Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…
Chương 279: C279: Cút khỏi đây
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… "Đã... bãi... bãi.... triều chưa?"Tần Bát Phương nói ra từng chữ, lông mày nhíu chặt lại. Ông ấy đang gắng gượng chút sức lực cuối cùng, cảm giác chỉ cần buông xuôi lúc này là sẽ ra đi vĩnh viễn."Cha, Nam Nhi và Bắc Nhi sẽ sớm trở về!" Tần Thắng nắm chặt tay ông ấy, Tân Bát Phương cánh tay nổi gân xanh, mồ hôi đầm đìa, trong lồ ng ngực như có hàng ngàn nỗi đau giằng xé nhưng ông ấy không nói một lời, nghiến chặt răng.Ông ấy là một vị tướng quân, đã nắm quyền gần như cả cuộc đời, làm sao có thể bị đánh bại bởi cơn đau này?Tần Bát Phương nghiến răng nghiến lợi, cắn môi bật máu, các nữ nhân Tân gia đang khóc bên cạnh, đặc biệt là Tân lão thái thái khóc rất lớn."Đã...quay....về....chưa?"Tân Bát Phương ánh mắt không ngừng nhìn chằm chằm về phía cửa, ánh sáng trong mắt ông ấy dân dần mờ đi!"Sắp rồi! Sắp rồi!" Tân Phong mắt ngấn nước nói: "Cháu đã ra lệnh cho người chạy hết tốc lực đi đón họ rồi!"Đúng lúc đó, trong sân truyền đến một tiếng kêu: "Tổ phụ! Tổ phụ!"Tiêu Lâm dẫn theo Tân Nam, Tần Bắc như một cơn gió chạy ào vào trong phủ, tất cả đều thở hổn hển!Tân Bát Phương liếc nhìn Tiêu Lâm, cố gắng mỉm cười nhưng không thể, vẻ mặt càng ngày càng méo mó đến đáng sợi"Á!" Tân Nam và Tân Bắc nhìn thấy tổ phụ của mình thì vô cùng sợ hãi, nước mắt lập tức chảy ròng ròng: "Tổ phụ! Tổ phụ!"Tổ phụ ngày xưa cường tráng khỏe mạnh nay nằm trên giường như một con rối vặn vẹo, lỗ tai chảy máu!Có thể thấy rằng ông ấy đang gắng gượng hơi thở cuối cùng! Chỉ còn một chút sức lực cuối cùng thôi!Tiêu Lâm vội vàng đi tới, Tân lão thái thái giống như đang nhìn thấy bệnh dịch hét lớn: "Cút khỏi đây!"Không, không, ta muốn gặp Tiêu Lâm! Tân Bát Phương trong lòng gào thét nhưng lại không nói nên lời, vẻ mặt cực kỳ lo lắng!Tân phu nhân cũng căm ghét nhìn hắn chằm chằm, tất cả chỉ vì thứ súc sinh này trở thành Trạng nguyên mới khiến Tần gia gặp hoạ sát thân!Tần phu nhân đưa tay ngăn cản, nhưng Tiêu Lâm lập tức hất tay bà ta ra và hét lên: "Tránh đường!”"Ngươi còn có gan xuất hiện sao?" Tân Phượng Uyển lớn tiếng kêu lên, vào lúc này, tất cả mọi người đều nhắm vào Tiêu Lâm. Truyện Quan TrườngTiêu Lâm sải bước về phía trước, đẩy tất cả những người cản trở mình ra! Tân lão thái thái dùng hết sức để kéo hắn, nhưng không thể kéo được dù chỉ nửa bước.Không chút do dự, hắn đi thẳng đến bên cạnh Tần Bát Phương, Tần Bát Phương vô cùng đau đớn! Sống không được mà chết cũng không xong!Kẻ đó là ai!Là kẻ nào đã hạ độc!Tân Nam không phải đã nói, mọi việc đều sắp xếp ổn thoả rồi sao? Đó là ai?Ánh sáng hung ác trong mắt Tiêu Lâm chói mắt như máu của Tần Bát Phương đang chảy ra!Tân Nam và Tân Bắc bò lên người ông nội mà khóc, Tân Bát Phương hô hấp gấp gáp, chỉ vào Tiêu Lâm: "Cháu... cháu tớiTất cả mọi người đều kinh ngạc, người lão tướng quân đang đợi chính là Tiêu Lâm?Không phải hai đứa cháu trai yêu quý của ông ấy sao? "Cho...cho...cháu”.Tần Bát Phương cứ cầm chặt thứ gì đó trong tay, người nhà Tần gia không nhìn rõ.Mãi đến khi Tiêu Lâm tới, lão tướng quân mới mở lòng bàn tay ra... Đó là một nửa chiếc binh phù! Nửa còn lại nằm trong tay hoàng đết Đây là binh phù của Đại Ngụy!Tân Thắng sửng sốt!"Tổ phụ..." Tiêu Lâm nghiến răng nghiến lợi, giọng nói run rẩy! Nước mắt sắp rơi! Đây là binh phù kia mà! Tân Bát Phương sao lại đưa cho hắn?Thay vì đưa nó cho Tần Thắng?
"Đã... bãi... bãi.... triều chưa?"
Tần Bát Phương nói ra từng chữ, lông mày nhíu chặt lại. Ông ấy đang gắng gượng chút sức lực cuối cùng, cảm giác chỉ cần buông xuôi lúc này là sẽ ra đi vĩnh viễn.
"Cha, Nam Nhi và Bắc Nhi sẽ sớm trở về!" Tần Thắng nắm chặt tay ông ấy, Tân Bát Phương cánh tay nổi gân xanh, mồ hôi đầm đìa, trong lồ ng ngực như có hàng ngàn nỗi đau giằng xé nhưng ông ấy không nói một lời, nghiến chặt răng.
Ông ấy là một vị tướng quân, đã nắm quyền gần như cả cuộc đời, làm sao có thể bị đánh bại bởi cơn đau này?
Tần Bát Phương nghiến răng nghiến lợi, cắn môi bật máu, các nữ nhân Tân gia đang khóc bên cạnh, đặc biệt là Tân lão thái thái khóc rất lớn.
"Đã...quay....về....chưa?"
Tân Bát Phương ánh mắt không ngừng nhìn chằm chằm về phía cửa, ánh sáng trong mắt ông ấy dân dần mờ đi!
"Sắp rồi! Sắp rồi!" Tân Phong mắt ngấn nước nói: "Cháu đã ra lệnh cho người chạy hết tốc lực đi đón họ rồi!"
Đúng lúc đó, trong sân truyền đến một tiếng kêu: "Tổ phụ! Tổ phụ!"
Tiêu Lâm dẫn theo Tân Nam, Tần Bắc như một cơn gió chạy ào vào trong phủ, tất cả đều thở hổn hển!
Tân Bát Phương liếc nhìn Tiêu Lâm, cố gắng mỉm cười nhưng không thể, vẻ mặt càng ngày càng méo mó đến đáng sợi
"Á!" Tân Nam và Tân Bắc nhìn thấy tổ phụ của mình thì vô cùng sợ hãi, nước mắt lập tức chảy ròng ròng: "Tổ phụ! Tổ phụ!"
Tổ phụ ngày xưa cường tráng khỏe mạnh nay nằm trên giường như một con rối vặn vẹo, lỗ tai chảy máu!
Có thể thấy rằng ông ấy đang gắng gượng hơi thở cuối cùng! Chỉ còn một chút sức lực cuối cùng thôi!
Tiêu Lâm vội vàng đi tới, Tân lão thái thái giống như đang nhìn thấy bệnh dịch hét lớn: "Cút khỏi đây!"
Không, không, ta muốn gặp Tiêu Lâm! Tân Bát Phương trong lòng gào thét nhưng lại không nói nên lời, vẻ mặt cực kỳ lo lắng!
Tân phu nhân cũng căm ghét nhìn hắn chằm chằm, tất cả chỉ vì thứ súc sinh này trở thành Trạng nguyên mới khiến Tần gia gặp hoạ sát thân!
Tần phu nhân đưa tay ngăn cản, nhưng Tiêu Lâm lập tức hất tay bà ta ra và hét lên: "Tránh đường!”
"Ngươi còn có gan xuất hiện sao?" Tân Phượng Uyển lớn tiếng kêu lên, vào lúc này, tất cả mọi người đều nhắm vào Tiêu Lâm. Truyện Quan Trường
Tiêu Lâm sải bước về phía trước, đẩy tất cả những người cản trở mình ra! Tân lão thái thái dùng hết sức để kéo hắn, nhưng không thể kéo được dù chỉ nửa bước.
Không chút do dự, hắn đi thẳng đến bên cạnh Tần Bát Phương, Tần Bát Phương vô cùng đau đớn! Sống không được mà chết cũng không xong!
Kẻ đó là ai!
Là kẻ nào đã hạ độc!
Tân Nam không phải đã nói, mọi việc đều sắp xếp ổn thoả rồi sao? Đó là ai?
Ánh sáng hung ác trong mắt Tiêu Lâm chói mắt như máu của Tần Bát Phương đang chảy ra!
Tân Nam và Tân Bắc bò lên người ông nội mà khóc, Tân Bát Phương hô hấp gấp gáp, chỉ vào Tiêu Lâm: "Cháu... cháu tới
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, người lão tướng quân đang đợi chính là Tiêu Lâm?
Không phải hai đứa cháu trai yêu quý của ông ấy sao? "Cho...cho...cháu”.
Tần Bát Phương cứ cầm chặt thứ gì đó trong tay, người nhà Tần gia không nhìn rõ.
Mãi đến khi Tiêu Lâm tới, lão tướng quân mới mở lòng bàn tay ra... Đó là một nửa chiếc binh phù! Nửa còn lại nằm trong tay hoàng đết Đây là binh phù của Đại Ngụy!
Tân Thắng sửng sốt!
"Tổ phụ..." Tiêu Lâm nghiến răng nghiến lợi, giọng nói run rẩy! Nước mắt sắp rơi! Đây là binh phù kia mà! Tân Bát Phương sao lại đưa cho hắn?
Thay vì đưa nó cho Tần Thắng?
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… "Đã... bãi... bãi.... triều chưa?"Tần Bát Phương nói ra từng chữ, lông mày nhíu chặt lại. Ông ấy đang gắng gượng chút sức lực cuối cùng, cảm giác chỉ cần buông xuôi lúc này là sẽ ra đi vĩnh viễn."Cha, Nam Nhi và Bắc Nhi sẽ sớm trở về!" Tần Thắng nắm chặt tay ông ấy, Tân Bát Phương cánh tay nổi gân xanh, mồ hôi đầm đìa, trong lồ ng ngực như có hàng ngàn nỗi đau giằng xé nhưng ông ấy không nói một lời, nghiến chặt răng.Ông ấy là một vị tướng quân, đã nắm quyền gần như cả cuộc đời, làm sao có thể bị đánh bại bởi cơn đau này?Tần Bát Phương nghiến răng nghiến lợi, cắn môi bật máu, các nữ nhân Tân gia đang khóc bên cạnh, đặc biệt là Tân lão thái thái khóc rất lớn."Đã...quay....về....chưa?"Tân Bát Phương ánh mắt không ngừng nhìn chằm chằm về phía cửa, ánh sáng trong mắt ông ấy dân dần mờ đi!"Sắp rồi! Sắp rồi!" Tân Phong mắt ngấn nước nói: "Cháu đã ra lệnh cho người chạy hết tốc lực đi đón họ rồi!"Đúng lúc đó, trong sân truyền đến một tiếng kêu: "Tổ phụ! Tổ phụ!"Tiêu Lâm dẫn theo Tân Nam, Tần Bắc như một cơn gió chạy ào vào trong phủ, tất cả đều thở hổn hển!Tân Bát Phương liếc nhìn Tiêu Lâm, cố gắng mỉm cười nhưng không thể, vẻ mặt càng ngày càng méo mó đến đáng sợi"Á!" Tân Nam và Tân Bắc nhìn thấy tổ phụ của mình thì vô cùng sợ hãi, nước mắt lập tức chảy ròng ròng: "Tổ phụ! Tổ phụ!"Tổ phụ ngày xưa cường tráng khỏe mạnh nay nằm trên giường như một con rối vặn vẹo, lỗ tai chảy máu!Có thể thấy rằng ông ấy đang gắng gượng hơi thở cuối cùng! Chỉ còn một chút sức lực cuối cùng thôi!Tiêu Lâm vội vàng đi tới, Tân lão thái thái giống như đang nhìn thấy bệnh dịch hét lớn: "Cút khỏi đây!"Không, không, ta muốn gặp Tiêu Lâm! Tân Bát Phương trong lòng gào thét nhưng lại không nói nên lời, vẻ mặt cực kỳ lo lắng!Tân phu nhân cũng căm ghét nhìn hắn chằm chằm, tất cả chỉ vì thứ súc sinh này trở thành Trạng nguyên mới khiến Tần gia gặp hoạ sát thân!Tần phu nhân đưa tay ngăn cản, nhưng Tiêu Lâm lập tức hất tay bà ta ra và hét lên: "Tránh đường!”"Ngươi còn có gan xuất hiện sao?" Tân Phượng Uyển lớn tiếng kêu lên, vào lúc này, tất cả mọi người đều nhắm vào Tiêu Lâm. Truyện Quan TrườngTiêu Lâm sải bước về phía trước, đẩy tất cả những người cản trở mình ra! Tân lão thái thái dùng hết sức để kéo hắn, nhưng không thể kéo được dù chỉ nửa bước.Không chút do dự, hắn đi thẳng đến bên cạnh Tần Bát Phương, Tần Bát Phương vô cùng đau đớn! Sống không được mà chết cũng không xong!Kẻ đó là ai!Là kẻ nào đã hạ độc!Tân Nam không phải đã nói, mọi việc đều sắp xếp ổn thoả rồi sao? Đó là ai?Ánh sáng hung ác trong mắt Tiêu Lâm chói mắt như máu của Tần Bát Phương đang chảy ra!Tân Nam và Tân Bắc bò lên người ông nội mà khóc, Tân Bát Phương hô hấp gấp gáp, chỉ vào Tiêu Lâm: "Cháu... cháu tớiTất cả mọi người đều kinh ngạc, người lão tướng quân đang đợi chính là Tiêu Lâm?Không phải hai đứa cháu trai yêu quý của ông ấy sao? "Cho...cho...cháu”.Tần Bát Phương cứ cầm chặt thứ gì đó trong tay, người nhà Tần gia không nhìn rõ.Mãi đến khi Tiêu Lâm tới, lão tướng quân mới mở lòng bàn tay ra... Đó là một nửa chiếc binh phù! Nửa còn lại nằm trong tay hoàng đết Đây là binh phù của Đại Ngụy!Tân Thắng sửng sốt!"Tổ phụ..." Tiêu Lâm nghiến răng nghiến lợi, giọng nói run rẩy! Nước mắt sắp rơi! Đây là binh phù kia mà! Tân Bát Phương sao lại đưa cho hắn?Thay vì đưa nó cho Tần Thắng?