Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 366: Nhị tiểu thư cố ý đùa ta sao?

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… - Tỷ phu, tới đây...    Tần Vi Mặc nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, nhẹ giọng gọi hắn một tiếng, lập tức nâng váy dài trắng như tuyết đi vào buồng trong.     Da thịt trắng nõn kiều nộn vừa tắm qua kia như ẩn như hiện.     Thu nhi cầm một chiếc khăn lớn nhét vào trong tay Lạc Thanh Chu, lập tức ra khỏi phòng, khép cửa phòng lại.     Thiếu nữ ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm, quay đầu nhìn hắn nói:     - Tỷ phu, sao lại phát ngốc rồi.      Lạc Thanh Chu ổn định tinh thần một chút, cầm khăn đi tới, đứng sau lưng nàng, nhìn thoáng qua hình nàng trong gương đồng bắt đầu giúp nàng lau khô mái tóc đen nhánh như thác nước.     Thiếu nữ an tĩnh ngồi ở đó, ánh mắt thông qua gương đồng nhìn hắn, trong mắt cười ôn nhu.     Yên tĩnh một lát.     Lạc Thanh Chu cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt quá, mở miệng hỏi:     - Nhị tiểu thư, hôm nay sao muộn như vậy mới về? Trưởng công chúa không có làm khó ngươi chứ?      Thiếu nữ có chút cúi đầu:     - Làm khó.     Trong lòng Lạc Thanh Chu xiết chặt, nhìn nàng trong gương nói     - Trưởng công chúa kêu ngươi làm gì? Bắt ngươi viết hiệp tiếp theo?     Thiếu nữ bỗng nhiên quay đầu, nhìn hắn nói:     - Tỷ phu, Trưởng công chúa nói Vi Mặc lớn lên xinh đẹp, nàng muốn cùng Vi Mặc... Song tu.     - Song tu?     Lạc Thanh Chu sững sờ:     - Có ý gì?     Hai mắt thiếu nữ như làn thu thuỷ nhẹ nhàng nhìn hắn, trên mặt lộ ra vẻ ý cười:     - Chính là c** s*ch y phục, ngủ cùng nhau, thân mật với nhau, sau đó, sau đó có thể làm chuyện phu thê.     Lạc Thanh Chu: - ...     Thiếu nữ hai mắt mỉm cười nhìn chằm chằm biểu hiện trên mặt hắn, sau một lúc lâu, đột nhiên che miệng cười khẽ:     - Tỷ phu bị dọa sao?     Lạc Thanh Chu tiếp tục giúp nàng lau sạch mái tóc, nói:     - Nhị tiểu thư cố ý đùa ta sao?     Thiếu nữ quay đầu, đối mặt với tấm gương cười nói:     - Tỷ phu không tin thì thôi, dù sao Trưởng công chúa coi trọng ta, đến lúc đó có thể sẽ cướp ta đi.     Lạc Thanh Chu hai tay x** n*n mái tóc dài của nàng, cười nói     - Trưởng công chúa nếu muốn người, căn bản cũng không cần cướp.     Thiếu nữ nhìn hắn trong gương, ý cười trên mặt hơi liễm:     - Thế nhưng nếu như ta không đồng ý, nàng sẽ đoạt thì sao?     Lạc Thanh Chu nói:     - Sẽ không. Trưởng công chúa hẳn là sẽ không khó xử hay miễn cưỡng một nữ tử yếu đuối, như vậy không phù hợp với tính cách của nàng.     Thiếu nữ kỳ quái nói:     - Tỷ phu chưa gặp qua Trưởng công chúa, như thế nào biết được tính cách của nàng?     Lạc Thanh Chu cúi đầu lau mái tóc nói:     - Có vài người, thông qua lời đồn về nàng cũng có thể thấy được tính cách của nàng. Tâm tư của trưởng công chúa, vì nước vì dân, sẽ không lãng phí trên những thứ này.     Thiếu nữ khẽ thở dài:     - Tỷ phu thật lợi hại, thật ra Vi Mặc cũng nghĩ như vậy.     Lạc Thanh Chu không khỏi cười nói:     - Thì ra Nhị tiểu thư đang bẩy ta nói.     Thiếu nữ khẽ cười nói:   - Là đang khen thưởng tỷ phu. Tỷ phu không ra khỏi cửa, lại biết chuyện thiên hạ, đừng nói Mạc Thành này, cho dù toàn bộ Đại Viêm quốc, c*̃ng không có mấy người hơn được tỷ phu.  

- Tỷ phu, tới đây...   

 

Tần Vi Mặc nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, nhẹ giọng gọi hắn một tiếng, lập tức nâng váy dài trắng như tuyết đi vào buồng trong.   

 

 

Da thịt trắng nõn kiều nộn vừa tắm qua kia như ẩn như hiện.   

 

 

Thu nhi cầm một chiếc khăn lớn nhét vào trong tay Lạc Thanh Chu, lập tức ra khỏi phòng, khép cửa phòng lại.   

 

 

Thiếu nữ ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm, quay đầu nhìn hắn nói:   

 

 

- Tỷ phu, sao lại phát ngốc rồi.   

 

 

 

Lạc Thanh Chu ổn định tinh thần một chút, cầm khăn đi tới, đứng sau lưng nàng, nhìn thoáng qua hình nàng trong gương đồng bắt đầu giúp nàng lau khô mái tóc đen nhánh như thác nước.   

 

 

Thiếu nữ an tĩnh ngồi ở đó, ánh mắt thông qua gương đồng nhìn hắn, trong mắt cười ôn nhu.   

 

 

Yên tĩnh một lát.   

 

 

Lạc Thanh Chu cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt quá, mở miệng hỏi:   

 

 

- Nhị tiểu thư, hôm nay sao muộn như vậy mới về? Trưởng công chúa không có làm khó ngươi chứ?   

 

 

 

Thiếu nữ có chút cúi đầu:   

 

 

- Làm khó.   

 

 

Trong lòng Lạc Thanh Chu xiết chặt, nhìn nàng trong gương nói   

 

 

- Trưởng công chúa kêu ngươi làm gì? Bắt ngươi viết hiệp tiếp theo?   

 

 

Thiếu nữ bỗng nhiên quay đầu, nhìn hắn nói:   

 

 

- Tỷ phu, Trưởng công chúa nói Vi Mặc lớn lên xinh đẹp, nàng muốn cùng Vi Mặc... Song tu.   

 

 

- Song tu?   

 

 

Lạc Thanh Chu sững sờ:   

 

 

- Có ý gì?   

 

 

Hai mắt thiếu nữ như làn thu thuỷ nhẹ nhàng nhìn hắn, trên mặt lộ ra vẻ ý cười:   

 

 

- Chính là c** s*ch y phục, ngủ cùng nhau, thân mật với nhau, sau đó, sau đó có thể làm chuyện phu thê.   

 

 

Lạc Thanh Chu: - ...   

 

 

Thiếu nữ hai mắt mỉm cười nhìn chằm chằm biểu hiện trên mặt hắn, sau một lúc lâu, đột nhiên che miệng cười khẽ:   

 

 

- Tỷ phu bị dọa sao?   

 

 

Lạc Thanh Chu tiếp tục giúp nàng lau sạch mái tóc, nói:   

 

 

- Nhị tiểu thư cố ý đùa ta sao?   

 

 

Thiếu nữ quay đầu, đối mặt với tấm gương cười nói:   

 

 

- Tỷ phu không tin thì thôi, dù sao Trưởng công chúa coi trọng ta, đến lúc đó có thể sẽ cướp ta đi.   

 

 

Lạc Thanh Chu hai tay x** n*n mái tóc dài của nàng, cười nói   

 

 

- Trưởng công chúa nếu muốn người, căn bản cũng không cần cướp.   

 

 

Thiếu nữ nhìn hắn trong gương, ý cười trên mặt hơi liễm:   

 

 

- Thế nhưng nếu như ta không đồng ý, nàng sẽ đoạt thì sao?   

 

 

Lạc Thanh Chu nói:   

 

 

- Sẽ không. Trưởng công chúa hẳn là sẽ không khó xử hay miễn cưỡng một nữ tử yếu đuối, như vậy không phù hợp với tính cách của nàng.   

 

 

Thiếu nữ kỳ quái nói:   

 

 

- Tỷ phu chưa gặp qua Trưởng công chúa, như thế nào biết được tính cách của nàng?   

 

 

Lạc Thanh Chu cúi đầu lau mái tóc nói:   

 

 

- Có vài người, thông qua lời đồn về nàng cũng có thể thấy được tính cách của nàng. Tâm tư của trưởng công chúa, vì nước vì dân, sẽ không lãng phí trên những thứ này.   

 

 

Thiếu nữ khẽ thở dài:   

 

 

- Tỷ phu thật lợi hại, thật ra Vi Mặc cũng nghĩ như vậy.   

 

 

Lạc Thanh Chu không khỏi cười nói:   

 

 

- Thì ra Nhị tiểu thư đang bẩy ta nói.   

 

 

Thiếu nữ khẽ cười nói:   

- Là đang khen thưởng tỷ phu. Tỷ phu không ra khỏi cửa, lại biết chuyện thiên hạ, đừng nói Mạc Thành này, cho dù toàn bộ Đại Viêm quốc, c*̃ng không có mấy người hơn được tỷ phu.  

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… - Tỷ phu, tới đây...    Tần Vi Mặc nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, nhẹ giọng gọi hắn một tiếng, lập tức nâng váy dài trắng như tuyết đi vào buồng trong.     Da thịt trắng nõn kiều nộn vừa tắm qua kia như ẩn như hiện.     Thu nhi cầm một chiếc khăn lớn nhét vào trong tay Lạc Thanh Chu, lập tức ra khỏi phòng, khép cửa phòng lại.     Thiếu nữ ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm, quay đầu nhìn hắn nói:     - Tỷ phu, sao lại phát ngốc rồi.      Lạc Thanh Chu ổn định tinh thần một chút, cầm khăn đi tới, đứng sau lưng nàng, nhìn thoáng qua hình nàng trong gương đồng bắt đầu giúp nàng lau khô mái tóc đen nhánh như thác nước.     Thiếu nữ an tĩnh ngồi ở đó, ánh mắt thông qua gương đồng nhìn hắn, trong mắt cười ôn nhu.     Yên tĩnh một lát.     Lạc Thanh Chu cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt quá, mở miệng hỏi:     - Nhị tiểu thư, hôm nay sao muộn như vậy mới về? Trưởng công chúa không có làm khó ngươi chứ?      Thiếu nữ có chút cúi đầu:     - Làm khó.     Trong lòng Lạc Thanh Chu xiết chặt, nhìn nàng trong gương nói     - Trưởng công chúa kêu ngươi làm gì? Bắt ngươi viết hiệp tiếp theo?     Thiếu nữ bỗng nhiên quay đầu, nhìn hắn nói:     - Tỷ phu, Trưởng công chúa nói Vi Mặc lớn lên xinh đẹp, nàng muốn cùng Vi Mặc... Song tu.     - Song tu?     Lạc Thanh Chu sững sờ:     - Có ý gì?     Hai mắt thiếu nữ như làn thu thuỷ nhẹ nhàng nhìn hắn, trên mặt lộ ra vẻ ý cười:     - Chính là c** s*ch y phục, ngủ cùng nhau, thân mật với nhau, sau đó, sau đó có thể làm chuyện phu thê.     Lạc Thanh Chu: - ...     Thiếu nữ hai mắt mỉm cười nhìn chằm chằm biểu hiện trên mặt hắn, sau một lúc lâu, đột nhiên che miệng cười khẽ:     - Tỷ phu bị dọa sao?     Lạc Thanh Chu tiếp tục giúp nàng lau sạch mái tóc, nói:     - Nhị tiểu thư cố ý đùa ta sao?     Thiếu nữ quay đầu, đối mặt với tấm gương cười nói:     - Tỷ phu không tin thì thôi, dù sao Trưởng công chúa coi trọng ta, đến lúc đó có thể sẽ cướp ta đi.     Lạc Thanh Chu hai tay x** n*n mái tóc dài của nàng, cười nói     - Trưởng công chúa nếu muốn người, căn bản cũng không cần cướp.     Thiếu nữ nhìn hắn trong gương, ý cười trên mặt hơi liễm:     - Thế nhưng nếu như ta không đồng ý, nàng sẽ đoạt thì sao?     Lạc Thanh Chu nói:     - Sẽ không. Trưởng công chúa hẳn là sẽ không khó xử hay miễn cưỡng một nữ tử yếu đuối, như vậy không phù hợp với tính cách của nàng.     Thiếu nữ kỳ quái nói:     - Tỷ phu chưa gặp qua Trưởng công chúa, như thế nào biết được tính cách của nàng?     Lạc Thanh Chu cúi đầu lau mái tóc nói:     - Có vài người, thông qua lời đồn về nàng cũng có thể thấy được tính cách của nàng. Tâm tư của trưởng công chúa, vì nước vì dân, sẽ không lãng phí trên những thứ này.     Thiếu nữ khẽ thở dài:     - Tỷ phu thật lợi hại, thật ra Vi Mặc cũng nghĩ như vậy.     Lạc Thanh Chu không khỏi cười nói:     - Thì ra Nhị tiểu thư đang bẩy ta nói.     Thiếu nữ khẽ cười nói:   - Là đang khen thưởng tỷ phu. Tỷ phu không ra khỏi cửa, lại biết chuyện thiên hạ, đừng nói Mạc Thành này, cho dù toàn bộ Đại Viêm quốc, c*̃ng không có mấy người hơn được tỷ phu.  

Chương 366: Nhị tiểu thư cố ý đùa ta sao?