Trăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai…
Chương 280: C280: Kể cả khi ông ấy sắp chết
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… "A... A... Lúc này, Tân Bát Phương kêu lên vài tiếng, ông ấy đau đớn quá! Nỗi đau đã lên tới cực điểm!Toàn thân ông ấy đột nhiên co rút run rẩy, dây thanh quản như thể cũng vặn vẹo, nhưng ông ấy cố gắng hết sức nói từng chữ: "Không, đừng để Tân gia trở thành Tiêu... gia thứ hai!""Bảo vệ... Phượng Uyển.. bảo vệ Tần gia... cháu... cháu có đồng ý không?”Tần Bát Phương toàn thân co giật, chỉ còn lại chút hơi tàn!Nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tiêu Lâm!Tần Bát Phương trao niềm tin cuối cùng cho vị cô gia bị mọi người khinh thường!Ông ấy đang chờ đợi câu trả lời của Tiêu Lâm, bàn tay co giật bám vào tay Tiêu Lâm khiến tay hắn chảy máu!Thật là một trái tim kiên cường!Kể cả khi ông ấy sắp chết!Ông ấy cũng phải đợi bằng được câu trả lời của Tiêu Lâm!Nước mắt Tiêu Lâm trào ra, hắn nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ: "Cháu hứa! Cháu sẵn lòng! Cháu đảm bảo! Cháu xin thề: Cháu còn! Tân phủ còn! Cháucó chết! Tân phủ cũng sẽ còn!!""A... a..." Tân Bát Phương nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, như muốn nói: Cảm ơn, cảm ơn cháu rất nhiều.Tiêu Lâm nghiến chặt răng, là kẻ nào!Đó là ai!Tần Bát Phương đau đớn r3n rỉ hai tiếng, Tiêu Lâm nắm chặt lấy bàn tay chai sần của ông ấy, dường như hiểu rõ ý nghĩa trong những tiếng kêu lặp lại của Tân Bát Phương, Tiêu Lâm liều mạng gật đầu: "Cháu hứa! Cháu hứa! Cháu hứa!"Ánh sáng trong mắt Tân Bát Phương dần dần mờ đi sau khi nghe lời hứa của Tiêu Lâm!Cho đến cuối cùng ánh sáng đó hoàn toàn tắt hẳn!"Cha!""Tổ phụ!""Phu quân!"Người nhà họ Tần nhìn thấy cảnh này liền hét lên thê lương!Tiêu Lâm quỳ ở bên giường, tay Tần Bát Phương vẫn nắm chặt tay hắn.Máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ xuống trên tay Tiêu Lâm, thấm ướt tay áo hắn...Sau đó, máu chảy dọc theo tay áo, rơi xuống đầu giường...Máu, tất cả là máu!Tiêu Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên, Tân Bát Phương đôi mắt vẫn đang nhìn hắn, đôi mắt đã mất đi sức sống cũng không còn sự lo lắng và đau đớn như trước.Nhưng giống như một người ông nội hiền hoà, bất lực nhìn đứa cháu thân yêu của mình.Chết không tiếc nuối...Tân Bát Phương cuối cùng cũng đã hoàn thành tâm nguyện. "Ta sẽ giết ngươi!"Lúc này, Tần lão thái thái đột nhiên rút kiếm ra!Kiếm chỉ vào Tiêu Lâm!Tất cả những tai hoạ ở đây! Tất cả đều do Tiêu Lâm mang tới! Tất cả mọi chuyện!
"A... A... Lúc này, Tân Bát Phương kêu lên vài tiếng, ông ấy đau đớn quá! Nỗi đau đã lên tới cực điểm!
Toàn thân ông ấy đột nhiên co rút run rẩy, dây thanh quản như thể cũng vặn vẹo, nhưng ông ấy cố gắng hết sức nói từng chữ: "Không, đừng để Tân gia trở thành Tiêu... gia thứ hai!"
"Bảo vệ... Phượng Uyển.. bảo vệ Tần gia... cháu... cháu có đồng ý không?”
Tần Bát Phương toàn thân co giật, chỉ còn lại chút hơi tàn!
Nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tiêu Lâm!
Tần Bát Phương trao niềm tin cuối cùng cho vị cô gia bị mọi người khinh thường!
Ông ấy đang chờ đợi câu trả lời của Tiêu Lâm, bàn tay co giật bám vào tay Tiêu Lâm khiến tay hắn chảy máu!
Thật là một trái tim kiên cường!
Kể cả khi ông ấy sắp chết!
Ông ấy cũng phải đợi bằng được câu trả lời của Tiêu Lâm!
Nước mắt Tiêu Lâm trào ra, hắn nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ: "Cháu hứa! Cháu sẵn lòng! Cháu đảm bảo! Cháu xin thề: Cháu còn! Tân phủ còn! Cháu
có chết! Tân phủ cũng sẽ còn!!"
"A... a..." Tân Bát Phương nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, như muốn nói: Cảm ơn, cảm ơn cháu rất nhiều.
Tiêu Lâm nghiến chặt răng, là kẻ nào!
Đó là ai!
Tần Bát Phương đau đớn r3n rỉ hai tiếng, Tiêu Lâm nắm chặt lấy bàn tay chai sần của ông ấy, dường như hiểu rõ ý nghĩa trong những tiếng kêu lặp lại của Tân Bát Phương, Tiêu Lâm liều mạng gật đầu: "Cháu hứa! Cháu hứa! Cháu hứa!"
Ánh sáng trong mắt Tân Bát Phương dần dần mờ đi sau khi nghe lời hứa của Tiêu Lâm!
Cho đến cuối cùng ánh sáng đó hoàn toàn tắt hẳn!
"Cha!"
"Tổ phụ!"
"Phu quân!"
Người nhà họ Tần nhìn thấy cảnh này liền hét lên thê lương!
Tiêu Lâm quỳ ở bên giường, tay Tần Bát Phương vẫn nắm chặt tay hắn.
Máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ xuống trên tay Tiêu Lâm, thấm ướt tay áo hắn...
Sau đó, máu chảy dọc theo tay áo, rơi xuống đầu giường...
Máu, tất cả là máu!
Tiêu Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên, Tân Bát Phương đôi mắt vẫn đang nhìn hắn, đôi mắt đã mất đi sức sống cũng không còn sự lo lắng và đau đớn như trước.
Nhưng giống như một người ông nội hiền hoà, bất lực nhìn đứa cháu thân yêu của mình.
Chết không tiếc nuối...
Tân Bát Phương cuối cùng cũng đã hoàn thành tâm nguyện. "Ta sẽ giết ngươi!"
Lúc này, Tần lão thái thái đột nhiên rút kiếm ra!
Kiếm chỉ vào Tiêu Lâm!
Tất cả những tai hoạ ở đây! Tất cả đều do Tiêu Lâm mang tới! Tất cả mọi chuyện!
Ở RểTác giả: Lục TảoTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngTrăng sáng treo cao. Ở phía cuối hành lang, bên chuồng ngựa bốc mùi, Tiêu Lâm tỉnh dậy trên đống cỏ khô. Hắn vừa mở mắt, mùi rác hôi thối suýt thì làm hắn ngất đi. Sao mình lại ở đây? Hắn cúi đầu nhìn, màu đỏ trên người đập vào mắt. Bộ Hoa phục đỏ tươi này là áo cưới thời cổ đại. Tiêu Lâm là quản lý của viện bảo tàng, nắm rõ thi từ ca phú, cách ăn mặc đi lại và thủ công mỹ nghệ thời cổ đại trong lòng bàn tay. Nhìn qua bộ quần áo này là vải thời Tần cách dệt đã thất truyền từ lâu. Ở hiện đại không thể mua được bộ quần áo này với giá năm triệu. “Cô gia tỉnh rồi sao?”, lúc này một đầy tớ cho ngựa ăn xách thùng đi tới, lạnh nhạt hỏi. Cô gia? Tiêu Lâm ngạc nhiên: “Đây là đâu?”. Cô gia quả nhiên tư chất tầm thường, đầu óc ngu xuẩn giống như người ta nói. Đầy tớ ngước mắt lên, cất cao giọng nói: “Đây là đâu? Đây là Tần phủ! Hôm nay là ngày cô gia và đại tiểu thư của Tần gia thành thân, sau này Tần gia sẽ là nhà của cô gia”. Tần gia? Nếu thành thân thì sao hắn lại bị ném ra chuồng ngựa? Hai… "A... A... Lúc này, Tân Bát Phương kêu lên vài tiếng, ông ấy đau đớn quá! Nỗi đau đã lên tới cực điểm!Toàn thân ông ấy đột nhiên co rút run rẩy, dây thanh quản như thể cũng vặn vẹo, nhưng ông ấy cố gắng hết sức nói từng chữ: "Không, đừng để Tân gia trở thành Tiêu... gia thứ hai!""Bảo vệ... Phượng Uyển.. bảo vệ Tần gia... cháu... cháu có đồng ý không?”Tần Bát Phương toàn thân co giật, chỉ còn lại chút hơi tàn!Nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tiêu Lâm!Tần Bát Phương trao niềm tin cuối cùng cho vị cô gia bị mọi người khinh thường!Ông ấy đang chờ đợi câu trả lời của Tiêu Lâm, bàn tay co giật bám vào tay Tiêu Lâm khiến tay hắn chảy máu!Thật là một trái tim kiên cường!Kể cả khi ông ấy sắp chết!Ông ấy cũng phải đợi bằng được câu trả lời của Tiêu Lâm!Nước mắt Tiêu Lâm trào ra, hắn nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ: "Cháu hứa! Cháu sẵn lòng! Cháu đảm bảo! Cháu xin thề: Cháu còn! Tân phủ còn! Cháucó chết! Tân phủ cũng sẽ còn!!""A... a..." Tân Bát Phương nhìn chằm chằm Tiêu Lâm, như muốn nói: Cảm ơn, cảm ơn cháu rất nhiều.Tiêu Lâm nghiến chặt răng, là kẻ nào!Đó là ai!Tần Bát Phương đau đớn r3n rỉ hai tiếng, Tiêu Lâm nắm chặt lấy bàn tay chai sần của ông ấy, dường như hiểu rõ ý nghĩa trong những tiếng kêu lặp lại của Tân Bát Phương, Tiêu Lâm liều mạng gật đầu: "Cháu hứa! Cháu hứa! Cháu hứa!"Ánh sáng trong mắt Tân Bát Phương dần dần mờ đi sau khi nghe lời hứa của Tiêu Lâm!Cho đến cuối cùng ánh sáng đó hoàn toàn tắt hẳn!"Cha!""Tổ phụ!""Phu quân!"Người nhà họ Tần nhìn thấy cảnh này liền hét lên thê lương!Tiêu Lâm quỳ ở bên giường, tay Tần Bát Phương vẫn nắm chặt tay hắn.Máu tươi từng giọt từng giọt nhỏ xuống trên tay Tiêu Lâm, thấm ướt tay áo hắn...Sau đó, máu chảy dọc theo tay áo, rơi xuống đầu giường...Máu, tất cả là máu!Tiêu Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên, Tân Bát Phương đôi mắt vẫn đang nhìn hắn, đôi mắt đã mất đi sức sống cũng không còn sự lo lắng và đau đớn như trước.Nhưng giống như một người ông nội hiền hoà, bất lực nhìn đứa cháu thân yêu của mình.Chết không tiếc nuối...Tân Bát Phương cuối cùng cũng đã hoàn thành tâm nguyện. "Ta sẽ giết ngươi!"Lúc này, Tần lão thái thái đột nhiên rút kiếm ra!Kiếm chỉ vào Tiêu Lâm!Tất cả những tai hoạ ở đây! Tất cả đều do Tiêu Lâm mang tới! Tất cả mọi chuyện!