Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 370: Không có người đáp lại.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Hắn do dự một chút, đi tới gian phòng đối diện, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, nhìn trên giường.    Hạ Thiền vẫn an tĩnh nằm trên giường ngủ say.     Kỳ quái?     Hắn giật mình, đóng cửa phòng, lại nhìn thoáng qua bốn phía, nói thầm: Chẳng lẽ là bị dọa nhiều lần, sinh ra ảo giác?     Hắn không nghĩ nhiều nữa, một lần nữa về tới phòng Bách Linh.      Khép cửa phòng lại, trực tiếp cài chốt cửa.     Thiếu nữ một bộ váy phấn hồng, vẫn lặng yên nằm ở trên giường, vẫn giữ tư thế bị hắn đè như vừa rồi, hai tay đặt trên đỉnh đầu, mái tóc lộn xộn, gương mặt thẹn thùng, hai mắt mê ly, vẻ mặt hốt hoảng, không nhúc nhích.     Váy phấn tản ra, giống như một đóa đang chờ hắn hái.     Cặp đùi thon dài tựa vào mép giường, có hơi tách ra.      Lạc Thanh Chu an tĩnh nhìn một lúc, ngồi xổm xuống, giúp nàng cởi bỏ giày.     Sau đó lại nhẹ nhàng c** s*ch vớ màu hồng trên chân.     Đứng dậy, cúi người, nhẹ nhàng cởi bỏ dây thắt lưng màu hồng quấn quanh eo nhỏ của nàng.     Đang lúc hắn chuẩn bị làm tiếp thì cửa phòng đột nhiên “Két” một tiếng vang lên.     Động tác hắn cứng đờ, quay đầu nhìn lại.     Cửa phòng vẫn chốt như cũ.     Cửa tĩnh không một tiếng động, cũng không khác thường.     Hắn sửng sốt một chút, đi tới, vừa chuẩn bị kéo cửa ra đột nhiên phát hiện chốt cửa đã mở ra!     Hắn rõ ràng nhớ kỹ, vừa rồi rõ ràng đã gài vào.     Hắn giật mình, mở cửa phòng đi ra ngoài, nhìn xung quanh, cũng không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.     Hắn lập tức lại đi đến phòng đối diện, đẩy cửa phòng ra, lần nữa nhìn lên giường.     Thiếu nữ kia vẫn quấn trong chăn như cũ, không nhúc nhích.     Chương 356: Ta không nhịn được      Chẳng lẽ là... Đại tiểu thư?     Nghĩ đến đây, d*c v*ng trong lòng hắn lập tức bị tách ra, trong đầu lập tức khôi phục thanh minh.     Mặc kệ đối phương là ai, lúc này, chuyện này khẳng định không cách nào tiếp tục nữa.     Đối phương hiển nhiên quyết định muốn phá hư chuyện tốt của hắn và Bách Linh.     Lúc này không đi, sẽ chỉ thêm xấu hổ.     Hắn không dám lưu lại nữa, bước nhanh trở về gian phòng Bách Linh, ở cửa nói:     - Bách Linh, ta phải đi về, ngươi nghỉ ngơi thật tốt, vừa rồi ta chỉ là đùa giỡn ngươi.     Nói xong, không đợi nàng trả lời, bước nhanh rời đi.     Bách Linh nằm trên giường sửng sốt một hồi, mới ngồi dậy, gọi:     - Cô gia...     Không có người đáp lại.     Người nào đó sớm đã chạy trốn mất dạng.     Nàng lại ngồi trên giường ngây ngẩn một hồi, mới ủy khuất bĩu môi nói:     - Chí ít... Ít nhất phải giúp người ta buộc đai lưng, giúp người ta mang vớ vào nha, chán ghét.     - Cô gia thối, sau này đừng nghĩ lại cởi y phục người ta, đừng nghĩ nhìn chân người ta, ô...     - Kẹt kẹt...     Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra.   Lập tức, một đạo thân ảnh lạnh lẽo xuất hiện ở cửa, giống như u linh đứng ở nơi đó, tĩnh không một tiếng động. 

Hắn do dự một chút, đi tới gian phòng đối diện, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, nhìn trên giường.   

 

Hạ Thiền vẫn an tĩnh nằm trên giường ngủ say.   

 

 

Kỳ quái?   

 

 

Hắn giật mình, đóng cửa phòng, lại nhìn thoáng qua bốn phía, nói thầm: Chẳng lẽ là bị dọa nhiều lần, sinh ra ảo giác?   

 

 

Hắn không nghĩ nhiều nữa, một lần nữa về tới phòng Bách Linh.   

 

 

 

Khép cửa phòng lại, trực tiếp cài chốt cửa.   

 

 

Thiếu nữ một bộ váy phấn hồng, vẫn lặng yên nằm ở trên giường, vẫn giữ tư thế bị hắn đè như vừa rồi, hai tay đặt trên đỉnh đầu, mái tóc lộn xộn, gương mặt thẹn thùng, hai mắt mê ly, vẻ mặt hốt hoảng, không nhúc nhích.   

 

 

Váy phấn tản ra, giống như một đóa đang chờ hắn hái.   

 

 

Cặp đùi thon dài tựa vào mép giường, có hơi tách ra.   

 

 

 

Lạc Thanh Chu an tĩnh nhìn một lúc, ngồi xổm xuống, giúp nàng cởi bỏ giày.   

 

 

Sau đó lại nhẹ nhàng c** s*ch vớ màu hồng trên chân.   

 

 

Đứng dậy, cúi người, nhẹ nhàng cởi bỏ dây thắt lưng màu hồng quấn quanh eo nhỏ của nàng.   

 

 

Đang lúc hắn chuẩn bị làm tiếp thì cửa phòng đột nhiên “Két” một tiếng vang lên.   

 

 

Động tác hắn cứng đờ, quay đầu nhìn lại.   

 

 

Cửa phòng vẫn chốt như cũ.   

 

 

Cửa tĩnh không một tiếng động, cũng không khác thường.   

 

 

Hắn sửng sốt một chút, đi tới, vừa chuẩn bị kéo cửa ra đột nhiên phát hiện chốt cửa đã mở ra!   

 

 

Hắn rõ ràng nhớ kỹ, vừa rồi rõ ràng đã gài vào.   

 

 

Hắn giật mình, mở cửa phòng đi ra ngoài, nhìn xung quanh, cũng không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.   

 

 

Hắn lập tức lại đi đến phòng đối diện, đẩy cửa phòng ra, lần nữa nhìn lên giường.   

 

 

Thiếu nữ kia vẫn quấn trong chăn như cũ, không nhúc nhích.   

 

 

Chương 356: Ta không nhịn được    

 

 

Chẳng lẽ là... Đại tiểu thư?   

 

 

Nghĩ đến đây, d*c v*ng trong lòng hắn lập tức bị tách ra, trong đầu lập tức khôi phục thanh minh.   

 

 

Mặc kệ đối phương là ai, lúc này, chuyện này khẳng định không cách nào tiếp tục nữa.   

 

 

Đối phương hiển nhiên quyết định muốn phá hư chuyện tốt của hắn và Bách Linh.   

 

 

Lúc này không đi, sẽ chỉ thêm xấu hổ.   

 

 

Hắn không dám lưu lại nữa, bước nhanh trở về gian phòng Bách Linh, ở cửa nói:   

 

 

- Bách Linh, ta phải đi về, ngươi nghỉ ngơi thật tốt, vừa rồi ta chỉ là đùa giỡn ngươi.   

 

 

Nói xong, không đợi nàng trả lời, bước nhanh rời đi.   

 

 

Bách Linh nằm trên giường sửng sốt một hồi, mới ngồi dậy, gọi:   

 

 

- Cô gia...   

 

 

Không có người đáp lại.   

 

 

Người nào đó sớm đã chạy trốn mất dạng.   

 

 

Nàng lại ngồi trên giường ngây ngẩn một hồi, mới ủy khuất bĩu môi nói:   

 

 

- Chí ít... Ít nhất phải giúp người ta buộc đai lưng, giúp người ta mang vớ vào nha, chán ghét.   

 

 

- Cô gia thối, sau này đừng nghĩ lại cởi y phục người ta, đừng nghĩ nhìn chân người ta, ô...   

 

 

- Kẹt kẹt...   

 

 

Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra.   

Lập tức, một đạo thân ảnh lạnh lẽo xuất hiện ở cửa, giống như u linh đứng ở nơi đó, tĩnh không một tiếng động. 

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Hắn do dự một chút, đi tới gian phòng đối diện, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, nhìn trên giường.    Hạ Thiền vẫn an tĩnh nằm trên giường ngủ say.     Kỳ quái?     Hắn giật mình, đóng cửa phòng, lại nhìn thoáng qua bốn phía, nói thầm: Chẳng lẽ là bị dọa nhiều lần, sinh ra ảo giác?     Hắn không nghĩ nhiều nữa, một lần nữa về tới phòng Bách Linh.      Khép cửa phòng lại, trực tiếp cài chốt cửa.     Thiếu nữ một bộ váy phấn hồng, vẫn lặng yên nằm ở trên giường, vẫn giữ tư thế bị hắn đè như vừa rồi, hai tay đặt trên đỉnh đầu, mái tóc lộn xộn, gương mặt thẹn thùng, hai mắt mê ly, vẻ mặt hốt hoảng, không nhúc nhích.     Váy phấn tản ra, giống như một đóa đang chờ hắn hái.     Cặp đùi thon dài tựa vào mép giường, có hơi tách ra.      Lạc Thanh Chu an tĩnh nhìn một lúc, ngồi xổm xuống, giúp nàng cởi bỏ giày.     Sau đó lại nhẹ nhàng c** s*ch vớ màu hồng trên chân.     Đứng dậy, cúi người, nhẹ nhàng cởi bỏ dây thắt lưng màu hồng quấn quanh eo nhỏ của nàng.     Đang lúc hắn chuẩn bị làm tiếp thì cửa phòng đột nhiên “Két” một tiếng vang lên.     Động tác hắn cứng đờ, quay đầu nhìn lại.     Cửa phòng vẫn chốt như cũ.     Cửa tĩnh không một tiếng động, cũng không khác thường.     Hắn sửng sốt một chút, đi tới, vừa chuẩn bị kéo cửa ra đột nhiên phát hiện chốt cửa đã mở ra!     Hắn rõ ràng nhớ kỹ, vừa rồi rõ ràng đã gài vào.     Hắn giật mình, mở cửa phòng đi ra ngoài, nhìn xung quanh, cũng không nhìn thấy bất kỳ bóng người nào.     Hắn lập tức lại đi đến phòng đối diện, đẩy cửa phòng ra, lần nữa nhìn lên giường.     Thiếu nữ kia vẫn quấn trong chăn như cũ, không nhúc nhích.     Chương 356: Ta không nhịn được      Chẳng lẽ là... Đại tiểu thư?     Nghĩ đến đây, d*c v*ng trong lòng hắn lập tức bị tách ra, trong đầu lập tức khôi phục thanh minh.     Mặc kệ đối phương là ai, lúc này, chuyện này khẳng định không cách nào tiếp tục nữa.     Đối phương hiển nhiên quyết định muốn phá hư chuyện tốt của hắn và Bách Linh.     Lúc này không đi, sẽ chỉ thêm xấu hổ.     Hắn không dám lưu lại nữa, bước nhanh trở về gian phòng Bách Linh, ở cửa nói:     - Bách Linh, ta phải đi về, ngươi nghỉ ngơi thật tốt, vừa rồi ta chỉ là đùa giỡn ngươi.     Nói xong, không đợi nàng trả lời, bước nhanh rời đi.     Bách Linh nằm trên giường sửng sốt một hồi, mới ngồi dậy, gọi:     - Cô gia...     Không có người đáp lại.     Người nào đó sớm đã chạy trốn mất dạng.     Nàng lại ngồi trên giường ngây ngẩn một hồi, mới ủy khuất bĩu môi nói:     - Chí ít... Ít nhất phải giúp người ta buộc đai lưng, giúp người ta mang vớ vào nha, chán ghét.     - Cô gia thối, sau này đừng nghĩ lại cởi y phục người ta, đừng nghĩ nhìn chân người ta, ô...     - Kẹt kẹt...     Cửa phòng đột nhiên bị người đẩy ra.   Lập tức, một đạo thân ảnh lạnh lẽo xuất hiện ở cửa, giống như u linh đứng ở nơi đó, tĩnh không một tiếng động. 

Chương 370: Không có người đáp lại.