Đại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,…
Chương 10: 10: Khách Không Mời Mà Tới 3
Nữ Hiệp Chậm ĐãTác giả: Quan Quan công tửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,… “ Bát Bộ Cuồng Đao được sáng lập bởi đao khôi của tiền triều, truyền cho tông sư đao pháp là Trịnh Sơn.Hôm nay một thức ngươi đánh ra ở lầu Minh Ngọc rất giống với thức mở đầu của Bát Bộ Cuồng Đao, có lẽ rất nhanh triều đình sẽ tìm tới cửa.Tuy nhiên ngươi quả thật không liên quan, không cần lo lắng.Cùng lắm thì bọn họ sẽ lại đánh với ngươi một trận để thử sâu cạn mà thôi.”Cái gì?Còn muốn đánh nữa?Dạ Kinh Đường mơ hồ có thể suy đoán ra Trịnh Sơn chính là tên giả mà nghĩa phụ Bùi Viễn Phong dùng trên giang hồ.Quả thực không ngờ tới nghĩa phụ thật đúng là tông sư.Nhưng mà ngươi có đao pháp trâu bò như vậy sao lại không dạy cho ta?Không dạy thì không dạy hẳn đi, ngươi còn dạy ta thức mở đầu làm cái gì? Bị người khác nhận ra thì làm sao bây giờ…Xem ra năm nay không nên tiếp túc đốt vàng mã cho hắn nữa…Trong lòng Dạ Kinh Đường như có sóng to gió lớn, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra như không có chuyên gì.Hắn thấy đối phương hình như chỉ có thiện ý nhắc nhở dò hỏi:“ Ta chưa từng nghe thấy chuyện này, các hạ là ai?”“Hồng Tài Thần.”Dạ Kinh Đường thoáng nhớ lại, trong lòng chấn động.Hắn Từng nghe nói đén Hồng Tài Thần, là danh xưng của lâu chủ Hồng Hoa lâu, có quyền có thế trên giang hồ.Người này còn được gọi là “ Thương Khôi”, đứng hàng thứ bảy trong thiên hạ, so thứ hạng với kẻ thù của nghĩa phụ trên giang hồ còn cao hơn.Tuy rằng nghe giang hồ đồn đại, “ Thương Khôi” hình như đổi thành người khác rồi, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, thảo nào lại có thể lợi hại như vậy,….“ Thì ra là lâu chủ của Hồng Hoa lâu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.KHông biết tiền bối tới cửa chỉ điểm vãn bối là có ý gì?”“ Nhìn thấy ngươi là một hạt giống tốt nên mến tài.Ngươi có muốn học thương không?”Dạ Kinh Đường sững sờ:“ Tiền bối muốn thu ta làm đồ đệ sao?”Bùi Tương Quân cầm trường thương trong tay chỉ xéo xuống mặt đất, có phong phạm cao thủ nói:“ Bá Vương Thương mỗi đời chỉ truyền cho một người, mà nhất định phải đảm nghiệm vị trí người cầm lái Hồng Hoa lâu.Ta và ngươi mới gặp lần đầu, vốn không quen biết gì, nói tới việc bái sư thì còn quá sớm.Trước mắt ngươi phải thể hiện ra năng lực và phẩm hạnh của mình đã, nếu đủ tư cách thì ta sẽ xem xét truyền công phu cho ngươi, đồng tời sẽ nói chi tiết về Hồng Hoa lâu cho ngươi biết.”Hồng Hoa lâu khác với hai thế lực Lục Phỉ và Bình Thiên Giáo.Hồng Hoa lâu thuộc về thế lực giang hồ vô cùng khiêm tốn, vùi đầu vào kinh doanh trên phần đất của mình, không nằm trong danh sách của Quan Phủ.Dạ Kinh Đường có xuất thân tiêu cục, vốn là người trong giang hồ, có thể tiến vào thế lực ‘ Chính phái’ giàu có như vậy, lại còn được cự phách trong giang hồ bồi dưỡng làm người kế nghiệp, đây cũng được coi như là một bước lên trời.Dạ Kinh Đường cũng không có ý định bái sư học nghệ, nhưng trước mắt cũng không có nơi nào an cư lạc nghiệp, lại có một con đường rộng thênh thang như như vậy ở trước mặt, trong lúc nhất thời hắn cũng không tìm được lý do gì để mình cự tuyệt.Hắn suy nghĩ một chút rồi mở miệng dò hỏi:“ Ngưỡng mộ đại danh của tiền bối đã lâu, nếu như có cơ hội học được thương pháp của ngài chính là vinh hạnh của tại hạ.Không biết tiền bối có cảm nhận như thế nào đối với tại hạ?”“ Hồng Hoa lâu là nơi làm ăn, võ nghệ của bản thân rất quan trọng, nhưng càng quan trọng hơn chính là biết đạo lý đối nhân xử thế.HÔm nay ngươi đi Bùi gia, xem ra ngươi cũng là người biết nguồn cội.Bây giờ ngươi hãy đến đó làm gia chủ Bùi gia đi, ta sẽ âm thầm quan sát năng lực và phẩm hạnh của ngươi?”???Dạ Kinh Đường Trừng to hai mắt, cảm giác có chút gì đó lạ lạ.Hắn cẩn thận đánh giá dáng người của vị khách mới tới này, đáng tiếc là không nhìn ra điều gì….“ Gia phụ muốn ta đưa sản nghiệp cho Bùi gia, chúng ta không còn liên quan tới nhau…”Bùi Tương Quân nghiêm túc nói:“ Bảo ngươi đi giúp họ là lấy tiền làm việc, không ai thiếu nợ ai, cũng không phải để ngươi làm thiếu gia nhà giàu.Nếu ngươi thật sự cảm thấy xấu hổ, cùng lắm thì không nhận tiền công, giúp đỡ thân thích một chút lại khiến ngươi không vui à?”Giọng nói khàn khàn, khí chất cao thủ mười phần, nhưng tại sao những lời này truyền vào trong tai lại cảm giác không như như một kiêu hùng trong giang hồ, mà càng giống như là một nữ nhân làm nũng…Đáy lòng Dạ Kinh Đường có chút suy đoán, nhưng chưa thể xác nhận.Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu nói:“ Cũng được, cứ theo ý của tiền bối đi.Nhưng mà ta là người có tình cách ngay thẳng, công phu với ta cũng chỉ như là một đôi giày, giàu xấu hay đẹp đều không quan trọng, ta chỉ xem người đi giày.Nếu như sau này ta cảm thấy tiền bối không thích hợp, vậy thì kính xin tiền bối thứ lỗi.”“ Người trong giang hồ vốn nên là như thế.Ta mạo muội tới cửa làm trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của ngươi.Sau này có thành hay không thì cũng sẽ không khiến ngươi cảm thấy hối tiếc.”Nói xong, thân hình của Bùi Tương Quân tan biến trên nóc phòng, ẩn vào trong bóng đêm….
“ Bát Bộ Cuồng Đao được sáng lập bởi đao khôi của tiền triều, truyền cho tông sư đao pháp là Trịnh Sơn.
Hôm nay một thức ngươi đánh ra ở lầu Minh Ngọc rất giống với thức mở đầu của Bát Bộ Cuồng Đao, có lẽ rất nhanh triều đình sẽ tìm tới cửa.
Tuy nhiên ngươi quả thật không liên quan, không cần lo lắng.
Cùng lắm thì bọn họ sẽ lại đánh với ngươi một trận để thử sâu cạn mà thôi.”Cái gì?Còn muốn đánh nữa?Dạ Kinh Đường mơ hồ có thể suy đoán ra Trịnh Sơn chính là tên giả mà nghĩa phụ Bùi Viễn Phong dùng trên giang hồ.
Quả thực không ngờ tới nghĩa phụ thật đúng là tông sư.Nhưng mà ngươi có đao pháp trâu bò như vậy sao lại không dạy cho ta?Không dạy thì không dạy hẳn đi, ngươi còn dạy ta thức mở đầu làm cái gì? Bị người khác nhận ra thì làm sao bây giờ…Xem ra năm nay không nên tiếp túc đốt vàng mã cho hắn nữa…Trong lòng Dạ Kinh Đường như có sóng to gió lớn, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra như không có chuyên gì.
Hắn thấy đối phương hình như chỉ có thiện ý nhắc nhở dò hỏi:“ Ta chưa từng nghe thấy chuyện này, các hạ là ai?”“Hồng Tài Thần.”Dạ Kinh Đường thoáng nhớ lại, trong lòng chấn động.
Hắn Từng nghe nói đén Hồng Tài Thần, là danh xưng của lâu chủ Hồng Hoa lâu, có quyền có thế trên giang hồ.
Người này còn được gọi là “ Thương Khôi”, đứng hàng thứ bảy trong thiên hạ, so thứ hạng với kẻ thù của nghĩa phụ trên giang hồ còn cao hơn.Tuy rằng nghe giang hồ đồn đại, “ Thương Khôi” hình như đổi thành người khác rồi, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, thảo nào lại có thể lợi hại như vậy,….“ Thì ra là lâu chủ của Hồng Hoa lâu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.
KHông biết tiền bối tới cửa chỉ điểm vãn bối là có ý gì?”“ Nhìn thấy ngươi là một hạt giống tốt nên mến tài.
Ngươi có muốn học thương không?”Dạ Kinh Đường sững sờ:“ Tiền bối muốn thu ta làm đồ đệ sao?”Bùi Tương Quân cầm trường thương trong tay chỉ xéo xuống mặt đất, có phong phạm cao thủ nói:“ Bá Vương Thương mỗi đời chỉ truyền cho một người, mà nhất định phải đảm nghiệm vị trí người cầm lái Hồng Hoa lâu.
Ta và ngươi mới gặp lần đầu, vốn không quen biết gì, nói tới việc bái sư thì còn quá sớm.
Trước mắt ngươi phải thể hiện ra năng lực và phẩm hạnh của mình đã, nếu đủ tư cách thì ta sẽ xem xét truyền công phu cho ngươi, đồng tời sẽ nói chi tiết về Hồng Hoa lâu cho ngươi biết.”Hồng Hoa lâu khác với hai thế lực Lục Phỉ và Bình Thiên Giáo.
Hồng Hoa lâu thuộc về thế lực giang hồ vô cùng khiêm tốn, vùi đầu vào kinh doanh trên phần đất của mình, không nằm trong danh sách của Quan Phủ.Dạ Kinh Đường có xuất thân tiêu cục, vốn là người trong giang hồ, có thể tiến vào thế lực ‘ Chính phái’ giàu có như vậy, lại còn được cự phách trong giang hồ bồi dưỡng làm người kế nghiệp, đây cũng được coi như là một bước lên trời.Dạ Kinh Đường cũng không có ý định bái sư học nghệ, nhưng trước mắt cũng không có nơi nào an cư lạc nghiệp, lại có một con đường rộng thênh thang như như vậy ở trước mặt, trong lúc nhất thời hắn cũng không tìm được lý do gì để mình cự tuyệt.
Hắn suy nghĩ một chút rồi mở miệng dò hỏi:“ Ngưỡng mộ đại danh của tiền bối đã lâu, nếu như có cơ hội học được thương pháp của ngài chính là vinh hạnh của tại hạ.
Không biết tiền bối có cảm nhận như thế nào đối với tại hạ?”“ Hồng Hoa lâu là nơi làm ăn, võ nghệ của bản thân rất quan trọng, nhưng càng quan trọng hơn chính là biết đạo lý đối nhân xử thế.
HÔm nay ngươi đi Bùi gia, xem ra ngươi cũng là người biết nguồn cội.
Bây giờ ngươi hãy đến đó làm gia chủ Bùi gia đi, ta sẽ âm thầm quan sát năng lực và phẩm hạnh của ngươi?”???Dạ Kinh Đường Trừng to hai mắt, cảm giác có chút gì đó lạ lạ.
Hắn cẩn thận đánh giá dáng người của vị khách mới tới này, đáng tiếc là không nhìn ra điều gì….“ Gia phụ muốn ta đưa sản nghiệp cho Bùi gia, chúng ta không còn liên quan tới nhau…”Bùi Tương Quân nghiêm túc nói:“ Bảo ngươi đi giúp họ là lấy tiền làm việc, không ai thiếu nợ ai, cũng không phải để ngươi làm thiếu gia nhà giàu.
Nếu ngươi thật sự cảm thấy xấu hổ, cùng lắm thì không nhận tiền công, giúp đỡ thân thích một chút lại khiến ngươi không vui à?”Giọng nói khàn khàn, khí chất cao thủ mười phần, nhưng tại sao những lời này truyền vào trong tai lại cảm giác không như như một kiêu hùng trong giang hồ, mà càng giống như là một nữ nhân làm nũng…Đáy lòng Dạ Kinh Đường có chút suy đoán, nhưng chưa thể xác nhận.
Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu nói:“ Cũng được, cứ theo ý của tiền bối đi.
Nhưng mà ta là người có tình cách ngay thẳng, công phu với ta cũng chỉ như là một đôi giày, giàu xấu hay đẹp đều không quan trọng, ta chỉ xem người đi giày.
Nếu như sau này ta cảm thấy tiền bối không thích hợp, vậy thì kính xin tiền bối thứ lỗi.”“ Người trong giang hồ vốn nên là như thế.
Ta mạo muội tới cửa làm trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của ngươi.
Sau này có thành hay không thì cũng sẽ không khiến ngươi cảm thấy hối tiếc.”Nói xong, thân hình của Bùi Tương Quân tan biến trên nóc phòng, ẩn vào trong bóng đêm….
Nữ Hiệp Chậm ĐãTác giả: Quan Quan công tửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,… “ Bát Bộ Cuồng Đao được sáng lập bởi đao khôi của tiền triều, truyền cho tông sư đao pháp là Trịnh Sơn.Hôm nay một thức ngươi đánh ra ở lầu Minh Ngọc rất giống với thức mở đầu của Bát Bộ Cuồng Đao, có lẽ rất nhanh triều đình sẽ tìm tới cửa.Tuy nhiên ngươi quả thật không liên quan, không cần lo lắng.Cùng lắm thì bọn họ sẽ lại đánh với ngươi một trận để thử sâu cạn mà thôi.”Cái gì?Còn muốn đánh nữa?Dạ Kinh Đường mơ hồ có thể suy đoán ra Trịnh Sơn chính là tên giả mà nghĩa phụ Bùi Viễn Phong dùng trên giang hồ.Quả thực không ngờ tới nghĩa phụ thật đúng là tông sư.Nhưng mà ngươi có đao pháp trâu bò như vậy sao lại không dạy cho ta?Không dạy thì không dạy hẳn đi, ngươi còn dạy ta thức mở đầu làm cái gì? Bị người khác nhận ra thì làm sao bây giờ…Xem ra năm nay không nên tiếp túc đốt vàng mã cho hắn nữa…Trong lòng Dạ Kinh Đường như có sóng to gió lớn, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra như không có chuyên gì.Hắn thấy đối phương hình như chỉ có thiện ý nhắc nhở dò hỏi:“ Ta chưa từng nghe thấy chuyện này, các hạ là ai?”“Hồng Tài Thần.”Dạ Kinh Đường thoáng nhớ lại, trong lòng chấn động.Hắn Từng nghe nói đén Hồng Tài Thần, là danh xưng của lâu chủ Hồng Hoa lâu, có quyền có thế trên giang hồ.Người này còn được gọi là “ Thương Khôi”, đứng hàng thứ bảy trong thiên hạ, so thứ hạng với kẻ thù của nghĩa phụ trên giang hồ còn cao hơn.Tuy rằng nghe giang hồ đồn đại, “ Thương Khôi” hình như đổi thành người khác rồi, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, thảo nào lại có thể lợi hại như vậy,….“ Thì ra là lâu chủ của Hồng Hoa lâu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.KHông biết tiền bối tới cửa chỉ điểm vãn bối là có ý gì?”“ Nhìn thấy ngươi là một hạt giống tốt nên mến tài.Ngươi có muốn học thương không?”Dạ Kinh Đường sững sờ:“ Tiền bối muốn thu ta làm đồ đệ sao?”Bùi Tương Quân cầm trường thương trong tay chỉ xéo xuống mặt đất, có phong phạm cao thủ nói:“ Bá Vương Thương mỗi đời chỉ truyền cho một người, mà nhất định phải đảm nghiệm vị trí người cầm lái Hồng Hoa lâu.Ta và ngươi mới gặp lần đầu, vốn không quen biết gì, nói tới việc bái sư thì còn quá sớm.Trước mắt ngươi phải thể hiện ra năng lực và phẩm hạnh của mình đã, nếu đủ tư cách thì ta sẽ xem xét truyền công phu cho ngươi, đồng tời sẽ nói chi tiết về Hồng Hoa lâu cho ngươi biết.”Hồng Hoa lâu khác với hai thế lực Lục Phỉ và Bình Thiên Giáo.Hồng Hoa lâu thuộc về thế lực giang hồ vô cùng khiêm tốn, vùi đầu vào kinh doanh trên phần đất của mình, không nằm trong danh sách của Quan Phủ.Dạ Kinh Đường có xuất thân tiêu cục, vốn là người trong giang hồ, có thể tiến vào thế lực ‘ Chính phái’ giàu có như vậy, lại còn được cự phách trong giang hồ bồi dưỡng làm người kế nghiệp, đây cũng được coi như là một bước lên trời.Dạ Kinh Đường cũng không có ý định bái sư học nghệ, nhưng trước mắt cũng không có nơi nào an cư lạc nghiệp, lại có một con đường rộng thênh thang như như vậy ở trước mặt, trong lúc nhất thời hắn cũng không tìm được lý do gì để mình cự tuyệt.Hắn suy nghĩ một chút rồi mở miệng dò hỏi:“ Ngưỡng mộ đại danh của tiền bối đã lâu, nếu như có cơ hội học được thương pháp của ngài chính là vinh hạnh của tại hạ.Không biết tiền bối có cảm nhận như thế nào đối với tại hạ?”“ Hồng Hoa lâu là nơi làm ăn, võ nghệ của bản thân rất quan trọng, nhưng càng quan trọng hơn chính là biết đạo lý đối nhân xử thế.HÔm nay ngươi đi Bùi gia, xem ra ngươi cũng là người biết nguồn cội.Bây giờ ngươi hãy đến đó làm gia chủ Bùi gia đi, ta sẽ âm thầm quan sát năng lực và phẩm hạnh của ngươi?”???Dạ Kinh Đường Trừng to hai mắt, cảm giác có chút gì đó lạ lạ.Hắn cẩn thận đánh giá dáng người của vị khách mới tới này, đáng tiếc là không nhìn ra điều gì….“ Gia phụ muốn ta đưa sản nghiệp cho Bùi gia, chúng ta không còn liên quan tới nhau…”Bùi Tương Quân nghiêm túc nói:“ Bảo ngươi đi giúp họ là lấy tiền làm việc, không ai thiếu nợ ai, cũng không phải để ngươi làm thiếu gia nhà giàu.Nếu ngươi thật sự cảm thấy xấu hổ, cùng lắm thì không nhận tiền công, giúp đỡ thân thích một chút lại khiến ngươi không vui à?”Giọng nói khàn khàn, khí chất cao thủ mười phần, nhưng tại sao những lời này truyền vào trong tai lại cảm giác không như như một kiêu hùng trong giang hồ, mà càng giống như là một nữ nhân làm nũng…Đáy lòng Dạ Kinh Đường có chút suy đoán, nhưng chưa thể xác nhận.Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là gật đầu nói:“ Cũng được, cứ theo ý của tiền bối đi.Nhưng mà ta là người có tình cách ngay thẳng, công phu với ta cũng chỉ như là một đôi giày, giàu xấu hay đẹp đều không quan trọng, ta chỉ xem người đi giày.Nếu như sau này ta cảm thấy tiền bối không thích hợp, vậy thì kính xin tiền bối thứ lỗi.”“ Người trong giang hồ vốn nên là như thế.Ta mạo muội tới cửa làm trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của ngươi.Sau này có thành hay không thì cũng sẽ không khiến ngươi cảm thấy hối tiếc.”Nói xong, thân hình của Bùi Tương Quân tan biến trên nóc phòng, ẩn vào trong bóng đêm….