Tác giả:

Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…

Chương 369: Giống như đêm đó.

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Ngày mai còn phải đi tụ bảo các một chuyến.    Mấy đêm rồi cũng không có ngủ một giấc đàng hoàng.     Vừa ra khỏi phòng, đột nhiên thấy cửa phòng đối diện bỗng nhúc nhích, một mảnh góc áo màu hồng muốn trốn đi đến góc rẽ.     Hắn trực tiếp đi qua, nói:     - Bách Linh, ta muốn trở về ngủ. Hạ Thiền cô nương đã bớt nóng, sẽ không có chuyện gì.     Trong phòng, tĩnh không một tiếng động, cũng không có người đáp lại.      Lạc Thanh Chu không có dừng lại thêm, vừa muốn rời khỏi, trong phòng đột nhiên “Khục” một tiếng.     Hắn dừng bước lại, qua khe cửa khép hờ nhìn về phía trong.     Trong phòng một màu đen kịt, cái gì cũng không nhìn thấy.     Hắn đột nhiên nghĩ đến lúc trước động phòng, hình như cảnh tượng cũng như vậy, đen kịt một màu, hắn đột nhiên bị người ôm lấy, xoay tròn đặt lên giường.      Sau đó...     Trong lòng hắn có chút dập dờn, nhìn khe cửa, đột nhiên thấp giọng nói:     - Bách Linh, ngươi là muốn ta đi vào sao?     Trong phòng không có trả lời.     Lạc Thanh Chu do dự một chút, đưa tay đẩy cửa phòng ra.     - Kẹt kẹt...     Cửa phòng khe khẽ mở ra.     Trong lòng hắn vùng vẫy một hồi, cuối cùng vẫn đi vào.     Ánh mắt rất nhanh thích ứng bóng tối.     Góc tường bên cạnh, Bách Linh một thân váy áo màu hồng tựa ở nơi đó, đang cắn môi, an tĩnh nhìn hắn, trong mắt ánh mắt chớp động, hình như đang do dự cái gì.     - Bách Linh...     Lạc Thanh Chu mắt đối mắt với nàng, trong lòng lập tức lên gợn sóng.     Bách Linh dựa vào góc tường, lẳng lặng nhìn hắn một hồi, mới nói khẽ:     - Cô gia, người có phải muốn... muốn khi dễ người ta hay không?     Lạc Thanh Chu đi đến gần, trong bóng đêm nhìn gương mặt nàng ngập nước mắt vô cùng xinh đẹp, đột nhiên đưa tay ôm eo nàng, cúi đầu chống trán của nàng nói:     - Không phải ngươi dẫn dụ ta tới sao?     Bách Linh gương mặt phấn hồng, lông mi buông xuống, thấp giọng nói:     - Làm gì có.     Hơi thở thiếu nữ ấm áp, trên thân tản ra mùi thơm mê người, tim đập rộn ràng, b* ng*c cao vút có chút phập phồng.     Trong lòng Lạc Thanh Chu nóng lên, cúi đầu xuống, hôn lên miệng nhỏ của nàng.     - Ngô... Cô gia, đừng...     Bách Linh miệng từ chối, nhưng thân thể lại mềm nhũn trong ngực hắn, khuôn mặt nhỏ nóng lên ngẩng đầu lên, hai mắt mê ly, bộ dáng như chờ người khi dễ.     Lạc Thanh Chu ôm nàng hôn một lúc, đột nhiên cúi người, ôm ngang nàng, đi đến bên giường, ném xuống giường.     Đêm nay, hắn muốn thanh tỉnh triền miên với nàng một lần.     Khi hắn đè lên, chuẩn bị c** s*ch váy áo màu hồng trên người nàng, lại đột nhiên cảm thấy phía sau truyền đến cảm giác lạnh cả người.     Giống như đêm đó.     Hắn thân thể cứng đờ, quay đầu nhìn lại.     Sau lưng trống trơn, gian phòng vắng vẻ.     Cửa, c*̃ng không có người.     Hắn sửng sốt một chút, đứng dậy bước nhanh tới cửa, mở cửa phòng ra, nhìn ra ngoài.     Bên ngoài tĩnh không một tiếng động, cũng không có người.   Thế nhưng cỗ hàn ý vừa rồi từ đâu ra? 

Ngày mai còn phải đi tụ bảo các một chuyến.   

 

Mấy đêm rồi cũng không có ngủ một giấc đàng hoàng.   

 

 

Vừa ra khỏi phòng, đột nhiên thấy cửa phòng đối diện bỗng nhúc nhích, một mảnh góc áo màu hồng muốn trốn đi đến góc rẽ.   

 

 

Hắn trực tiếp đi qua, nói:   

 

 

- Bách Linh, ta muốn trở về ngủ. Hạ Thiền cô nương đã bớt nóng, sẽ không có chuyện gì.   

 

 

Trong phòng, tĩnh không một tiếng động, cũng không có người đáp lại.   

 

 

 

Lạc Thanh Chu không có dừng lại thêm, vừa muốn rời khỏi, trong phòng đột nhiên “Khục” một tiếng.   

 

 

Hắn dừng bước lại, qua khe cửa khép hờ nhìn về phía trong.   

 

 

Trong phòng một màu đen kịt, cái gì cũng không nhìn thấy.   

 

 

Hắn đột nhiên nghĩ đến lúc trước động phòng, hình như cảnh tượng cũng như vậy, đen kịt một màu, hắn đột nhiên bị người ôm lấy, xoay tròn đặt lên giường.   

 

 

 

Sau đó...   

 

 

Trong lòng hắn có chút dập dờn, nhìn khe cửa, đột nhiên thấp giọng nói:   

 

 

- Bách Linh, ngươi là muốn ta đi vào sao?   

 

 

Trong phòng không có trả lời.   

 

 

Lạc Thanh Chu do dự một chút, đưa tay đẩy cửa phòng ra.   

 

 

- Kẹt kẹt...   

 

 

Cửa phòng khe khẽ mở ra.   

 

 

Trong lòng hắn vùng vẫy một hồi, cuối cùng vẫn đi vào.   

 

 

Ánh mắt rất nhanh thích ứng bóng tối.   

 

 

Góc tường bên cạnh, Bách Linh một thân váy áo màu hồng tựa ở nơi đó, đang cắn môi, an tĩnh nhìn hắn, trong mắt ánh mắt chớp động, hình như đang do dự cái gì.   

 

 

- Bách Linh...   

 

 

Lạc Thanh Chu mắt đối mắt với nàng, trong lòng lập tức lên gợn sóng.   

 

 

Bách Linh dựa vào góc tường, lẳng lặng nhìn hắn một hồi, mới nói khẽ:   

 

 

- Cô gia, người có phải muốn... muốn khi dễ người ta hay không?   

 

 

Lạc Thanh Chu đi đến gần, trong bóng đêm nhìn gương mặt nàng ngập nước mắt vô cùng xinh đẹp, đột nhiên đưa tay ôm eo nàng, cúi đầu chống trán của nàng nói:   

 

 

- Không phải ngươi dẫn dụ ta tới sao?   

 

 

Bách Linh gương mặt phấn hồng, lông mi buông xuống, thấp giọng nói:   

 

 

- Làm gì có.   

 

 

Hơi thở thiếu nữ ấm áp, trên thân tản ra mùi thơm mê người, tim đập rộn ràng, b* ng*c cao vút có chút phập phồng.   

 

 

Trong lòng Lạc Thanh Chu nóng lên, cúi đầu xuống, hôn lên miệng nhỏ của nàng.   

 

 

- Ngô... Cô gia, đừng...   

 

 

Bách Linh miệng từ chối, nhưng thân thể lại mềm nhũn trong ngực hắn, khuôn mặt nhỏ nóng lên ngẩng đầu lên, hai mắt mê ly, bộ dáng như chờ người khi dễ.   

 

 

Lạc Thanh Chu ôm nàng hôn một lúc, đột nhiên cúi người, ôm ngang nàng, đi đến bên giường, ném xuống giường.   

 

 

Đêm nay, hắn muốn thanh tỉnh triền miên với nàng một lần.   

 

 

Khi hắn đè lên, chuẩn bị c** s*ch váy áo màu hồng trên người nàng, lại đột nhiên cảm thấy phía sau truyền đến cảm giác lạnh cả người.   

 

 

Giống như đêm đó.   

 

 

Hắn thân thể cứng đờ, quay đầu nhìn lại.   

 

 

Sau lưng trống trơn, gian phòng vắng vẻ.   

 

 

Cửa, c*̃ng không có người.   

 

 

Hắn sửng sốt một chút, đứng dậy bước nhanh tới cửa, mở cửa phòng ra, nhìn ra ngoài.   

 

 

Bên ngoài tĩnh không một tiếng động, cũng không có người.   

Thế nhưng cỗ hàn ý vừa rồi từ đâu ra? 

Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người.   Ba ngày trước.   Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối.   Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Ngày mai còn phải đi tụ bảo các một chuyến.    Mấy đêm rồi cũng không có ngủ một giấc đàng hoàng.     Vừa ra khỏi phòng, đột nhiên thấy cửa phòng đối diện bỗng nhúc nhích, một mảnh góc áo màu hồng muốn trốn đi đến góc rẽ.     Hắn trực tiếp đi qua, nói:     - Bách Linh, ta muốn trở về ngủ. Hạ Thiền cô nương đã bớt nóng, sẽ không có chuyện gì.     Trong phòng, tĩnh không một tiếng động, cũng không có người đáp lại.      Lạc Thanh Chu không có dừng lại thêm, vừa muốn rời khỏi, trong phòng đột nhiên “Khục” một tiếng.     Hắn dừng bước lại, qua khe cửa khép hờ nhìn về phía trong.     Trong phòng một màu đen kịt, cái gì cũng không nhìn thấy.     Hắn đột nhiên nghĩ đến lúc trước động phòng, hình như cảnh tượng cũng như vậy, đen kịt một màu, hắn đột nhiên bị người ôm lấy, xoay tròn đặt lên giường.      Sau đó...     Trong lòng hắn có chút dập dờn, nhìn khe cửa, đột nhiên thấp giọng nói:     - Bách Linh, ngươi là muốn ta đi vào sao?     Trong phòng không có trả lời.     Lạc Thanh Chu do dự một chút, đưa tay đẩy cửa phòng ra.     - Kẹt kẹt...     Cửa phòng khe khẽ mở ra.     Trong lòng hắn vùng vẫy một hồi, cuối cùng vẫn đi vào.     Ánh mắt rất nhanh thích ứng bóng tối.     Góc tường bên cạnh, Bách Linh một thân váy áo màu hồng tựa ở nơi đó, đang cắn môi, an tĩnh nhìn hắn, trong mắt ánh mắt chớp động, hình như đang do dự cái gì.     - Bách Linh...     Lạc Thanh Chu mắt đối mắt với nàng, trong lòng lập tức lên gợn sóng.     Bách Linh dựa vào góc tường, lẳng lặng nhìn hắn một hồi, mới nói khẽ:     - Cô gia, người có phải muốn... muốn khi dễ người ta hay không?     Lạc Thanh Chu đi đến gần, trong bóng đêm nhìn gương mặt nàng ngập nước mắt vô cùng xinh đẹp, đột nhiên đưa tay ôm eo nàng, cúi đầu chống trán của nàng nói:     - Không phải ngươi dẫn dụ ta tới sao?     Bách Linh gương mặt phấn hồng, lông mi buông xuống, thấp giọng nói:     - Làm gì có.     Hơi thở thiếu nữ ấm áp, trên thân tản ra mùi thơm mê người, tim đập rộn ràng, b* ng*c cao vút có chút phập phồng.     Trong lòng Lạc Thanh Chu nóng lên, cúi đầu xuống, hôn lên miệng nhỏ của nàng.     - Ngô... Cô gia, đừng...     Bách Linh miệng từ chối, nhưng thân thể lại mềm nhũn trong ngực hắn, khuôn mặt nhỏ nóng lên ngẩng đầu lên, hai mắt mê ly, bộ dáng như chờ người khi dễ.     Lạc Thanh Chu ôm nàng hôn một lúc, đột nhiên cúi người, ôm ngang nàng, đi đến bên giường, ném xuống giường.     Đêm nay, hắn muốn thanh tỉnh triền miên với nàng một lần.     Khi hắn đè lên, chuẩn bị c** s*ch váy áo màu hồng trên người nàng, lại đột nhiên cảm thấy phía sau truyền đến cảm giác lạnh cả người.     Giống như đêm đó.     Hắn thân thể cứng đờ, quay đầu nhìn lại.     Sau lưng trống trơn, gian phòng vắng vẻ.     Cửa, c*̃ng không có người.     Hắn sửng sốt một chút, đứng dậy bước nhanh tới cửa, mở cửa phòng ra, nhìn ra ngoài.     Bên ngoài tĩnh không một tiếng động, cũng không có người.   Thế nhưng cỗ hàn ý vừa rồi từ đâu ra? 

Chương 369: Giống như đêm đó.