Nguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai…
Chương 395: Nhưng nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Người trong đại sảnh, một người cũng đừng nghĩ chạy thoát! Hai thân ảnh cầm vũ khí trong tay, chen về phía cửa, chuẩn bị ngăn chặn cửa chính, đồ sát người trong phòng một cách sạch sẽ! - Ầm! Ầm! Ầm! Trong bóng tối, đột nhiên vang lên mấy tiếng cơ thể va chạm, thêm mấy tiếng r*n r*. Ngoài phòng. Tống Như Nguyệt kịp phản ứng lập tức sắc mặt đại biến, cuống quít quát to: - Nhanh! Trong phòng có thích khách! Nhanh vào cứu người! Nhưng hai hộ vệ trong viện, đột nhiên ăn ý quay người, “Oanh” một quyền đập vào lồng ngực tên hộ vệ kia, trực tiếp đập đối phương bay ra ngoài, mất mạng tại chỗ! Lập tức, hai hộ vệ thay đổi vị trí, “Vụt” một tiếng như hai mũi tên, đánh về phía nàng. Bọn hạ nhân trong viện, trong lúc nhất thời ngẩn người, căn bản không kịp phản ứng. Lúc bọn họ kịp phản ứng, cũng không cách nào ngăn cản bước chân hai võ giả! - Oanh! Hai người đột nhiên nhảy lên, nhảy qua lan can, lập tức áo bào phồng lên, hai nắm đấm mang theo khí thế không thể địch nổi ầm vang đánh tới nàng! - Bạch! Đúng vào lúc này, một đạo thân ảnh lạnh lẽo đột nhiên từ phía sau nàng lóe ra, hàn mang lóe lên, trong nháy mắt đâm xuyên qua cổ họng một võ giả! Nắm đấm một võ giả khác rơi xuống, nhưng lại đánh vào hư không. Tống Như Nguyệt bị đạo thân ảnh lạnh lẽo kia đột nhiên xuất hiện kéo sang một bên, lập tức hàn mang lóe lên, cổ họng tên võ giả thứ hai c*̃ng nháy mắt bị xuyên qua! - Ầm! Hai võ giả không ngờ cùng nặng nề té xuống đất, lập tức che yết hầu máu tươi phun ra, trừng to mắt, co quắp trên mặt đất. Chỉ mấy hơi thở, thân thể cứng đờ, triệt để mất mạng! Đèn lồng treo trên hành lang, bọn người hầu trong viện trong tay cầm theo đèn lồng, đều có thể thấy rõ cảnh tượng xảy ra đột ngột này. Nhưng nói thì chậm, xảy ra thì nhanh. Từ khi hai hộ vệ kia đột nhiên động thủ, đến thân thể đột nhiên mềm nhũn nặng nề mà ngã ra đất, chỉ ngắn ngủi mấy hơi thở. Những hạ nhân kia còn chưa kịp phản ứng, hai thích khách đột nhiên giết người kia đã bị đâm xuyên yết hầu, ngã xuống đất chết tươi. Ánh mắt mọi người lúc này mới nhìn về phía Tống Như Nguyệt trên hành lang. Tống Như Nguyệt đứng chỗ đó, bình yên vô sự, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt. Bên cạnh nàng, một thiếu nữ thân thể tinh tế, tóc đen đến eo, vẻ mặt xinh đẹp tràn đầy lạnh lẽo. Thiếu nữ kia trong tay cầm một thanh kiếm, kiếm vẫn đang trong vỏ, giống như chưa hề rút ra. Đám người cứng tại chỗ, vẻ mặt tràn đầy mê mang. Có vài người thậm chí còn không biết xảy ra chuyện gì. - Hạ Thiền, bên trong! Tống Như Nguyệt đột nhiên giật mình tỉnh lại, cuống quít không để ý bên ngoài lập tức xông vào trong phòng. Nhưng lúc này, ánh nến trong phòng bỗng nhiên sáng lên. Bách Linh trong tay cầm mồi lửa, đốt đèn trong phòng, quay đầu nhìn về phía nàng cười nói: - Phu nhân, không sao đâu, vừa rồi không biết gió từ đâu thổi đến, thổi tắt hết nến trong phòng. - Không sao? Tống Như Nguyệt sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, khóe miệng hung hăng co lại. Hai lão ma ma, ba nha hoàn, đều nằm trên đất, tắt thở. Ngoại trừ một lão ma ma còn sống ra, những người khác ngực sụp xuống, hoặc đầu bạo liệt, hoặc cổ đứt gãy, đều mở to hai mắt, triệt để tử vong. Trong tay các nàng, đều cầm một chủy thủ sắc bén.
Người trong đại sảnh, một người cũng đừng nghĩ chạy thoát!
Hai thân ảnh cầm vũ khí trong tay, chen về phía cửa, chuẩn bị ngăn chặn cửa chính, đồ sát người trong phòng một cách sạch sẽ!
- Ầm! Ầm! Ầm!
Trong bóng tối, đột nhiên vang lên mấy tiếng cơ thể va chạm, thêm mấy tiếng r*n r*.
Ngoài phòng.
Tống Như Nguyệt kịp phản ứng lập tức sắc mặt đại biến, cuống quít quát to:
- Nhanh! Trong phòng có thích khách! Nhanh vào cứu người!
Nhưng hai hộ vệ trong viện, đột nhiên ăn ý quay người, “Oanh” một quyền đập vào lồng ngực tên hộ vệ kia, trực tiếp đập đối phương bay ra ngoài, mất mạng tại chỗ!
Lập tức, hai hộ vệ thay đổi vị trí, “Vụt” một tiếng như hai mũi tên, đánh về phía nàng.
Bọn hạ nhân trong viện, trong lúc nhất thời ngẩn người, căn bản không kịp phản ứng.
Lúc bọn họ kịp phản ứng, cũng không cách nào ngăn cản bước chân hai võ giả!
- Oanh!
Hai người đột nhiên nhảy lên, nhảy qua lan can, lập tức áo bào phồng lên, hai nắm đấm mang theo khí thế không thể địch nổi ầm vang đánh tới nàng!
- Bạch!
Đúng vào lúc này, một đạo thân ảnh lạnh lẽo đột nhiên từ phía sau nàng lóe ra, hàn mang lóe lên, trong nháy mắt đâm xuyên qua cổ họng một võ giả!
Nắm đấm một võ giả khác rơi xuống, nhưng lại đánh vào hư không.
Tống Như Nguyệt bị đạo thân ảnh lạnh lẽo kia đột nhiên xuất hiện kéo sang một bên, lập tức hàn mang lóe lên, cổ họng tên võ giả thứ hai c*̃ng nháy mắt bị xuyên qua!
- Ầm!
Hai võ giả không ngờ cùng nặng nề té xuống đất, lập tức che yết hầu máu tươi phun ra, trừng to mắt, co quắp trên mặt đất.
Chỉ mấy hơi thở, thân thể cứng đờ, triệt để mất mạng!
Đèn lồng treo trên hành lang, bọn người hầu trong viện trong tay cầm theo đèn lồng, đều có thể thấy rõ cảnh tượng xảy ra đột ngột này.
Nhưng nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.
Từ khi hai hộ vệ kia đột nhiên động thủ, đến thân thể đột nhiên mềm nhũn nặng nề mà ngã ra đất, chỉ ngắn ngủi mấy hơi thở.
Những hạ nhân kia còn chưa kịp phản ứng, hai thích khách đột nhiên giết người kia đã bị đâm xuyên yết hầu, ngã xuống đất chết tươi.
Ánh mắt mọi người lúc này mới nhìn về phía Tống Như Nguyệt trên hành lang.
Tống Như Nguyệt đứng chỗ đó, bình yên vô sự, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt.
Bên cạnh nàng, một thiếu nữ thân thể tinh tế, tóc đen đến eo, vẻ mặt xinh đẹp tràn đầy lạnh lẽo.
Thiếu nữ kia trong tay cầm một thanh kiếm, kiếm vẫn đang trong vỏ, giống như chưa hề rút ra.
Đám người cứng tại chỗ, vẻ mặt tràn đầy mê mang.
Có vài người thậm chí còn không biết xảy ra chuyện gì.
- Hạ Thiền, bên trong!
Tống Như Nguyệt đột nhiên giật mình tỉnh lại, cuống quít không để ý bên ngoài lập tức xông vào trong phòng.
Nhưng lúc này, ánh nến trong phòng bỗng nhiên sáng lên.
Bách Linh trong tay cầm mồi lửa, đốt đèn trong phòng, quay đầu nhìn về phía nàng cười nói:
- Phu nhân, không sao đâu, vừa rồi không biết gió từ đâu thổi đến, thổi tắt hết nến trong phòng.
- Không sao?
Tống Như Nguyệt sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, khóe miệng hung hăng co lại.
Hai lão ma ma, ba nha hoàn, đều nằm trên đất, tắt thở.
Ngoại trừ một lão ma ma còn sống ra, những người khác ngực sụp xuống, hoặc đầu bạo liệt, hoặc cổ đứt gãy, đều mở to hai mắt, triệt để tử vong.
Trong tay các nàng, đều cầm một chủy thủ sắc bén.
Chuế Tế Vô Địch - Hoa Tiến TửuTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Cổ Đại, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Xuyên KhôngNguyên Cảnh năm thứ ba. Đông chí, tuyết lớn đầy trời. Thành Quốc phủ, gian phòng nào đó trong tiểu viện góc phía tây bắc, khói đặc cuồn cuộn. Lạc Thanh Chu mặc quần áo đơn giản, đang ngồi xổm bên cạnh chậu than ở cửa ra vào, một tay cầm cái yếm của thiếu nữ có thêu Mẫu Đơn màu xanh nhạt, một tay dùng quạt hương bồ ra sức quạt mấy que củi đang ngúm trong chậu than. Đám củi này đều là nhặt được trong đống tuyết, bên ngoài đã sớm bị mưa tuyết thấm ướt. Đợi sau khi ngọn lửa đốt bốc hơi lớp vỏ ẩm ướt bên ngoài, que củi mới cháy bừng lên. Lạc Thanh Chu sặc khói ho khan vài tiếng, vỗ vỗ quạt hương bồ trong tay, sau khi quạt đi một ít khói bóc lên liền ngồi xuống bên cạnh chậu than, vừa hong khô cái yếm của thiếu nữ trong tay, vừa nhìn ánh lửa trong chậu than mà ngẩn người. Ba ngày trước. Sau khi thức dậy liền thấy mình đã xuyên qua nơi này. Đại Viêm đế quốc, Mạc thành. Thành Quốc phủ, thứ tử, con thứ ba Lạc gia. Một thư sinh yếu đuối. Ở cổ đại, thân phận địa vị con thứ và con trai… Người trong đại sảnh, một người cũng đừng nghĩ chạy thoát! Hai thân ảnh cầm vũ khí trong tay, chen về phía cửa, chuẩn bị ngăn chặn cửa chính, đồ sát người trong phòng một cách sạch sẽ! - Ầm! Ầm! Ầm! Trong bóng tối, đột nhiên vang lên mấy tiếng cơ thể va chạm, thêm mấy tiếng r*n r*. Ngoài phòng. Tống Như Nguyệt kịp phản ứng lập tức sắc mặt đại biến, cuống quít quát to: - Nhanh! Trong phòng có thích khách! Nhanh vào cứu người! Nhưng hai hộ vệ trong viện, đột nhiên ăn ý quay người, “Oanh” một quyền đập vào lồng ngực tên hộ vệ kia, trực tiếp đập đối phương bay ra ngoài, mất mạng tại chỗ! Lập tức, hai hộ vệ thay đổi vị trí, “Vụt” một tiếng như hai mũi tên, đánh về phía nàng. Bọn hạ nhân trong viện, trong lúc nhất thời ngẩn người, căn bản không kịp phản ứng. Lúc bọn họ kịp phản ứng, cũng không cách nào ngăn cản bước chân hai võ giả! - Oanh! Hai người đột nhiên nhảy lên, nhảy qua lan can, lập tức áo bào phồng lên, hai nắm đấm mang theo khí thế không thể địch nổi ầm vang đánh tới nàng! - Bạch! Đúng vào lúc này, một đạo thân ảnh lạnh lẽo đột nhiên từ phía sau nàng lóe ra, hàn mang lóe lên, trong nháy mắt đâm xuyên qua cổ họng một võ giả! Nắm đấm một võ giả khác rơi xuống, nhưng lại đánh vào hư không. Tống Như Nguyệt bị đạo thân ảnh lạnh lẽo kia đột nhiên xuất hiện kéo sang một bên, lập tức hàn mang lóe lên, cổ họng tên võ giả thứ hai c*̃ng nháy mắt bị xuyên qua! - Ầm! Hai võ giả không ngờ cùng nặng nề té xuống đất, lập tức che yết hầu máu tươi phun ra, trừng to mắt, co quắp trên mặt đất. Chỉ mấy hơi thở, thân thể cứng đờ, triệt để mất mạng! Đèn lồng treo trên hành lang, bọn người hầu trong viện trong tay cầm theo đèn lồng, đều có thể thấy rõ cảnh tượng xảy ra đột ngột này. Nhưng nói thì chậm, xảy ra thì nhanh. Từ khi hai hộ vệ kia đột nhiên động thủ, đến thân thể đột nhiên mềm nhũn nặng nề mà ngã ra đất, chỉ ngắn ngủi mấy hơi thở. Những hạ nhân kia còn chưa kịp phản ứng, hai thích khách đột nhiên giết người kia đã bị đâm xuyên yết hầu, ngã xuống đất chết tươi. Ánh mắt mọi người lúc này mới nhìn về phía Tống Như Nguyệt trên hành lang. Tống Như Nguyệt đứng chỗ đó, bình yên vô sự, chỉ là sắc mặt có chút tái nhợt. Bên cạnh nàng, một thiếu nữ thân thể tinh tế, tóc đen đến eo, vẻ mặt xinh đẹp tràn đầy lạnh lẽo. Thiếu nữ kia trong tay cầm một thanh kiếm, kiếm vẫn đang trong vỏ, giống như chưa hề rút ra. Đám người cứng tại chỗ, vẻ mặt tràn đầy mê mang. Có vài người thậm chí còn không biết xảy ra chuyện gì. - Hạ Thiền, bên trong! Tống Như Nguyệt đột nhiên giật mình tỉnh lại, cuống quít không để ý bên ngoài lập tức xông vào trong phòng. Nhưng lúc này, ánh nến trong phòng bỗng nhiên sáng lên. Bách Linh trong tay cầm mồi lửa, đốt đèn trong phòng, quay đầu nhìn về phía nàng cười nói: - Phu nhân, không sao đâu, vừa rồi không biết gió từ đâu thổi đến, thổi tắt hết nến trong phòng. - Không sao? Tống Như Nguyệt sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, khóe miệng hung hăng co lại. Hai lão ma ma, ba nha hoàn, đều nằm trên đất, tắt thở. Ngoại trừ một lão ma ma còn sống ra, những người khác ngực sụp xuống, hoặc đầu bạo liệt, hoặc cổ đứt gãy, đều mở to hai mắt, triệt để tử vong. Trong tay các nàng, đều cầm một chủy thủ sắc bén.