Tác giả:

Hạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ…

Chương 63: Nam Cung Dữu Hương nguyền rủa

Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… “Đã chết? Thật sự?”Nam Cung Dữu Hương ngồi ở trong xe ngựa, bán tín bán nghi. Tuy rằng Tư Đồ Hoàng Vũ bất cáo nhi biệt (chưa chào mà đã đi) làm cho nàng rất tức giận, nhưng ít nhất nữ nhân kia đã chết, cũng coi như là một cái tin tức tốt.Có thể Vũ ca ca cũng đã nghe được tin tức này nên mới cuống quít bỏ đi.Nghĩ đến đây của nàng khóe miệng không tự giác cong lên.Một người chết có thể cùng nàng tranh giành cái gì. Cùng lắm thì chuẩn bị cho nàng ta một tấm linh vị đặt ở góc cửu nhi cửu chi kia cổ mới mẻ kính nhất quá. Vũ ca ca còn không phải là của nàng?“Hàn Y ngươi xác định là nàng đã chết sao?”“Đúng vậy, thuộc hạ tận mắt thấy Vương phủ thị vệ Khánh Minh cùng Hạ Hầu phủ Hạ tướng quân vì bộ hài cốt mang về nơi nào mà tranh chấp không ngừng, thiếu chút nữa còn đả thương nhau”.“A?” Nam Cung Dữu Hương nhíu mày: “Hạ tướng quân? Hạ Cẩm Thần?”“Đúng vậy”.Không thể tưởng được cái con nha đầu l* m*ng kia lại rất có mị lực. Nam Cung Dữu Hương nhìn về phía bên ngoài xe ngựa mà cười, nàng chính là đang cùng thái hoàng Thái Hậu dì thân ái của nàng chậm rãi trở về hoàng cung. Vũ ca ca đi không từ mà đã đi làm cho nương nương rất tức giận, đúng lúc nàng cũng có thể lợi dụng cơ hội lần này mau chóng đem đại hôn đến cho Vũ ca ca, bên người không có nữ nhân khẳng định sẽ rất trống rỗng. “Quận chúa ngày mai Hạ Hầu phủ cử hành tang lễ, ngài” “ta như thế nào lại có thể không đi?” Nam Cung Dữu Hương cười rộ lên. Vũ ca ca khẳng định cũng sẽ đi, đến lúc đó ta sẽ khiến cho nữ nhân kia chết cũng không được yên ổn!!……Bên kia, cái người bị nguyền rủa chết cũng không được yên ổn, Hạ Ngữ Mạt, đang ngoan ngoãn nằm ở trong lòng Tư Đồ Hoàng Vũ. Bởi vì ngày hôm trước nàng ngủ hết một ngày một đêm nên trời vừa tờ mờ sáng đã mở mắt to đánh giá khuôn mặt xinh đẹp của phu quân mình.Thật sự là càng xem càng cảm thấy ông trời không công bằng.Này một bức tranh mỹ nam tử đang ngủ say đẹp mắt như vậy, vô luận nhìn bao nhiêu lần uy lực vẫn như cũ không giảm, hơn nữa mỗi một lần đều cảm thấy thực sự rung động, tiếng tim đập so với mối tình đầu của thiếu nữ còn mạnh mẽ hơn: “Vật nhỏ, nàng còn muốn xem tới khi nào?”Phút chốc Tư Đồ Hoàng Vũ mở mắt. Người luyện võ, đặc biệt là luyện đến cảnh giới của hắn, đối với bất cứ cái gì dú chỉ là một động tác rất nhỏ đều đặc biệt mẫn cảm. Từ lúc vật nhỏ tỉnh ngủ cho đến bây giờ đã nhìn chằm chằm hắn ít nhất đã hơn nửa canh giờ.Hắn một mực nhẫn nại vì muốn nàng nhìn cho đủ, kết quả là nàng nhìn mãi không dứt .“Chàng, chàng, chàng! Không cần mỗi lần đều khiến ta phải hoảng sợ đến như vậy!” Hạ Ngữ Mạt hết hồn, vuốt vuốt ngực để bình tĩnh lại, giống như một tiểu hài tử vừa làm sai chuyện gì bị bắt gặp, cố cất cao giọng để che dấu bối rối của bản thân.“Vì sao phải nhìn ta như vậy?”Hắn hiểu được đùa với nàng là một chuyện có thể khiến cho thể xác và tinh thần hắn vô cùng vui vẻ.

“Đã chết? Thật sự?”

Nam Cung Dữu Hương ngồi ở trong xe ngựa, bán tín bán nghi. Tuy rằng Tư Đồ Hoàng Vũ bất cáo nhi biệt (chưa chào mà đã đi) làm cho nàng rất tức giận, nhưng ít nhất nữ nhân kia đã chết, cũng coi như là một cái tin tức tốt.

Có thể Vũ ca ca cũng đã nghe được tin tức này nên mới cuống quít bỏ đi.

Nghĩ đến đây của nàng khóe miệng không tự giác cong lên.

Một người chết có thể cùng nàng tranh giành cái gì. Cùng lắm thì chuẩn bị cho nàng ta một tấm linh vị đặt ở góc cửu nhi cửu chi kia cổ mới mẻ kính nhất quá. Vũ ca ca còn không phải là của nàng?

“Hàn Y ngươi xác định là nàng đã chết sao?”

“Đúng vậy, thuộc hạ tận mắt thấy Vương phủ thị vệ Khánh Minh cùng Hạ Hầu phủ Hạ tướng quân vì bộ hài cốt mang về nơi nào mà tranh chấp không ngừng, thiếu chút nữa còn đả thương nhau”.

“A?” Nam Cung Dữu Hương nhíu mày: “Hạ tướng quân? Hạ Cẩm Thần?”

“Đúng vậy”.

Không thể tưởng được cái con nha đầu l* m*ng kia lại rất có mị lực. Nam Cung Dữu Hương nhìn về phía bên ngoài xe ngựa mà cười, nàng chính là đang cùng thái hoàng Thái Hậu dì thân ái của nàng chậm rãi trở về hoàng cung. Vũ ca ca đi không từ mà đã đi làm cho nương nương rất tức giận, đúng lúc nàng cũng có thể lợi dụng cơ hội lần này mau chóng đem đại hôn đến cho Vũ ca ca, bên người không có nữ nhân khẳng định sẽ rất trống rỗng. “Quận chúa ngày mai Hạ Hầu phủ cử hành tang lễ, ngài” “ta như thế nào lại có thể không đi?” Nam Cung Dữu Hương cười rộ lên. Vũ ca ca khẳng định cũng sẽ đi, đến lúc đó ta sẽ khiến cho nữ nhân kia chết cũng không được yên ổn!!

……

Bên kia, cái người bị nguyền rủa chết cũng không được yên ổn, Hạ Ngữ Mạt, đang ngoan ngoãn nằm ở trong lòng Tư Đồ Hoàng Vũ. Bởi vì ngày hôm trước nàng ngủ hết một ngày một đêm nên trời vừa tờ mờ sáng đã mở mắt to đánh giá khuôn mặt xinh đẹp của phu quân mình.

Thật sự là càng xem càng cảm thấy ông trời không công bằng.

Này một bức tranh mỹ nam tử đang ngủ say đẹp mắt như vậy, vô luận nhìn bao nhiêu lần uy lực vẫn như cũ không giảm, hơn nữa mỗi một lần đều cảm thấy thực sự rung động, tiếng tim đập so với mối tình đầu của thiếu nữ còn mạnh mẽ hơn: “Vật nhỏ, nàng còn muốn xem tới khi nào?”

Phút chốc Tư Đồ Hoàng Vũ mở mắt. Người luyện võ, đặc biệt là luyện đến cảnh giới của hắn, đối với bất cứ cái gì dú chỉ là một động tác rất nhỏ đều đặc biệt mẫn cảm. Từ lúc vật nhỏ tỉnh ngủ cho đến bây giờ đã nhìn chằm chằm hắn ít nhất đã hơn nửa canh giờ.

Hắn một mực nhẫn nại vì muốn nàng nhìn cho đủ, kết quả là nàng nhìn mãi không dứt .

“Chàng, chàng, chàng! Không cần mỗi lần đều khiến ta phải hoảng sợ đến như vậy!” Hạ Ngữ Mạt hết hồn, vuốt vuốt ngực để bình tĩnh lại, giống như một tiểu hài tử vừa làm sai chuyện gì bị bắt gặp, cố cất cao giọng để che dấu bối rối của bản thân.

“Vì sao phải nhìn ta như vậy?”

Hắn hiểu được đùa với nàng là một chuyện có thể khiến cho thể xác và tinh thần hắn vô cùng vui vẻ.

Ái Thiếp Thật Khó Đối PhóTác giả: Cố TâmTruyện Xuyên KhôngHạ Ngữ Mạt mở to mắt, một giây kia nàng nghĩ đến nàng xuất hiện ảo giác. Trước mắt có một đôi nam nữ đang cùng nhau điên cuồng Hai chân nữ nhân gắt gao câu cuốn lấy nam nhân khỏe mạnh , bởi vì nam tử kia động tác kịch liệt mà rơi đầy mồ hôi ,không biết là có bao nhiêu vất vả cần cù ,ra sức cày cấy kịch liệt .Tiếng th* d*c truyền đến lỗ tai Hạ Ngữ Mạt làm nàng ánh mắt chớp lại chớp, khóe miệng rút lại ,không có phản ứng.Đây là tình huống gì ? Đây là cái gì? Chẳng lẽ nàng đi tới hiện trường quay phim k*ch t*nh? Trong nháy mắt nàng còn nhớ mang máng chính mình vì một con mèo con , thân thể bị xe đánh bay ra ngoài , ở trên không trung bắn vài vòng như xiếc ảo thuật . Nàng nghĩ đến nàng phải cáo biệt nhân gian ,kết quả trong nháy mắt nàng đã ngồi trong phòng trừng mắt nhìn một hồi hiện trường phim nhựa cấp 3! Mà theo góc độ của nàng, không những được thấy hai người chặt chẽ kết hợp mà còn có thể rõ ràng thấy nam nhân ở g*** h** ch*n của nữ tử tung hoành ngang dọc ,tư thế oai hùng cùng nữ… “Đã chết? Thật sự?”Nam Cung Dữu Hương ngồi ở trong xe ngựa, bán tín bán nghi. Tuy rằng Tư Đồ Hoàng Vũ bất cáo nhi biệt (chưa chào mà đã đi) làm cho nàng rất tức giận, nhưng ít nhất nữ nhân kia đã chết, cũng coi như là một cái tin tức tốt.Có thể Vũ ca ca cũng đã nghe được tin tức này nên mới cuống quít bỏ đi.Nghĩ đến đây của nàng khóe miệng không tự giác cong lên.Một người chết có thể cùng nàng tranh giành cái gì. Cùng lắm thì chuẩn bị cho nàng ta một tấm linh vị đặt ở góc cửu nhi cửu chi kia cổ mới mẻ kính nhất quá. Vũ ca ca còn không phải là của nàng?“Hàn Y ngươi xác định là nàng đã chết sao?”“Đúng vậy, thuộc hạ tận mắt thấy Vương phủ thị vệ Khánh Minh cùng Hạ Hầu phủ Hạ tướng quân vì bộ hài cốt mang về nơi nào mà tranh chấp không ngừng, thiếu chút nữa còn đả thương nhau”.“A?” Nam Cung Dữu Hương nhíu mày: “Hạ tướng quân? Hạ Cẩm Thần?”“Đúng vậy”.Không thể tưởng được cái con nha đầu l* m*ng kia lại rất có mị lực. Nam Cung Dữu Hương nhìn về phía bên ngoài xe ngựa mà cười, nàng chính là đang cùng thái hoàng Thái Hậu dì thân ái của nàng chậm rãi trở về hoàng cung. Vũ ca ca đi không từ mà đã đi làm cho nương nương rất tức giận, đúng lúc nàng cũng có thể lợi dụng cơ hội lần này mau chóng đem đại hôn đến cho Vũ ca ca, bên người không có nữ nhân khẳng định sẽ rất trống rỗng. “Quận chúa ngày mai Hạ Hầu phủ cử hành tang lễ, ngài” “ta như thế nào lại có thể không đi?” Nam Cung Dữu Hương cười rộ lên. Vũ ca ca khẳng định cũng sẽ đi, đến lúc đó ta sẽ khiến cho nữ nhân kia chết cũng không được yên ổn!!……Bên kia, cái người bị nguyền rủa chết cũng không được yên ổn, Hạ Ngữ Mạt, đang ngoan ngoãn nằm ở trong lòng Tư Đồ Hoàng Vũ. Bởi vì ngày hôm trước nàng ngủ hết một ngày một đêm nên trời vừa tờ mờ sáng đã mở mắt to đánh giá khuôn mặt xinh đẹp của phu quân mình.Thật sự là càng xem càng cảm thấy ông trời không công bằng.Này một bức tranh mỹ nam tử đang ngủ say đẹp mắt như vậy, vô luận nhìn bao nhiêu lần uy lực vẫn như cũ không giảm, hơn nữa mỗi một lần đều cảm thấy thực sự rung động, tiếng tim đập so với mối tình đầu của thiếu nữ còn mạnh mẽ hơn: “Vật nhỏ, nàng còn muốn xem tới khi nào?”Phút chốc Tư Đồ Hoàng Vũ mở mắt. Người luyện võ, đặc biệt là luyện đến cảnh giới của hắn, đối với bất cứ cái gì dú chỉ là một động tác rất nhỏ đều đặc biệt mẫn cảm. Từ lúc vật nhỏ tỉnh ngủ cho đến bây giờ đã nhìn chằm chằm hắn ít nhất đã hơn nửa canh giờ.Hắn một mực nhẫn nại vì muốn nàng nhìn cho đủ, kết quả là nàng nhìn mãi không dứt .“Chàng, chàng, chàng! Không cần mỗi lần đều khiến ta phải hoảng sợ đến như vậy!” Hạ Ngữ Mạt hết hồn, vuốt vuốt ngực để bình tĩnh lại, giống như một tiểu hài tử vừa làm sai chuyện gì bị bắt gặp, cố cất cao giọng để che dấu bối rối của bản thân.“Vì sao phải nhìn ta như vậy?”Hắn hiểu được đùa với nàng là một chuyện có thể khiến cho thể xác và tinh thần hắn vô cùng vui vẻ.

Chương 63: Nam Cung Dữu Hương nguyền rủa