Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 365: Nhị tiểu thư không có sao chứ?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…  Bách Linh thò đầu ra, nhìn hắn nói:    - Cô gia, Nhị tiểu thư không có sao chứ?     Lạc Thanh Chu yên lặng một chút, nói:     - Hẳn là không sao. Ngươi trông chừng Hạ Thiền, ta đi xem một chút.     Bách Linh đi ra góc rẽ:     - Vâng. Vậy cô gia nhanh đi đi, nếu Nhị tiểu thư vẫn chưa về, cô gia phải đi thông báo cho lão gia.     Lạc Thanh Chu không nói tiếp, bước nhanh rời khỏi.      Bách Linh đến giữa cửa, nhìn bóng lưng hắn đi xa, không khỏi thở dài một hơi, lẩm bẩm:     - Nếu cô gia thật sự thích Nhị tiểu thư, vậy... Aiz...     Nàng đẩy cửa vào phòng, đi đến bên giường, ngồi xổm xuống trước giường, nhìn thiếu nữ bệnh nằm trên giường, vẻ mặt đầy ưu sầu nói khẽ:     - Thiền Thiền, nếu thật là như vậy, chúng ta nên làm gì đây?      Thiếu nữ trên giường đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn nàng.     Bách Linh lập tức đổi giọng:     - Ngươi nên làm sao giờ.     Lạc Thanh Chu một đường đi nhanh, đi tới Mai Hương Uyển.     Đang muốn gõ cửa, Châu nhi đột nhiên mở cửa chuẩn bị ra, nhìn thấy hắn sau lập tức ánh mắt sáng lên, nói:     - Cô gia, nô tỳ đang chuẩn bị đi thông báo cho người đây, tiểu thư đã trở về.     Lạc Thanh Chu nghe vậy gánh nặng trong lòng buông xuống:     - Nhị tiểu thư không có sao chứ?     Châu nhi cười nói:     - Tiểu thư không sao đâu, chỉ là hơi mệt chút, tắm rửa xong đang chuẩn bị đi ngủ.     Tảng đá trong lòng Lạc Thanh Chu rốt cục rơi xuống, đang muốn cáo từ, Châu nhi kéo cánh tay hắn lại, nói:     - Cô gia chớ đi, đã tới đây rồi đương nhiên phải vào nhìn tiểu thư.     Lạc Thanh Chu bị cưỡng ép kéo vào, nói:     - Châu nhi cô nương không phải nói là đã tới đây rồi đương nhiên phải vào nhìn tiểu thư sao?     Châu nhi đóng cửa sân, “Phốc phốc” cười một tiếng, khẽ nói:     - Tiểu thư đang tắm, cô gia cũng không thể nhìn tiểu thư, để tiểu thư nhìn cô gia là được.     Lạc Thanh Chu dừng trong nội viện, không dám đi vào.     Châu nhi đi vào nhà, gõ cửa phòng nói vọng vào trong:     - Thu nhi, cô gia tới, ngươi hỏi tiểu thư một chút, chút nữa có muốn trò chuyện với cô gia hay không?     Thu nhi không cần hỏi, vội vàng nói:     - Muốn. Châu nhi, ngươi để cô gia chờ một lát, tiểu thư sắp tắm xong.     Châu nhi lên tiếng, ra đáp lời.     Lạc Thanh Chu đành phải chờ trong đình viện.     Tuyết đọng trong bồn hoa đã tan sạch sẽ, rất nhiều nụ hoa không sợ rét lạnh đã nở bung cánh ra     Chỉ là hoa mai dưới mái hiên kia sớm đã tàn lụi.     Trong lòng Lạc Thanh Chu đang nghĩ ngợi, cửa sổ thư phòng đột nhiên đẩy ra, thiếu nữ mặc bộ váy áo trắng thuần, tóc dài đen nhánh ướt sũng vẫn đang xõa, xuất hiện bên cửa, nhìn hắn cười mỉm nói:     - Tỷ phu, mau vào.     Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dáng vẻ nàng mới tắm xong như hoa sen mới nở thanh thuần động lòng người, do dự một chút, vào phòng.     Lúc đi tới cửa.     Thu nhi bưng nước từ trong ra, thấp giọng nói:     - Cô gia, tóc tiểu thư vẫn còn ướt, cô gia hỗ trợ lau một chút, nếu không tiểu thư sẽ sinh bệnh.     Bình thường những chuyện này, đều là nàng làm.     Nhưng hôm nay...     Nàng đương nhiên hiểu rõ tâm ý tiểu thư nhà mình, cho nên không làm nữa.     Lạc Thanh Chu cởi giày ra, đi vào thư phòng.     Trong phòng ngoại trừ mùi huân hương còn có hương hoa lẫn vào hơi nước, và mùi thuốc đặc biệt trên người Tần nhị tiểu thư.   Mấy loại mùi thơm hỗn hợp cùng với hình ảnh thiếu nữ trước cửa sổ, một đôi chân tuyết trắng tr ần trụi, váy trắng tinh khiết khiến Lạc Thanh Chu không khỏi rung động trong lòng, bước chân trong nháy mắt có chút do dự.

 Bách Linh thò đầu ra, nhìn hắn nói:   

 

- Cô gia, Nhị tiểu thư không có sao chứ?   

 

 

Lạc Thanh Chu yên lặng một chút, nói:   

 

 

- Hẳn là không sao. Ngươi trông chừng Hạ Thiền, ta đi xem một chút.   

 

 

Bách Linh đi ra góc rẽ:   

 

 

- Vâng. Vậy cô gia nhanh đi đi, nếu Nhị tiểu thư vẫn chưa về, cô gia phải đi thông báo cho lão gia.   

 

 

Lạc Thanh Chu không nói tiếp, bước nhanh rời khỏi.   

 

 

 

Bách Linh đến giữa cửa, nhìn bóng lưng hắn đi xa, không khỏi thở dài một hơi, lẩm bẩm:   

 

 

- Nếu cô gia thật sự thích Nhị tiểu thư, vậy... Aiz...   

 

 

Nàng đẩy cửa vào phòng, đi đến bên giường, ngồi xổm xuống trước giường, nhìn thiếu nữ bệnh nằm trên giường, vẻ mặt đầy ưu sầu nói khẽ:   

 

 

- Thiền Thiền, nếu thật là như vậy, chúng ta nên làm gì đây?   

 

 

 

Thiếu nữ trên giường đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn nàng.   

 

 

Bách Linh lập tức đổi giọng:   

 

 

- Ngươi nên làm sao giờ.   

 

 

Lạc Thanh Chu một đường đi nhanh, đi tới Mai Hương Uyển.   

 

 

Đang muốn gõ cửa, Châu nhi đột nhiên mở cửa chuẩn bị ra, nhìn thấy hắn sau lập tức ánh mắt sáng lên, nói:   

 

 

- Cô gia, nô tỳ đang chuẩn bị đi thông báo cho người đây, tiểu thư đã trở về.   

 

 

Lạc Thanh Chu nghe vậy gánh nặng trong lòng buông xuống:   

 

 

- Nhị tiểu thư không có sao chứ?   

 

 

Châu nhi cười nói:   

 

 

- Tiểu thư không sao đâu, chỉ là hơi mệt chút, tắm rửa xong đang chuẩn bị đi ngủ.   

 

 

Tảng đá trong lòng Lạc Thanh Chu rốt cục rơi xuống, đang muốn cáo từ, Châu nhi kéo cánh tay hắn lại, nói:   

 

 

- Cô gia chớ đi, đã tới đây rồi đương nhiên phải vào nhìn tiểu thư.   

 

 

Lạc Thanh Chu bị cưỡng ép kéo vào, nói:   

 

 

- Châu nhi cô nương không phải nói là đã tới đây rồi đương nhiên phải vào nhìn tiểu thư sao?   

 

 

Châu nhi đóng cửa sân, “Phốc phốc” cười một tiếng, khẽ nói:   

 

 

- Tiểu thư đang tắm, cô gia cũng không thể nhìn tiểu thư, để tiểu thư nhìn cô gia là được.   

 

 

Lạc Thanh Chu dừng trong nội viện, không dám đi vào.   

 

 

Châu nhi đi vào nhà, gõ cửa phòng nói vọng vào trong:   

 

 

- Thu nhi, cô gia tới, ngươi hỏi tiểu thư một chút, chút nữa có muốn trò chuyện với cô gia hay không?   

 

 

Thu nhi không cần hỏi, vội vàng nói:   

 

 

- Muốn. Châu nhi, ngươi để cô gia chờ một lát, tiểu thư sắp tắm xong.   

 

 

Châu nhi lên tiếng, ra đáp lời.   

 

 

Lạc Thanh Chu đành phải chờ trong đình viện.   

 

 

Tuyết đọng trong bồn hoa đã tan sạch sẽ, rất nhiều nụ hoa không sợ rét lạnh đã nở bung cánh ra   

 

 

Chỉ là hoa mai dưới mái hiên kia sớm đã tàn lụi.   

 

 

Trong lòng Lạc Thanh Chu đang nghĩ ngợi, cửa sổ thư phòng đột nhiên đẩy ra, thiếu nữ mặc bộ váy áo trắng thuần, tóc dài đen nhánh ướt sũng vẫn đang xõa, xuất hiện bên cửa, nhìn hắn cười mỉm nói:   

 

 

- Tỷ phu, mau vào.   

 

 

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dáng vẻ nàng mới tắm xong như hoa sen mới nở thanh thuần động lòng người, do dự một chút, vào phòng.   

 

 

Lúc đi tới cửa.   

 

 

Thu nhi bưng nước từ trong ra, thấp giọng nói:   

 

 

- Cô gia, tóc tiểu thư vẫn còn ướt, cô gia hỗ trợ lau một chút, nếu không tiểu thư sẽ sinh bệnh.   

 

 

Bình thường những chuyện này, đều là nàng làm.   

 

 

Nhưng hôm nay...   

 

 

Nàng đương nhiên hiểu rõ tâm ý tiểu thư nhà mình, cho nên không làm nữa.   

 

 

Lạc Thanh Chu cởi giày ra, đi vào thư phòng.   

 

 

Trong phòng ngoại trừ mùi huân hương còn có hương hoa lẫn vào hơi nước, và mùi thuốc đặc biệt trên người Tần nhị tiểu thư.   

Mấy loại mùi thơm hỗn hợp cùng với hình ảnh thiếu nữ trước cửa sổ, một đôi chân tuyết trắng tr ần trụi, váy trắng tinh khiết khiến Lạc Thanh Chu không khỏi rung động trong lòng, bước chân trong nháy mắt có chút do dự.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…  Bách Linh thò đầu ra, nhìn hắn nói:    - Cô gia, Nhị tiểu thư không có sao chứ?     Lạc Thanh Chu yên lặng một chút, nói:     - Hẳn là không sao. Ngươi trông chừng Hạ Thiền, ta đi xem một chút.     Bách Linh đi ra góc rẽ:     - Vâng. Vậy cô gia nhanh đi đi, nếu Nhị tiểu thư vẫn chưa về, cô gia phải đi thông báo cho lão gia.     Lạc Thanh Chu không nói tiếp, bước nhanh rời khỏi.      Bách Linh đến giữa cửa, nhìn bóng lưng hắn đi xa, không khỏi thở dài một hơi, lẩm bẩm:     - Nếu cô gia thật sự thích Nhị tiểu thư, vậy... Aiz...     Nàng đẩy cửa vào phòng, đi đến bên giường, ngồi xổm xuống trước giường, nhìn thiếu nữ bệnh nằm trên giường, vẻ mặt đầy ưu sầu nói khẽ:     - Thiền Thiền, nếu thật là như vậy, chúng ta nên làm gì đây?      Thiếu nữ trên giường đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn nàng.     Bách Linh lập tức đổi giọng:     - Ngươi nên làm sao giờ.     Lạc Thanh Chu một đường đi nhanh, đi tới Mai Hương Uyển.     Đang muốn gõ cửa, Châu nhi đột nhiên mở cửa chuẩn bị ra, nhìn thấy hắn sau lập tức ánh mắt sáng lên, nói:     - Cô gia, nô tỳ đang chuẩn bị đi thông báo cho người đây, tiểu thư đã trở về.     Lạc Thanh Chu nghe vậy gánh nặng trong lòng buông xuống:     - Nhị tiểu thư không có sao chứ?     Châu nhi cười nói:     - Tiểu thư không sao đâu, chỉ là hơi mệt chút, tắm rửa xong đang chuẩn bị đi ngủ.     Tảng đá trong lòng Lạc Thanh Chu rốt cục rơi xuống, đang muốn cáo từ, Châu nhi kéo cánh tay hắn lại, nói:     - Cô gia chớ đi, đã tới đây rồi đương nhiên phải vào nhìn tiểu thư.     Lạc Thanh Chu bị cưỡng ép kéo vào, nói:     - Châu nhi cô nương không phải nói là đã tới đây rồi đương nhiên phải vào nhìn tiểu thư sao?     Châu nhi đóng cửa sân, “Phốc phốc” cười một tiếng, khẽ nói:     - Tiểu thư đang tắm, cô gia cũng không thể nhìn tiểu thư, để tiểu thư nhìn cô gia là được.     Lạc Thanh Chu dừng trong nội viện, không dám đi vào.     Châu nhi đi vào nhà, gõ cửa phòng nói vọng vào trong:     - Thu nhi, cô gia tới, ngươi hỏi tiểu thư một chút, chút nữa có muốn trò chuyện với cô gia hay không?     Thu nhi không cần hỏi, vội vàng nói:     - Muốn. Châu nhi, ngươi để cô gia chờ một lát, tiểu thư sắp tắm xong.     Châu nhi lên tiếng, ra đáp lời.     Lạc Thanh Chu đành phải chờ trong đình viện.     Tuyết đọng trong bồn hoa đã tan sạch sẽ, rất nhiều nụ hoa không sợ rét lạnh đã nở bung cánh ra     Chỉ là hoa mai dưới mái hiên kia sớm đã tàn lụi.     Trong lòng Lạc Thanh Chu đang nghĩ ngợi, cửa sổ thư phòng đột nhiên đẩy ra, thiếu nữ mặc bộ váy áo trắng thuần, tóc dài đen nhánh ướt sũng vẫn đang xõa, xuất hiện bên cửa, nhìn hắn cười mỉm nói:     - Tỷ phu, mau vào.     Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua dáng vẻ nàng mới tắm xong như hoa sen mới nở thanh thuần động lòng người, do dự một chút, vào phòng.     Lúc đi tới cửa.     Thu nhi bưng nước từ trong ra, thấp giọng nói:     - Cô gia, tóc tiểu thư vẫn còn ướt, cô gia hỗ trợ lau một chút, nếu không tiểu thư sẽ sinh bệnh.     Bình thường những chuyện này, đều là nàng làm.     Nhưng hôm nay...     Nàng đương nhiên hiểu rõ tâm ý tiểu thư nhà mình, cho nên không làm nữa.     Lạc Thanh Chu cởi giày ra, đi vào thư phòng.     Trong phòng ngoại trừ mùi huân hương còn có hương hoa lẫn vào hơi nước, và mùi thuốc đặc biệt trên người Tần nhị tiểu thư.   Mấy loại mùi thơm hỗn hợp cùng với hình ảnh thiếu nữ trước cửa sổ, một đôi chân tuyết trắng tr ần trụi, váy trắng tinh khiết khiến Lạc Thanh Chu không khỏi rung động trong lòng, bước chân trong nháy mắt có chút do dự.

Chương 365: Nhị tiểu thư không có sao chứ?