã đỏ lại càng đỏ thêm.Tư Đồ Hoàng Vũ chầm chập bắt lấy chân nàng, đem nàng kéo tới bên người, hắn không ngại dùng cả đêm nói cho nàng biết nàng thật khiến cho người ta muốn bắt nạt đến như thế nào .Hắn hôn môi nàng, lồng ngực mở rộng cùng thân thể mềm mại dây dưa cùng một chỗ, khiến cho Hạ Ngữ Mạt đầu óc choáng váng.“Chàng nhớ ta sao?”Hơn nữa ngày Hạ Ngữ Mạt mới thoát ra khỏi nụ hôn kia, thở hổn hển, âm thanh nho nhỏ bật ra, chỉ có Tư Đồ Hoàng Vũ gần trong gang tấc mới có thể nghe thấy.“Ta yêu nàng, vật nhỏ”.Hắn thực sự chân thành dâng lên toàn bộ.Một lần đã đem ba chữ cần thiết ngắn gọn nói cho nàng biết.Nhìn nét mặt nàng đờ đẫn, Tư Đồ Hoàng Vũ cảm thấy thỏa mãn, hưởng thụ một hồi lâu thì lại thấy dâng lên khát vọng.Thuận tiện hắn đưa một bàn tay ra vẫy vẫy, một sợi tơ trong suốt từ trong tay hắn b*n r*, kéo màn trướng màu xanh kia xuống, đem toàn bộ âm thanh khiến người nghe phải thẹn thùng kia nhốt lại bên trong.Đêm không ngủ.