Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 350: Làm gì nhìn ta như vậy?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…  Nhiệt độ không khí vẫn rất thấp.    Lạc Thanh Chu ở trong phòng lấy Giám Võ thạch ra, thử số liệu.     Sức mạnh:  【  1600  】  .     Tốc độ:  【  13  】  .     Kháng kích đả lực:  【  800  】  .     Tinh thần lực:  【  32  】  .      Mấy ngày nay ban ngày tu luyện, ngược lại có chút hiệu quả.     Sức mạnh và tốc độ đều tăng lên một chút, nhưng kháng kích đả lực cùng tinh thần lực ngược lại không có gì thay đổi.     Luyện gân hình như cũng sẽ không tăng thêm kháng kích đả lực bao nhiêu.     Về phần tinh thần lực, nhất định phải tiếp tục tu luyện thần hồn.      Không biết đêm nay, vị thần hồn tiền bối kia có đến đó hay không.     Lạc Thanh Chu không chút nào bối rối, trong phòng im lặng luyện tập Bôn Lôi Quyền nửa canh giờ mới ra cửa.     Lúc này, Tiểu Điệp đã ngủ.     Hắn đã thật lâu không ngủ cùng tiểu nha đầu kia.     Ngoại trừ mỗi đêm bận rộn ra, còn có một chút trong lòng trốn tránh.     Tiểu nha đầu bây giờ trổ mã càng ngày càng thủy linh, thân thể c*̃ng ph*t d*c, mặc dù nhìn vẫn còn chút ngây ngô, nhưng chỗ thiếu nữ nên có cũng đã lồi lên.     Hắn bây giờ cũng đã phá thân, ăn tủy trong xương mới biết l**m thôi cũng thấy ngon, sợ ngủ cùng, thân mật cùng nhau, vạn nhất nhịn không được, vậy cũng không tốt.     Ít nhất phải chờ đến sang năm, tiểu nha đầu lại lớn thêm một tuổi lại nói.     Nếu không thì không bằng cầm thú.     Huống chi, hắn hiện tại cũng không phải lúc thiếu nữ nhân.     Trong lòng suy nghĩ, hắn một đường đi nhanh, tới chỗ vườn hoa phía sau viện nhạc mẫu đại nhân kia.     Nhưng trong vườn hoa trống trơn.     Hắn cũng không nhìn thấy thân ảnh đơn bạc lạnh lùng kia.     Đêm nay không có tới sao?     Hắn nhìn thoáng qua bốn phía, đang chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên nghe được trong bụi hoa bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy “Xuy xuy”.     Quay đầu nhìn lại.     Thân ảnh kia ngồi xổm trong bụi hoa, đôi mắt đang trừng lớn nhìn hắn.     Lạc Thanh Chu: - ...     Hắn quay người rời khỏi vườn hoa.     Ở ngoài đi dạo rồi lại đi trở về.     Trong vườn hoa.     Thân ảnh lạnh lẽo kia đứng bên vườn hoa, trong tay nắm kiếm, ánh mắt đang lạnh như băng nhìn hắn.     Hình như đang chờ hắn.     Lạc Thanh Chu đi tới, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nói:     - Hạ Thiền, vừa rồi ngươi không tới sao? Ta vừa rồi đến đây một lần, không tìm được ngươi, còn tưởng rằng đêm nay ngươi không tới chứ.     Thiếu nữ nắm kiếm trong tay, gương mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng như băng, hai mắt rét lạnh như kiếm, không nhúc nhích nhìn chằm chằm hắn.     Lạc Thanh Chu kỳ quái nói:     - Sao vậy? Làm gì nhìn ta như vậy?     Lập tức từ móc trong túi ra những món quà nhỏ nàng trả lại, đưa tới trước mặt nàng nói:     - Đều là một vài thứ giá rẻ, ngươi nếu không muốn, ta sẽ cho là ngươi chê.     Thiếu nữ nhìn thứ trong tay hắn, trên mặt ngơ ngác một chút, lạnh lẽo trong mắt dần dần thối lui.     - Hạ Thiền, ngươi nhìn vòng tay này, nhìn rất đẹp. Ta chuyên chọn màu xanh nhạt cho ngươi, phối hợp với váy của ngươi rất hợp, cổ tay ngươi tinh tế tuyết trắng, đeo lên nhìn rất đẹp.     Lạc Thanh Chu nói xong, nhìn nàng một chút, nói:   - Nếu không... Ta giúp ngươi đeo lên?

 Nhiệt độ không khí vẫn rất thấp.   

 

Lạc Thanh Chu ở trong phòng lấy Giám Võ thạch ra, thử số liệu.   

 

 

Sức mạnh:  【  1600  】  .   

 

 

Tốc độ:  【  13  】  .   

 

 

Kháng kích đả lực:  【  800  】  .   

 

 

Tinh thần lực:  【  32  】  .   

 

 

 

Mấy ngày nay ban ngày tu luyện, ngược lại có chút hiệu quả.   

 

 

Sức mạnh và tốc độ đều tăng lên một chút, nhưng kháng kích đả lực cùng tinh thần lực ngược lại không có gì thay đổi.   

 

 

Luyện gân hình như cũng sẽ không tăng thêm kháng kích đả lực bao nhiêu.   

 

 

Về phần tinh thần lực, nhất định phải tiếp tục tu luyện thần hồn.   

 

 

 

Không biết đêm nay, vị thần hồn tiền bối kia có đến đó hay không.   

 

 

Lạc Thanh Chu không chút nào bối rối, trong phòng im lặng luyện tập Bôn Lôi Quyền nửa canh giờ mới ra cửa.   

 

 

Lúc này, Tiểu Điệp đã ngủ.   

 

 

Hắn đã thật lâu không ngủ cùng tiểu nha đầu kia.   

 

 

Ngoại trừ mỗi đêm bận rộn ra, còn có một chút trong lòng trốn tránh.   

 

 

Tiểu nha đầu bây giờ trổ mã càng ngày càng thủy linh, thân thể c*̃ng ph*t d*c, mặc dù nhìn vẫn còn chút ngây ngô, nhưng chỗ thiếu nữ nên có cũng đã lồi lên.   

 

 

Hắn bây giờ cũng đã phá thân, ăn tủy trong xương mới biết l**m thôi cũng thấy ngon, sợ ngủ cùng, thân mật cùng nhau, vạn nhất nhịn không được, vậy cũng không tốt.   

 

 

Ít nhất phải chờ đến sang năm, tiểu nha đầu lại lớn thêm một tuổi lại nói.   

 

 

Nếu không thì không bằng cầm thú.   

 

 

Huống chi, hắn hiện tại cũng không phải lúc thiếu nữ nhân.   

 

 

Trong lòng suy nghĩ, hắn một đường đi nhanh, tới chỗ vườn hoa phía sau viện nhạc mẫu đại nhân kia.   

 

 

Nhưng trong vườn hoa trống trơn.   

 

 

Hắn cũng không nhìn thấy thân ảnh đơn bạc lạnh lùng kia.   

 

 

Đêm nay không có tới sao?   

 

 

Hắn nhìn thoáng qua bốn phía, đang chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên nghe được trong bụi hoa bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy “Xuy xuy”.   

 

 

Quay đầu nhìn lại.   

 

 

Thân ảnh kia ngồi xổm trong bụi hoa, đôi mắt đang trừng lớn nhìn hắn.   

 

 

Lạc Thanh Chu: - ...   

 

 

Hắn quay người rời khỏi vườn hoa.   

 

 

Ở ngoài đi dạo rồi lại đi trở về.   

 

 

Trong vườn hoa.   

 

 

Thân ảnh lạnh lẽo kia đứng bên vườn hoa, trong tay nắm kiếm, ánh mắt đang lạnh như băng nhìn hắn.   

 

 

Hình như đang chờ hắn.   

 

 

Lạc Thanh Chu đi tới, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nói:   

 

 

- Hạ Thiền, vừa rồi ngươi không tới sao? Ta vừa rồi đến đây một lần, không tìm được ngươi, còn tưởng rằng đêm nay ngươi không tới chứ.   

 

 

Thiếu nữ nắm kiếm trong tay, gương mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng như băng, hai mắt rét lạnh như kiếm, không nhúc nhích nhìn chằm chằm hắn.   

 

 

Lạc Thanh Chu kỳ quái nói:   

 

 

- Sao vậy? Làm gì nhìn ta như vậy?   

 

 

Lập tức từ móc trong túi ra những món quà nhỏ nàng trả lại, đưa tới trước mặt nàng nói:   

 

 

- Đều là một vài thứ giá rẻ, ngươi nếu không muốn, ta sẽ cho là ngươi chê.   

 

 

Thiếu nữ nhìn thứ trong tay hắn, trên mặt ngơ ngác một chút, lạnh lẽo trong mắt dần dần thối lui.   

 

 

- Hạ Thiền, ngươi nhìn vòng tay này, nhìn rất đẹp. Ta chuyên chọn màu xanh nhạt cho ngươi, phối hợp với váy của ngươi rất hợp, cổ tay ngươi tinh tế tuyết trắng, đeo lên nhìn rất đẹp.   

 

 

Lạc Thanh Chu nói xong, nhìn nàng một chút, nói:   

- Nếu không... Ta giúp ngươi đeo lên?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…  Nhiệt độ không khí vẫn rất thấp.    Lạc Thanh Chu ở trong phòng lấy Giám Võ thạch ra, thử số liệu.     Sức mạnh:  【  1600  】  .     Tốc độ:  【  13  】  .     Kháng kích đả lực:  【  800  】  .     Tinh thần lực:  【  32  】  .      Mấy ngày nay ban ngày tu luyện, ngược lại có chút hiệu quả.     Sức mạnh và tốc độ đều tăng lên một chút, nhưng kháng kích đả lực cùng tinh thần lực ngược lại không có gì thay đổi.     Luyện gân hình như cũng sẽ không tăng thêm kháng kích đả lực bao nhiêu.     Về phần tinh thần lực, nhất định phải tiếp tục tu luyện thần hồn.      Không biết đêm nay, vị thần hồn tiền bối kia có đến đó hay không.     Lạc Thanh Chu không chút nào bối rối, trong phòng im lặng luyện tập Bôn Lôi Quyền nửa canh giờ mới ra cửa.     Lúc này, Tiểu Điệp đã ngủ.     Hắn đã thật lâu không ngủ cùng tiểu nha đầu kia.     Ngoại trừ mỗi đêm bận rộn ra, còn có một chút trong lòng trốn tránh.     Tiểu nha đầu bây giờ trổ mã càng ngày càng thủy linh, thân thể c*̃ng ph*t d*c, mặc dù nhìn vẫn còn chút ngây ngô, nhưng chỗ thiếu nữ nên có cũng đã lồi lên.     Hắn bây giờ cũng đã phá thân, ăn tủy trong xương mới biết l**m thôi cũng thấy ngon, sợ ngủ cùng, thân mật cùng nhau, vạn nhất nhịn không được, vậy cũng không tốt.     Ít nhất phải chờ đến sang năm, tiểu nha đầu lại lớn thêm một tuổi lại nói.     Nếu không thì không bằng cầm thú.     Huống chi, hắn hiện tại cũng không phải lúc thiếu nữ nhân.     Trong lòng suy nghĩ, hắn một đường đi nhanh, tới chỗ vườn hoa phía sau viện nhạc mẫu đại nhân kia.     Nhưng trong vườn hoa trống trơn.     Hắn cũng không nhìn thấy thân ảnh đơn bạc lạnh lùng kia.     Đêm nay không có tới sao?     Hắn nhìn thoáng qua bốn phía, đang chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên nghe được trong bụi hoa bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy “Xuy xuy”.     Quay đầu nhìn lại.     Thân ảnh kia ngồi xổm trong bụi hoa, đôi mắt đang trừng lớn nhìn hắn.     Lạc Thanh Chu: - ...     Hắn quay người rời khỏi vườn hoa.     Ở ngoài đi dạo rồi lại đi trở về.     Trong vườn hoa.     Thân ảnh lạnh lẽo kia đứng bên vườn hoa, trong tay nắm kiếm, ánh mắt đang lạnh như băng nhìn hắn.     Hình như đang chờ hắn.     Lạc Thanh Chu đi tới, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc nói:     - Hạ Thiền, vừa rồi ngươi không tới sao? Ta vừa rồi đến đây một lần, không tìm được ngươi, còn tưởng rằng đêm nay ngươi không tới chứ.     Thiếu nữ nắm kiếm trong tay, gương mặt xinh đẹp vẫn lạnh lùng như băng, hai mắt rét lạnh như kiếm, không nhúc nhích nhìn chằm chằm hắn.     Lạc Thanh Chu kỳ quái nói:     - Sao vậy? Làm gì nhìn ta như vậy?     Lập tức từ móc trong túi ra những món quà nhỏ nàng trả lại, đưa tới trước mặt nàng nói:     - Đều là một vài thứ giá rẻ, ngươi nếu không muốn, ta sẽ cho là ngươi chê.     Thiếu nữ nhìn thứ trong tay hắn, trên mặt ngơ ngác một chút, lạnh lẽo trong mắt dần dần thối lui.     - Hạ Thiền, ngươi nhìn vòng tay này, nhìn rất đẹp. Ta chuyên chọn màu xanh nhạt cho ngươi, phối hợp với váy của ngươi rất hợp, cổ tay ngươi tinh tế tuyết trắng, đeo lên nhìn rất đẹp.     Lạc Thanh Chu nói xong, nhìn nàng một chút, nói:   - Nếu không... Ta giúp ngươi đeo lên?

Chương 350: Làm gì nhìn ta như vậy?