- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,…
Chương 215: Ngậm bồ hòn làm ngọt (1)
Tam Thái TửTác giả: Thụy Tỉnh ThỏTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Giới, Truyện Kiếm Hiệp- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,… Tiếng răng rắc vang lên, khuôn mặt Lý Huân lộ vẻ vui mừng. Gã biết Lý Lân chẳng thể chống chịu được lực đạo của mình. Hiện giờ toàn bộ cánh tay phải của Lý Lân đã hoàn toàn bị gã đánh nát, mà gã tin rằng lực đạo còn dư kia cũng đủ để đánh bay Lý Lân đi. Lúc này Lý Huân đột nhiên nhận ra trước ngực mình có bàn tay, khiến gã khiếp sợ đồng thời cũng lại kỳ quái vì không cảm nhận được chút lực đạo nào.- Một cánh tay bị thương thì có thể làm được gì chứ! Hãy xem bản công tử đánh gãy cái tay này của ngươi!Lý Huân thở phào nhẹ nhõm trong long chuẩn bị điều động chút chân khí còn lại trong cơ thể để đánh văng Lý Lân ra.Nhưng trong giây lát sau đó, nét mặt thả lỏng trên mặt Lý Huân hoàn toàn cứng đờ lại. Dòng khí sắc bén lao ra từ lòng bàn tay Lý Lân phá vỡ lực phòng hộ của Lý Huân chỉ trong chớp mắt, phá thẳng vào trong đan điền. Dòng khí xoáy màu vàng ảm đảm trong đan điền đã bị ảo ảnh màu đen này cắn nuốt sạch sẽ.Ánh mắt Lý Huân tràn đầy vẻ khiếp sợ, gã nhìn Lý Lân với ánh mắt sợ hãi và cầu xin.Cánh tay phải của Lý Lân hoàn toàn vặn vẹo, gấp khúc theo phương hướng quỷ dị vào trong cơ thể, nhưng hắn không có bị đánh bay như Lý Huân tưởng tượng. Nắm đấm ẩn chứa sức mạnh kh*ng b* của Lý Huân lại dừng trước ngực Lý Lân đúng một xen-ti-mét, cả người gã lập tức cứng ngắc lại.- Chết đi!Lý Lân há to miệng, nhưng không phát ra bất cứ âm thanh gì, khuôn mặt tuấn tú kia không hề lộ chút đau đớn vì cánh tay bị gãy kia, ngược lại là vẻ đắc ý khi thực hiện được âm mưu.- Rốt cuộc là thứ gì đã giết ta?Đến tận khi chết, Lý Huân vẫn không biết huyễn ảnh màu đen cắn nuố linh hồn gã kia là thứ gì, gã thậm chí còn chẳng kịp nghĩ xem tại sao mình lại chết ở nơi đây.Huyễn ảnh màu đen kia đúng là Ma đao chi hồn vẫn bị Lý Lân kiềm chế ở trong không gian huyệt đạo. Tuy rằng Ma đao chi hồn là do linh hồn lực hóa thành, tương thông với tâm ý của hắn, nhưng Ma đao chi hồn hoàn toàn không phải là khôi lỗi đơn thuần, nó dù không có ý thức đầy đủ nhưng lại tự động làm ra một số chuyện, khá là tà dị. Lý Lân vốn không định dùng tới nó, nhưng Lý Huân mạnh hơn những gì hắn nghĩ, hơn nữa cảm nhận được các thế lực khắp nơi bố trí cờ, với tư cách là một quân cờ, Lý Lân quyết tâm muốn phá ván cờ này mà ra. Thủ đoạn duy nhất mà hắn làm chính là hạ sát, khiến cho tất cả đám người tự nhận mình là kẻ chơi cờ ăn thiệt một phen.Trong khoảnh khắc khi Ma đao chi hồn trở về cơ thể, cả người Lý Lân ầm ầm văng ra ngoài, đánh sập bức tường phía sau người, hệt như Lý Huân bị đánh bay đi vậy. Bức tường phía sau người hắn kia đúng là của Tần gia, Lý Lân bị đánh bay ra ngoài, đương nhiên khiến Tần phủ rối loạn.Đại quản gia của Tần phủ là lão Lâm dẫn người tới đầu tiên.- Tam hoàng tử?Lão Lâm ngạc nhiên, không ngờ mình lại gặp lại cô gia nhà mình trong cái tình cảnh thế này.
Tiếng răng rắc vang lên, khuôn mặt Lý Huân lộ vẻ vui mừng. Gã biết Lý Lân chẳng thể
chống chịu được lực đạo của mình. Hiện giờ toàn bộ cánh tay phải của Lý
Lân đã hoàn toàn bị gã đánh nát, mà gã tin rằng lực đạo còn dư kia cũng
đủ để đánh bay Lý Lân đi. Lúc này Lý Huân đột nhiên nhận ra trước ngực
mình có bàn tay, khiến gã khiếp sợ đồng thời cũng lại kỳ quái vì không
cảm nhận được chút lực đạo nào.
- Một cánh tay bị thương thì có thể làm được gì chứ! Hãy xem bản công tử đánh gãy cái tay này của ngươi!
Lý Huân thở phào nhẹ nhõm trong long chuẩn bị điều động chút chân khí còn lại trong cơ thể để đánh văng Lý Lân ra.
Nhưng trong giây lát sau đó, nét mặt thả lỏng trên mặt Lý Huân hoàn toàn cứng đờ lại. Dòng khí sắc bén lao ra từ lòng bàn tay Lý Lân phá vỡ lực
phòng hộ của Lý Huân chỉ trong chớp mắt, phá thẳng vào trong đan điền.
Dòng khí xoáy màu vàng ảm đảm trong đan điền đã bị ảo ảnh màu đen này
cắn nuốt sạch sẽ.
Ánh mắt Lý Huân tràn đầy vẻ khiếp sợ, gã nhìn Lý Lân với ánh mắt sợ hãi và cầu xin.
Cánh tay phải của Lý Lân hoàn toàn vặn vẹo, gấp khúc theo phương hướng
quỷ dị vào trong cơ thể, nhưng hắn không có bị đánh bay như Lý Huân
tưởng tượng. Nắm đấm ẩn chứa sức mạnh kh*ng b* của Lý Huân lại dừng
trước ngực Lý Lân đúng một xen-ti-mét, cả người gã lập tức cứng ngắc
lại.
- Chết đi!
Lý Lân há to miệng, nhưng không phát ra bất cứ âm thanh gì, khuôn mặt
tuấn tú kia không hề lộ chút đau đớn vì cánh tay bị gãy kia, ngược lại
là vẻ đắc ý khi thực hiện được âm mưu.
- Rốt cuộc là thứ gì đã giết ta?
Đến tận khi chết, Lý Huân vẫn không biết huyễn ảnh màu đen cắn nuố linh
hồn gã kia là thứ gì, gã thậm chí còn chẳng kịp nghĩ xem tại sao mình
lại chết ở nơi đây.
Huyễn ảnh màu đen kia đúng là Ma đao chi hồn vẫn bị Lý Lân kiềm chế ở
trong không gian huyệt đạo. Tuy rằng Ma đao chi hồn là do linh hồn lực
hóa thành, tương thông với tâm ý của hắn, nhưng Ma đao chi hồn hoàn toàn không phải là khôi lỗi đơn thuần, nó dù không có ý thức đầy đủ nhưng
lại tự động làm ra một số chuyện, khá là tà dị. Lý Lân vốn không định
dùng tới nó, nhưng Lý Huân mạnh hơn những gì hắn nghĩ, hơn nữa cảm nhận
được các thế lực khắp nơi bố trí cờ, với tư cách là một quân cờ, Lý Lân
quyết tâm muốn phá ván cờ này mà ra. Thủ đoạn duy nhất mà hắn làm chính
là hạ sát, khiến cho tất cả đám người tự nhận mình là kẻ chơi cờ ăn
thiệt một phen.
Trong khoảnh khắc khi Ma đao chi hồn trở về cơ thể, cả người Lý Lân ầm
ầm văng ra ngoài, đánh sập bức tường phía sau người, hệt như Lý Huân bị
đánh bay đi vậy. Bức tường phía sau người hắn kia đúng là của Tần gia,
Lý Lân bị đánh bay ra ngoài, đương nhiên khiến Tần phủ rối loạn.
Đại quản gia của Tần phủ là lão Lâm dẫn người tới đầu tiên.
- Tam hoàng tử?
Lão Lâm ngạc nhiên, không ngờ mình lại gặp lại cô gia nhà mình trong cái tình cảnh thế này.
Tam Thái TửTác giả: Thụy Tỉnh ThỏTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Giới, Truyện Kiếm Hiệp- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,… Tiếng răng rắc vang lên, khuôn mặt Lý Huân lộ vẻ vui mừng. Gã biết Lý Lân chẳng thể chống chịu được lực đạo của mình. Hiện giờ toàn bộ cánh tay phải của Lý Lân đã hoàn toàn bị gã đánh nát, mà gã tin rằng lực đạo còn dư kia cũng đủ để đánh bay Lý Lân đi. Lúc này Lý Huân đột nhiên nhận ra trước ngực mình có bàn tay, khiến gã khiếp sợ đồng thời cũng lại kỳ quái vì không cảm nhận được chút lực đạo nào.- Một cánh tay bị thương thì có thể làm được gì chứ! Hãy xem bản công tử đánh gãy cái tay này của ngươi!Lý Huân thở phào nhẹ nhõm trong long chuẩn bị điều động chút chân khí còn lại trong cơ thể để đánh văng Lý Lân ra.Nhưng trong giây lát sau đó, nét mặt thả lỏng trên mặt Lý Huân hoàn toàn cứng đờ lại. Dòng khí sắc bén lao ra từ lòng bàn tay Lý Lân phá vỡ lực phòng hộ của Lý Huân chỉ trong chớp mắt, phá thẳng vào trong đan điền. Dòng khí xoáy màu vàng ảm đảm trong đan điền đã bị ảo ảnh màu đen này cắn nuốt sạch sẽ.Ánh mắt Lý Huân tràn đầy vẻ khiếp sợ, gã nhìn Lý Lân với ánh mắt sợ hãi và cầu xin.Cánh tay phải của Lý Lân hoàn toàn vặn vẹo, gấp khúc theo phương hướng quỷ dị vào trong cơ thể, nhưng hắn không có bị đánh bay như Lý Huân tưởng tượng. Nắm đấm ẩn chứa sức mạnh kh*ng b* của Lý Huân lại dừng trước ngực Lý Lân đúng một xen-ti-mét, cả người gã lập tức cứng ngắc lại.- Chết đi!Lý Lân há to miệng, nhưng không phát ra bất cứ âm thanh gì, khuôn mặt tuấn tú kia không hề lộ chút đau đớn vì cánh tay bị gãy kia, ngược lại là vẻ đắc ý khi thực hiện được âm mưu.- Rốt cuộc là thứ gì đã giết ta?Đến tận khi chết, Lý Huân vẫn không biết huyễn ảnh màu đen cắn nuố linh hồn gã kia là thứ gì, gã thậm chí còn chẳng kịp nghĩ xem tại sao mình lại chết ở nơi đây.Huyễn ảnh màu đen kia đúng là Ma đao chi hồn vẫn bị Lý Lân kiềm chế ở trong không gian huyệt đạo. Tuy rằng Ma đao chi hồn là do linh hồn lực hóa thành, tương thông với tâm ý của hắn, nhưng Ma đao chi hồn hoàn toàn không phải là khôi lỗi đơn thuần, nó dù không có ý thức đầy đủ nhưng lại tự động làm ra một số chuyện, khá là tà dị. Lý Lân vốn không định dùng tới nó, nhưng Lý Huân mạnh hơn những gì hắn nghĩ, hơn nữa cảm nhận được các thế lực khắp nơi bố trí cờ, với tư cách là một quân cờ, Lý Lân quyết tâm muốn phá ván cờ này mà ra. Thủ đoạn duy nhất mà hắn làm chính là hạ sát, khiến cho tất cả đám người tự nhận mình là kẻ chơi cờ ăn thiệt một phen.Trong khoảnh khắc khi Ma đao chi hồn trở về cơ thể, cả người Lý Lân ầm ầm văng ra ngoài, đánh sập bức tường phía sau người, hệt như Lý Huân bị đánh bay đi vậy. Bức tường phía sau người hắn kia đúng là của Tần gia, Lý Lân bị đánh bay ra ngoài, đương nhiên khiến Tần phủ rối loạn.Đại quản gia của Tần phủ là lão Lâm dẫn người tới đầu tiên.- Tam hoàng tử?Lão Lâm ngạc nhiên, không ngờ mình lại gặp lại cô gia nhà mình trong cái tình cảnh thế này.