Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 349: Sau đó sao chép lại một lần.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tiểu Điệp thở dài một hơi: - Hạ Thiền tỷ tỷ rất tiết kiệm, mấy người tiểu Đào tỷ tỷ đều đang nói, không thấy qua Hạ Thiền tỷ tỷ mặc y phục mới, c*̃ng không có thấy nàng mang qua bất kỳ đồ trang sức nào. Lạc Thanh Chu yên lặng một chút, cầm những vật kia lên, muốn lập tức ra ngoài trả lại cho nàng, nhưng lại nghĩ tới tính cách nha đầu kia, đành phải để lúc khác thôi. - Không biết đêm nay nàng có đi vườn hoa làm việc hay không... Lạc Thanh Chu quyết định đêm nay lại đi tìm nàng, đến lúc đó cho dù thế nào, cũng phải khiến nàng nhận lấy những thứ này. Giờ sửu. Trên chỗ mái cong Uyên Ương Lâu. Đạo thân ảnh xanh nhạt kia đứng ở nơi đó, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía phủ thành chủ xa xa. Dưới ánh trăng. Một đạo hồng ảnh đột nhiên từ trong phủ bay lên hướng về phía này. Ngoài cửa Tiểu viện. Hai thân ảnh thiếu nữ kia đã đi rồi. Lạc Thanh Chu cầm một quyển giấy tuyên, ở cửa chờ trong chốc lát. Thu nhi mới cầm đèn lồng, vội vàng chạy đến. Lạc Thanh Chu đem giấy tuyên giao cho nàng, thấp giọng dặn dò: - Đừng cho người khác nhìn, phải tự tay giao vào tay tiểu thư nhà ngươi. Thu nhi biết thứ này quan trọng, gật đầu, ôm giấy tuyên, vội vàng rời khỏi. Chờ trở lại vườn Mai Hương nhỏ. Châu nhi lại kêu nàng vài câu: - Thu nhi, cô gia không có lưu ngươi ở đó thị tẩm sao? Có phải hôn cô gia rồi hay không? Thu nhi không để ý nàng, đi vào thư phòng, đem giấy tuyên trong tay rất trịnh trọng giao cho tiểu thư nhà mình. Tần Vi Mặc đang ngồi trước đài án xem sách, sau khi nhận lấy, không kịp chờ đợi mở ra, chăm chú nhìn lại. Nhìn vài đoạn mới quay đầu nhẹ giọng hỏi: - Thu nhi, tỷ phu còn nói lời gì không? Thu nhi thấp giọng nói: - Cô gia căn dặn nô tỳ, thứ này đừng cho người khác nhìn thấy, muốn nô tỳ tự mình giao vào tay tiểu thư. Tần Vi Mặc do dự một chút, lại hỏi: - Tỷ phu nơi đó... Còn có người khác sao? Thu nhi ngơ ngác một chút, nói: - Tiểu thư, nô tỳ không có đi vào. Lúc nô tỳ đi, cô gia còn ở cửa nhìn nô tỳ. Tần Vi Mặc yên lặng một chút, nhẹ gật đầu: - Ngươi đi mau đi. Thu nhi cúi đầu cáo lui. Tần Vi Mặc nhìn nét bút trên giấy tuyên, vẻ mặt hốt hoảng trong chốc lát, lấy lại bình tĩnh, lại chăm chú nhìn lại. Vì lý do an toàn, nàng phải thuộc hết hai hiệp chuyện xưa này. Sau đó sao chép lại một lần. Miễn cho đến lúc đó Trưởng công chúa thật hỏi tới, nàng lại lộ ra chân tướng. Nghĩ đến tỷ phu đêm nay sẽ không tới, nàng lại không khỏi âm thầm thở dài một hơi. Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng ngần. Tuyết đọng đầy các ngõ ngách đã hòa tan hơn phân nửa.
Tiểu Điệp thở dài một hơi:
- Hạ Thiền tỷ tỷ rất tiết kiệm, mấy người tiểu Đào tỷ tỷ đều đang nói, không thấy qua Hạ Thiền tỷ tỷ mặc y phục mới, c*̃ng không có thấy nàng mang qua bất kỳ đồ trang sức nào.
Lạc Thanh Chu yên lặng một chút, cầm những vật kia lên, muốn lập tức ra ngoài trả lại cho nàng, nhưng lại nghĩ tới tính cách nha đầu kia, đành phải để lúc khác thôi.
- Không biết đêm nay nàng có đi vườn hoa làm việc hay không...
Lạc Thanh Chu quyết định đêm nay lại đi tìm nàng, đến lúc đó cho dù thế nào, cũng phải khiến nàng nhận lấy những thứ này.
Giờ sửu.
Trên chỗ mái cong Uyên Ương Lâu.
Đạo thân ảnh xanh nhạt kia đứng ở nơi đó, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía phủ thành chủ xa xa.
Dưới ánh trăng.
Một đạo hồng ảnh đột nhiên từ trong phủ bay lên hướng về phía này.
Ngoài cửa Tiểu viện.
Hai thân ảnh thiếu nữ kia đã đi rồi.
Lạc Thanh Chu cầm một quyển giấy tuyên, ở cửa chờ trong chốc lát.
Thu nhi mới cầm đèn lồng, vội vàng chạy đến.
Lạc Thanh Chu đem giấy tuyên giao cho nàng, thấp giọng dặn dò:
- Đừng cho người khác nhìn, phải tự tay giao vào tay tiểu thư nhà ngươi.
Thu nhi biết thứ này quan trọng, gật đầu, ôm giấy tuyên, vội vàng rời khỏi.
Chờ trở lại vườn Mai Hương nhỏ.
Châu nhi lại kêu nàng vài câu:
- Thu nhi, cô gia không có lưu ngươi ở đó thị tẩm sao? Có phải hôn cô gia rồi hay không?
Thu nhi không để ý nàng, đi vào thư phòng, đem giấy tuyên trong tay rất trịnh trọng giao cho tiểu thư nhà mình.
Tần Vi Mặc đang ngồi trước đài án xem sách, sau khi nhận lấy, không kịp chờ đợi mở ra, chăm chú nhìn lại.
Nhìn vài đoạn mới quay đầu nhẹ giọng hỏi:
- Thu nhi, tỷ phu còn nói lời gì không?
Thu nhi thấp giọng nói:
- Cô gia căn dặn nô tỳ, thứ này đừng cho người khác nhìn thấy, muốn nô tỳ tự mình giao vào tay tiểu thư.
Tần Vi Mặc do dự một chút, lại hỏi:
- Tỷ phu nơi đó... Còn có người khác sao?
Thu nhi ngơ ngác một chút, nói:
- Tiểu thư, nô tỳ không có đi vào. Lúc nô tỳ đi, cô gia còn ở cửa nhìn nô tỳ.
Tần Vi Mặc yên lặng một chút, nhẹ gật đầu:
- Ngươi đi mau đi.
Thu nhi cúi đầu cáo lui.
Tần Vi Mặc nhìn nét bút trên giấy tuyên, vẻ mặt hốt hoảng trong chốc lát, lấy lại bình tĩnh, lại chăm chú nhìn lại.
Vì lý do an toàn, nàng phải thuộc hết hai hiệp chuyện xưa này.
Sau đó sao chép lại một lần.
Miễn cho đến lúc đó Trưởng công chúa thật hỏi tới, nàng lại lộ ra chân tướng.
Nghĩ đến tỷ phu đêm nay sẽ không tới, nàng lại không khỏi âm thầm thở dài một hơi.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng ngần.
Tuyết đọng đầy các ngõ ngách đã hòa tan hơn phân nửa.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tiểu Điệp thở dài một hơi: - Hạ Thiền tỷ tỷ rất tiết kiệm, mấy người tiểu Đào tỷ tỷ đều đang nói, không thấy qua Hạ Thiền tỷ tỷ mặc y phục mới, c*̃ng không có thấy nàng mang qua bất kỳ đồ trang sức nào. Lạc Thanh Chu yên lặng một chút, cầm những vật kia lên, muốn lập tức ra ngoài trả lại cho nàng, nhưng lại nghĩ tới tính cách nha đầu kia, đành phải để lúc khác thôi. - Không biết đêm nay nàng có đi vườn hoa làm việc hay không... Lạc Thanh Chu quyết định đêm nay lại đi tìm nàng, đến lúc đó cho dù thế nào, cũng phải khiến nàng nhận lấy những thứ này. Giờ sửu. Trên chỗ mái cong Uyên Ương Lâu. Đạo thân ảnh xanh nhạt kia đứng ở nơi đó, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía phủ thành chủ xa xa. Dưới ánh trăng. Một đạo hồng ảnh đột nhiên từ trong phủ bay lên hướng về phía này. Ngoài cửa Tiểu viện. Hai thân ảnh thiếu nữ kia đã đi rồi. Lạc Thanh Chu cầm một quyển giấy tuyên, ở cửa chờ trong chốc lát. Thu nhi mới cầm đèn lồng, vội vàng chạy đến. Lạc Thanh Chu đem giấy tuyên giao cho nàng, thấp giọng dặn dò: - Đừng cho người khác nhìn, phải tự tay giao vào tay tiểu thư nhà ngươi. Thu nhi biết thứ này quan trọng, gật đầu, ôm giấy tuyên, vội vàng rời khỏi. Chờ trở lại vườn Mai Hương nhỏ. Châu nhi lại kêu nàng vài câu: - Thu nhi, cô gia không có lưu ngươi ở đó thị tẩm sao? Có phải hôn cô gia rồi hay không? Thu nhi không để ý nàng, đi vào thư phòng, đem giấy tuyên trong tay rất trịnh trọng giao cho tiểu thư nhà mình. Tần Vi Mặc đang ngồi trước đài án xem sách, sau khi nhận lấy, không kịp chờ đợi mở ra, chăm chú nhìn lại. Nhìn vài đoạn mới quay đầu nhẹ giọng hỏi: - Thu nhi, tỷ phu còn nói lời gì không? Thu nhi thấp giọng nói: - Cô gia căn dặn nô tỳ, thứ này đừng cho người khác nhìn thấy, muốn nô tỳ tự mình giao vào tay tiểu thư. Tần Vi Mặc do dự một chút, lại hỏi: - Tỷ phu nơi đó... Còn có người khác sao? Thu nhi ngơ ngác một chút, nói: - Tiểu thư, nô tỳ không có đi vào. Lúc nô tỳ đi, cô gia còn ở cửa nhìn nô tỳ. Tần Vi Mặc yên lặng một chút, nhẹ gật đầu: - Ngươi đi mau đi. Thu nhi cúi đầu cáo lui. Tần Vi Mặc nhìn nét bút trên giấy tuyên, vẻ mặt hốt hoảng trong chốc lát, lấy lại bình tĩnh, lại chăm chú nhìn lại. Vì lý do an toàn, nàng phải thuộc hết hai hiệp chuyện xưa này. Sau đó sao chép lại một lần. Miễn cho đến lúc đó Trưởng công chúa thật hỏi tới, nàng lại lộ ra chân tướng. Nghĩ đến tỷ phu đêm nay sẽ không tới, nàng lại không khỏi âm thầm thở dài một hơi. Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng ngần. Tuyết đọng đầy các ngõ ngách đã hòa tan hơn phân nửa.