Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 394: Đúng, còn có một thư sinh phế vật!
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tần Xuyên vội vàng trầm giọng nói: - Không được, ta phải ở đây bảo hộ các ngươi! Tần Vi Mặc nói khẽ: - Nhị ca, nơi này không cần ngươi, có người sẽ bảo hộ chúng ta, ngươi nhanh đi giúp phụ thân đi. Tần Xuyên sửng sốt một chút, nhìn về phía mấy tên hộ vệ trong viện, và bọn người hầu cầm dao phay, liêm đao, các loại vũ khí, do dự một chút, lại liếc mắt nhìn ánh mắt nàng sáng ngời, gật đầu nói: - Được! Mặc dù hắn chướng mắt mấy tên hộ vệ kia, nhưng hắn rất tin tưởng vị muội muội này của mình. Nàng nói không sao, vậy thì không sao. Chuyện quan trọng nhất bây giờ, chính là nhanh chóng tra ra hung thủ, như vậy mới có thể triệt để hóa giải nguy cơ cho Tần phủ. Hắn ở phía sau viện tu luyện lâu như vậy, lãng phí nhiều tài nguyên trong nhà như vậy, hiện tại là lúc hắn nên thể hiện thực lực và tác dụng của mình! - Mẫu thân, Khiêm Gia, Vi Mặc, Thanh Chu, các ngươi cẩn thận, đợi ở đây, ta đi một chút sẽ về! Nói xong, hắn bước nhanh rời khỏi. Tống Như Nguyệt trong lòng lo lắng cho hắn, vốn muốn cho một gã hộ vệ đi theo, lại sợ người ở đây không đủ, đành phải cau mày, nhìn về phía khuê nữ nhà mình, có chút trách cứ: - Vi Mặc, nhị ca ngươi ngoại trừ biết luyện võ, đầu óc căn bản cũng không dễ dùng, ngươi để hắn đuổi theo tra hung thủ làm gì? Tần Vi Mặc nhìn hạ nhân và hộ vệ trong đình viện một chút, nói khẽ: - Mẫu thân, phụ thân bây giờ trong lòng đang khó chịu lo âu, để nhị ca đi bồi người đi. Có nhị ca ở bên cạnh, người sẽ khá hơn một chút. Tống Như Nguyệt yên lặng. Tần Vi Mặc đột nhiên lại nói: - Mẫu thân, hộ vệ Tần phủ chúng ta hiện tại cũng chỉ có ba người sao? Tống Như Nguyệt nhẹ gật đầu: - Còn có mấy người bị phụ thân ngươi mang đi. Tần Vi Mặc nhìn ba hộ vệ kia một chút, hỏi: - Mẫu thân biết tu vi của bọn họ sao? Tống Như Nguyệt nói: - Đều là võ sinh, chúng ta không mời nổi võ giả cao cấp hơn. Tu vi cao nhất chính là Kim hộ vệ, mẫu thân nhớ hắn là võ sinh Luyện Cốt cảnh. Tần Vi Mặc không nói thêm gì nữa, quay đầu nhìn trong phòng một chút. Thiếu niên lúc đầu đứng ở trong góc nhỏ trong phòng chẳng biết lúc nào, đã đứng tới chỗ cửa rồi. -Phụt! Đúng lúc này, đèn đuốc nến sáng trong đại sảnh toàn bộ lại đột nhiên tắt! Toàn bộ đại sảnh, nháy mắt lâm vào bóng tối! - A —— Trong đại sảnh lập tức vang lên một tiếng nha hoàn thét chói tai. Đám người vốn bị tin tức và bầu không khí đêm nay hù kinh hồn táng đảm, lại càng thêm lo sợ bất an. Lúc này thấy đèn đuốc trong phòng lại đột nhiên bị dập tắt một cách quỷ dị, tự nhiên là hoảng sợ, nhịn không được hét ầm lên. - Bạch! Bạch! Bạch! Bóng tối đen nhánh bao phủ toàn bộ đại sảnh, hai thân ảnh đi tới gần ngọn đèn, đột nhiên móc vũ khí sắc bén trong ngực ra, lóe ra ánh sáng. Chuẩn bị thừa dịp bóng tối và hỗn loạn, huyết tẩy toàn bộ tiểu thư nha hoàn trong đại sảnh! Trong phòng không có bất kỳ hộ vệ nào, đều là một vài người già yếu tàn tật! Đại tiểu thư Tần gia câm điếc đần độn ngồi chỗ vắng vẻ, nhị tiểu thư Tần gia ốm yếu phế nhân đứng chỗ cửa! Còn lại đều là một vài nha hoàn nhỏ con và ma ma lớn tuổi! Đúng, còn có một thư sinh phế vật!
Tần Xuyên vội vàng trầm giọng nói:
- Không được, ta phải ở đây bảo hộ các ngươi!
Tần Vi Mặc nói khẽ:
- Nhị ca, nơi này không cần ngươi, có người sẽ bảo hộ chúng ta, ngươi nhanh đi giúp phụ thân đi.
Tần Xuyên sửng sốt một chút, nhìn về phía mấy tên hộ vệ trong viện, và bọn người hầu cầm dao phay, liêm đao, các loại vũ khí, do dự một chút, lại liếc mắt nhìn ánh mắt nàng sáng ngời, gật đầu nói:
- Được!
Mặc dù hắn chướng mắt mấy tên hộ vệ kia, nhưng hắn rất tin tưởng vị muội muội này của mình.
Nàng nói không sao, vậy thì không sao.
Chuyện quan trọng nhất bây giờ, chính là nhanh chóng tra ra hung thủ, như vậy mới có thể triệt để hóa giải nguy cơ cho Tần phủ.
Hắn ở phía sau viện tu luyện lâu như vậy, lãng phí nhiều tài nguyên trong nhà như vậy, hiện tại là lúc hắn nên thể hiện thực lực và tác dụng của mình!
- Mẫu thân, Khiêm Gia, Vi Mặc, Thanh Chu, các ngươi cẩn thận, đợi ở đây, ta đi một chút sẽ về!
Nói xong, hắn bước nhanh rời khỏi.
Tống Như Nguyệt trong lòng lo lắng cho hắn, vốn muốn cho một gã hộ vệ đi theo, lại sợ người ở đây không đủ, đành phải cau mày, nhìn về phía khuê nữ nhà mình, có chút trách cứ:
- Vi Mặc, nhị ca ngươi ngoại trừ biết luyện võ, đầu óc căn bản cũng không dễ dùng, ngươi để hắn đuổi theo tra hung thủ làm gì?
Tần Vi Mặc nhìn hạ nhân và hộ vệ trong đình viện một chút, nói khẽ:
- Mẫu thân, phụ thân bây giờ trong lòng đang khó chịu lo âu, để nhị ca đi bồi người đi. Có nhị ca ở bên cạnh, người sẽ khá hơn một chút.
Tống Như Nguyệt yên lặng.
Tần Vi Mặc đột nhiên lại nói:
- Mẫu thân, hộ vệ Tần phủ chúng ta hiện tại cũng chỉ có ba người sao?
Tống Như Nguyệt nhẹ gật đầu:
- Còn có mấy người bị phụ thân ngươi mang đi.
Tần Vi Mặc nhìn ba hộ vệ kia một chút, hỏi:
- Mẫu thân biết tu vi của bọn họ sao?
Tống Như Nguyệt nói:
- Đều là võ sinh, chúng ta không mời nổi võ giả cao cấp hơn. Tu vi cao nhất chính là Kim hộ vệ, mẫu thân nhớ hắn là võ sinh Luyện Cốt cảnh.
Tần Vi Mặc không nói thêm gì nữa, quay đầu nhìn trong phòng một chút.
Thiếu niên lúc đầu đứng ở trong góc nhỏ trong phòng chẳng biết lúc nào, đã đứng tới chỗ cửa rồi.
-Phụt!
Đúng lúc này, đèn đuốc nến sáng trong đại sảnh toàn bộ lại đột nhiên tắt!
Toàn bộ đại sảnh, nháy mắt lâm vào bóng tối!
- A ——
Trong đại sảnh lập tức vang lên một tiếng nha hoàn thét chói tai.
Đám người vốn bị tin tức và bầu không khí đêm nay hù kinh hồn táng đảm, lại càng thêm lo sợ bất an.
Lúc này thấy đèn đuốc trong phòng lại đột nhiên bị dập tắt một cách quỷ dị, tự nhiên là hoảng sợ, nhịn không được hét ầm lên.
- Bạch! Bạch! Bạch!
Bóng tối đen nhánh bao phủ toàn bộ đại sảnh, hai thân ảnh đi tới gần ngọn đèn, đột nhiên móc vũ khí sắc bén trong ngực ra, lóe ra ánh sáng.
Chuẩn bị thừa dịp bóng tối và hỗn loạn, huyết tẩy toàn bộ tiểu thư nha hoàn trong đại sảnh!
Trong phòng không có bất kỳ hộ vệ nào, đều là một vài người già yếu tàn tật!
Đại tiểu thư Tần gia câm điếc đần độn ngồi chỗ vắng vẻ, nhị tiểu thư Tần gia ốm yếu phế nhân đứng chỗ cửa!
Còn lại đều là một vài nha hoàn nhỏ con và ma ma lớn tuổi!
Đúng, còn có một thư sinh phế vật!
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Tần Xuyên vội vàng trầm giọng nói: - Không được, ta phải ở đây bảo hộ các ngươi! Tần Vi Mặc nói khẽ: - Nhị ca, nơi này không cần ngươi, có người sẽ bảo hộ chúng ta, ngươi nhanh đi giúp phụ thân đi. Tần Xuyên sửng sốt một chút, nhìn về phía mấy tên hộ vệ trong viện, và bọn người hầu cầm dao phay, liêm đao, các loại vũ khí, do dự một chút, lại liếc mắt nhìn ánh mắt nàng sáng ngời, gật đầu nói: - Được! Mặc dù hắn chướng mắt mấy tên hộ vệ kia, nhưng hắn rất tin tưởng vị muội muội này của mình. Nàng nói không sao, vậy thì không sao. Chuyện quan trọng nhất bây giờ, chính là nhanh chóng tra ra hung thủ, như vậy mới có thể triệt để hóa giải nguy cơ cho Tần phủ. Hắn ở phía sau viện tu luyện lâu như vậy, lãng phí nhiều tài nguyên trong nhà như vậy, hiện tại là lúc hắn nên thể hiện thực lực và tác dụng của mình! - Mẫu thân, Khiêm Gia, Vi Mặc, Thanh Chu, các ngươi cẩn thận, đợi ở đây, ta đi một chút sẽ về! Nói xong, hắn bước nhanh rời khỏi. Tống Như Nguyệt trong lòng lo lắng cho hắn, vốn muốn cho một gã hộ vệ đi theo, lại sợ người ở đây không đủ, đành phải cau mày, nhìn về phía khuê nữ nhà mình, có chút trách cứ: - Vi Mặc, nhị ca ngươi ngoại trừ biết luyện võ, đầu óc căn bản cũng không dễ dùng, ngươi để hắn đuổi theo tra hung thủ làm gì? Tần Vi Mặc nhìn hạ nhân và hộ vệ trong đình viện một chút, nói khẽ: - Mẫu thân, phụ thân bây giờ trong lòng đang khó chịu lo âu, để nhị ca đi bồi người đi. Có nhị ca ở bên cạnh, người sẽ khá hơn một chút. Tống Như Nguyệt yên lặng. Tần Vi Mặc đột nhiên lại nói: - Mẫu thân, hộ vệ Tần phủ chúng ta hiện tại cũng chỉ có ba người sao? Tống Như Nguyệt nhẹ gật đầu: - Còn có mấy người bị phụ thân ngươi mang đi. Tần Vi Mặc nhìn ba hộ vệ kia một chút, hỏi: - Mẫu thân biết tu vi của bọn họ sao? Tống Như Nguyệt nói: - Đều là võ sinh, chúng ta không mời nổi võ giả cao cấp hơn. Tu vi cao nhất chính là Kim hộ vệ, mẫu thân nhớ hắn là võ sinh Luyện Cốt cảnh. Tần Vi Mặc không nói thêm gì nữa, quay đầu nhìn trong phòng một chút. Thiếu niên lúc đầu đứng ở trong góc nhỏ trong phòng chẳng biết lúc nào, đã đứng tới chỗ cửa rồi. -Phụt! Đúng lúc này, đèn đuốc nến sáng trong đại sảnh toàn bộ lại đột nhiên tắt! Toàn bộ đại sảnh, nháy mắt lâm vào bóng tối! - A —— Trong đại sảnh lập tức vang lên một tiếng nha hoàn thét chói tai. Đám người vốn bị tin tức và bầu không khí đêm nay hù kinh hồn táng đảm, lại càng thêm lo sợ bất an. Lúc này thấy đèn đuốc trong phòng lại đột nhiên bị dập tắt một cách quỷ dị, tự nhiên là hoảng sợ, nhịn không được hét ầm lên. - Bạch! Bạch! Bạch! Bóng tối đen nhánh bao phủ toàn bộ đại sảnh, hai thân ảnh đi tới gần ngọn đèn, đột nhiên móc vũ khí sắc bén trong ngực ra, lóe ra ánh sáng. Chuẩn bị thừa dịp bóng tối và hỗn loạn, huyết tẩy toàn bộ tiểu thư nha hoàn trong đại sảnh! Trong phòng không có bất kỳ hộ vệ nào, đều là một vài người già yếu tàn tật! Đại tiểu thư Tần gia câm điếc đần độn ngồi chỗ vắng vẻ, nhị tiểu thư Tần gia ốm yếu phế nhân đứng chỗ cửa! Còn lại đều là một vài nha hoàn nhỏ con và ma ma lớn tuổi! Đúng, còn có một thư sinh phế vật!