- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,…

Chương 216: Ngậm bồ hòn làm ngọt (2)

Tam Thái TửTác giả: Thụy Tỉnh ThỏTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Giới, Truyện Kiếm Hiệp- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,… - Không cần đa lễ! Vũ vương, chuyện có nhân thì có quả, Lý Huân dám dùng thân phận con cháu vương phủ ám sát Hoàng tử đương triều, đó đã là phạm thượng, hy vọng Vương thúc có thể minh bạch điểm này, tất cả hãy lấy pháp luật Đại Đường làm đầu.Đường hoàng đời thứ ba nhìn chằm chằm Vũ vương, dù là Vũ vương thì cũng không thể nào khinh thường ông ta được.- Chuyện này sẽ không chấm dứt như vậy đâu! Mạng của con bản vương không thể mất vô ích như vậy, kẻ nào tham dự thì hãy cẩn thận cho ta!Dứt lời, Vũ vương nhấc lấy Lý Huân đang dần cứng ngắc lại, lắc mình một cái liền biến mất.Đường hoàng đệ Tam cũng thở phào nhẹ nhõm, ông gạt mọi người ra rồi đi đến trước người Lý Lân.- Tiểu tử kia, chúng ta đúng là coi thường ngươi, không ngờ trong tình huống như vậy mà ngươi lại dám g**t ch*t Lý Huân, có đảm lược, có quyết đoán.Từ vẻ mặt của Đường hoàng đệ Tam thì không nhìn ra được là trách cứ hay khen ngợi, hay là cả hai.- Ta không biết bệ hạ nói vậy là có ý gì. Lý Huân chẳng lẽ không phải do những vị cao nhân các người giết sao?Lý Lân tỏ ra vô cùng tò mò mà hỏi.Đường hoàng gượng cười lắc đầu:- Sợ là hiện giờ tất cả mọi người đều cho rằng là do đám lão già bọn ta ra tay rồi! Tiểu tử, đây quả đúng là khiến bọn ta ăn thiệt mà không thể nói ra.Đường hoàng tuy không biết Lý Lân dùng thủ đoạn gì, nhưng dựa theo tin tức lúc trước ông ta có được thì Lý Lân đã vài lần thoát được cao thủ Tiên Thiên đuổi giết. Kim trưởng lão có tu vi Tam phẩm Vương tọa của Thần Lang giáo dẫn dắt mấy chục tên cao thủ Võ tông đuổi giết hắn, kết quả lại bị hắn khiến cho toàn quân gần như bị diệt sạch, mà Kim trưởng lão cũng mất tích. Chuyện như này Thần Lang giáo chưa từng để lộ ra, nhưng cũng có mà che dấu được.- Bệ hạ nói gì ta không hiểu! Lý Lân tuy thực lực võ đạo kém cỏi, nhưng sẽ không cam chịu làm quân cờ của kẻ khác!Lý Lân đương nhiên không có khả năng thừa nhận rõ ràng, không thấy là lão già Vũ vương kia vì cái chết của con lão mà tức quá hóa giận, có khi giờ này lão ta còn đang nghe lén ấy chứ! Khi động thủ, Lý Lân đã quyết định là có chết cũng không thừa nhận, dù sao người khác cũng chẳng có chứng cớ chứng minh Lý Huân bị hắn g**t ch*t cả.Ý tứ trong lời nói của Lý Lân, Đường Hoàng đời thứ ba tự nhiên hiểu rõ, đồng thời cũng có hiểu biết mới về sự can đảm và cẩn trọng của Lý Lân. Tên nhóc này thông minh vượt xa dự đoán của mình. Hắn hành động trông có vẻ l* m*ng thế đấy, nhưng đó lại chính là thứ khiến hắn hoàn toàn thoát ra khỏi cục diện.. Không ai cho rằng Lý Huân là chết trong tay Lý Lân. Vũ vương ra tay với hắn có lẽ chỉ là nóng giận hồ đồ trong chốc lát, bởi dù sao thì Lý Lân vẫn là hoàng tử đương triều, ông ta phải kiêng kỵ thân phận đó Vũ vương. Lão tổ tông Đại Đường cũng không có khả năng mặc kệ Vũ vương tùy ý giết hết huyết mạch của hắn. Bất kể là ai, có gia thế hay thế lực như nào thì vẫn luôn quan tâm và bảo hộ lớp hậu bối, huống chi Lý Lân lại là kẻ mang theo số mệnh thần bí, lão tổ tông Đại Đường ắt sẽ quan tâm nhiều hơn. Có thể nhận thức nó là một điểm chuyển ngoặt mấu chốt của Đại Đường, Đường Hoàng đương nhiên sẽ không để cho nó gặp chuyện không may ở Yến Kinh. Đương nhiên, Lý Lân không biết điểm này, hắn chỉ đơn thuần là không muốn trở thành quân cờ của người khác, nên mới ra sức chống lại.- Tiểu tử kia, thoát ra khỏi bố cục, ngươi đã coi như là bèo không rễ, sẽ không có người ra bảo hộ ngươi nữa, điểm ấy ngươi có từng suy nghĩ qua? Hơn nữa dù Vũ vương không cho rằng ngươi đã giết con ông ta, nhưng ông ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Vũ vương Vũ vương chính là cao thủ Nửa bước Võ Hoàng, người như vậy ngươi có thể đối đầu được sao? Vũ vươngĐường Hoàng đời thứ ba bình tĩnh nói.

- Không cần đa lễ! Vũ vương, chuyện có nhân thì có quả, Lý Huân dám dùng thân phận con cháu vương phủ ám sát Hoàng tử đương triều, đó đã là phạm thượng, hy
vọng Vương thúc có thể minh bạch điểm này, tất cả hãy lấy pháp luật Đại
Đường làm đầu.

Đường hoàng đời thứ ba nhìn chằm chằm Vũ vương, dù là Vũ vương thì cũng không thể nào khinh thường ông ta được.

- Chuyện này sẽ không chấm dứt như vậy đâu! Mạng của con bản vương không thể mất vô ích như vậy, kẻ nào tham dự thì hãy cẩn thận cho ta!

Dứt lời, Vũ vương nhấc lấy Lý Huân đang dần cứng ngắc lại, lắc mình một cái liền biến mất.

Đường hoàng đệ Tam cũng thở phào nhẹ nhõm, ông gạt mọi người ra rồi đi đến trước người Lý Lân.

- Tiểu tử kia, chúng ta đúng là coi thường ngươi, không ngờ trong tình
huống như vậy mà ngươi lại dám g**t ch*t Lý Huân, có đảm lược, có quyết
đoán.

Từ vẻ mặt của Đường hoàng đệ Tam thì không nhìn ra được là trách cứ hay khen ngợi, hay là cả hai.

- Ta không biết bệ hạ nói vậy là có ý gì. Lý Huân chẳng lẽ không phải do những vị cao nhân các người giết sao?

Lý Lân tỏ ra vô cùng tò mò mà hỏi.

Đường hoàng gượng cười lắc đầu:

- Sợ là hiện giờ tất cả mọi người đều cho rằng là do đám lão già bọn ta
ra tay rồi! Tiểu tử, đây quả đúng là khiến bọn ta ăn thiệt mà không thể
nói ra.

Đường hoàng tuy không biết Lý Lân dùng thủ đoạn gì, nhưng dựa theo tin
tức lúc trước ông ta có được thì Lý Lân đã vài lần thoát được cao thủ
Tiên Thiên đuổi giết. Kim trưởng lão có tu vi Tam phẩm Vương tọa của
Thần Lang giáo dẫn dắt mấy chục tên cao thủ Võ tông đuổi giết hắn, kết
quả lại bị hắn khiến cho toàn quân gần như bị diệt sạch, mà Kim trưởng
lão cũng mất tích. Chuyện như này Thần Lang giáo chưa từng để lộ ra,
nhưng cũng có mà che dấu được.

- Bệ hạ nói gì ta không hiểu! Lý Lân tuy thực lực võ đạo kém cỏi, nhưng sẽ không cam chịu làm quân cờ của kẻ khác!

Lý Lân đương nhiên không có khả năng thừa nhận rõ ràng, không thấy là
lão già Vũ vương kia vì cái chết của con lão mà tức quá hóa giận, có khi giờ này lão ta còn đang nghe lén ấy chứ! Khi động thủ, Lý Lân đã quyết
định là có chết cũng không thừa nhận, dù sao người khác cũng chẳng có
chứng cớ chứng minh Lý Huân bị hắn g**t ch*t cả.

Ý tứ trong lời nói của Lý Lân, Đường Hoàng đời thứ ba tự nhiên hiểu rõ,
đồng thời cũng có hiểu biết mới về sự can đảm và cẩn trọng của Lý Lân.
Tên nhóc này thông minh vượt xa dự đoán của mình. Hắn hành động trông có vẻ l* m*ng thế đấy, nhưng đó lại chính là thứ khiến hắn hoàn toàn thoát ra khỏi cục diện.. Không ai cho rằng Lý Huân là chết trong tay Lý Lân.
Vũ vương ra tay với hắn có lẽ chỉ là nóng giận hồ đồ trong chốc lát, bởi dù sao thì Lý Lân vẫn là hoàng tử đương triều, ông ta phải kiêng kỵ
thân phận đó Vũ vương. Lão tổ tông Đại Đường cũng không có khả năng mặc
kệ Vũ vương tùy ý giết hết huyết mạch của hắn. Bất kể là ai, có gia thế
hay thế lực như nào thì vẫn luôn quan tâm và bảo hộ lớp hậu bối, huống
chi Lý Lân lại là kẻ mang theo số mệnh thần bí, lão tổ tông Đại Đường ắt sẽ quan tâm nhiều hơn. Có thể nhận thức nó là một điểm chuyển ngoặt mấu chốt của Đại Đường, Đường Hoàng đương nhiên sẽ không để cho nó gặp
chuyện không may ở Yến Kinh. Đương nhiên, Lý Lân không biết điểm này,
hắn chỉ đơn thuần là không muốn trở thành quân cờ của người khác, nên
mới ra sức chống lại.

- Tiểu tử kia, thoát ra khỏi bố cục, ngươi đã coi như là bèo không rễ,
sẽ không có người ra bảo hộ ngươi nữa, điểm ấy ngươi có từng suy nghĩ
qua? Hơn nữa dù Vũ vương không cho rằng ngươi đã giết con ông ta, nhưng
ông ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Vũ vương Vũ vương chính là cao thủ Nửa
bước Võ Hoàng, người như vậy ngươi có thể đối đầu được sao? Vũ vương

Đường Hoàng đời thứ ba bình tĩnh nói.

Tam Thái TửTác giả: Thụy Tỉnh ThỏTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Giới, Truyện Kiếm Hiệp- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,… - Không cần đa lễ! Vũ vương, chuyện có nhân thì có quả, Lý Huân dám dùng thân phận con cháu vương phủ ám sát Hoàng tử đương triều, đó đã là phạm thượng, hy vọng Vương thúc có thể minh bạch điểm này, tất cả hãy lấy pháp luật Đại Đường làm đầu.Đường hoàng đời thứ ba nhìn chằm chằm Vũ vương, dù là Vũ vương thì cũng không thể nào khinh thường ông ta được.- Chuyện này sẽ không chấm dứt như vậy đâu! Mạng của con bản vương không thể mất vô ích như vậy, kẻ nào tham dự thì hãy cẩn thận cho ta!Dứt lời, Vũ vương nhấc lấy Lý Huân đang dần cứng ngắc lại, lắc mình một cái liền biến mất.Đường hoàng đệ Tam cũng thở phào nhẹ nhõm, ông gạt mọi người ra rồi đi đến trước người Lý Lân.- Tiểu tử kia, chúng ta đúng là coi thường ngươi, không ngờ trong tình huống như vậy mà ngươi lại dám g**t ch*t Lý Huân, có đảm lược, có quyết đoán.Từ vẻ mặt của Đường hoàng đệ Tam thì không nhìn ra được là trách cứ hay khen ngợi, hay là cả hai.- Ta không biết bệ hạ nói vậy là có ý gì. Lý Huân chẳng lẽ không phải do những vị cao nhân các người giết sao?Lý Lân tỏ ra vô cùng tò mò mà hỏi.Đường hoàng gượng cười lắc đầu:- Sợ là hiện giờ tất cả mọi người đều cho rằng là do đám lão già bọn ta ra tay rồi! Tiểu tử, đây quả đúng là khiến bọn ta ăn thiệt mà không thể nói ra.Đường hoàng tuy không biết Lý Lân dùng thủ đoạn gì, nhưng dựa theo tin tức lúc trước ông ta có được thì Lý Lân đã vài lần thoát được cao thủ Tiên Thiên đuổi giết. Kim trưởng lão có tu vi Tam phẩm Vương tọa của Thần Lang giáo dẫn dắt mấy chục tên cao thủ Võ tông đuổi giết hắn, kết quả lại bị hắn khiến cho toàn quân gần như bị diệt sạch, mà Kim trưởng lão cũng mất tích. Chuyện như này Thần Lang giáo chưa từng để lộ ra, nhưng cũng có mà che dấu được.- Bệ hạ nói gì ta không hiểu! Lý Lân tuy thực lực võ đạo kém cỏi, nhưng sẽ không cam chịu làm quân cờ của kẻ khác!Lý Lân đương nhiên không có khả năng thừa nhận rõ ràng, không thấy là lão già Vũ vương kia vì cái chết của con lão mà tức quá hóa giận, có khi giờ này lão ta còn đang nghe lén ấy chứ! Khi động thủ, Lý Lân đã quyết định là có chết cũng không thừa nhận, dù sao người khác cũng chẳng có chứng cớ chứng minh Lý Huân bị hắn g**t ch*t cả.Ý tứ trong lời nói của Lý Lân, Đường Hoàng đời thứ ba tự nhiên hiểu rõ, đồng thời cũng có hiểu biết mới về sự can đảm và cẩn trọng của Lý Lân. Tên nhóc này thông minh vượt xa dự đoán của mình. Hắn hành động trông có vẻ l* m*ng thế đấy, nhưng đó lại chính là thứ khiến hắn hoàn toàn thoát ra khỏi cục diện.. Không ai cho rằng Lý Huân là chết trong tay Lý Lân. Vũ vương ra tay với hắn có lẽ chỉ là nóng giận hồ đồ trong chốc lát, bởi dù sao thì Lý Lân vẫn là hoàng tử đương triều, ông ta phải kiêng kỵ thân phận đó Vũ vương. Lão tổ tông Đại Đường cũng không có khả năng mặc kệ Vũ vương tùy ý giết hết huyết mạch của hắn. Bất kể là ai, có gia thế hay thế lực như nào thì vẫn luôn quan tâm và bảo hộ lớp hậu bối, huống chi Lý Lân lại là kẻ mang theo số mệnh thần bí, lão tổ tông Đại Đường ắt sẽ quan tâm nhiều hơn. Có thể nhận thức nó là một điểm chuyển ngoặt mấu chốt của Đại Đường, Đường Hoàng đương nhiên sẽ không để cho nó gặp chuyện không may ở Yến Kinh. Đương nhiên, Lý Lân không biết điểm này, hắn chỉ đơn thuần là không muốn trở thành quân cờ của người khác, nên mới ra sức chống lại.- Tiểu tử kia, thoát ra khỏi bố cục, ngươi đã coi như là bèo không rễ, sẽ không có người ra bảo hộ ngươi nữa, điểm ấy ngươi có từng suy nghĩ qua? Hơn nữa dù Vũ vương không cho rằng ngươi đã giết con ông ta, nhưng ông ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Vũ vương Vũ vương chính là cao thủ Nửa bước Võ Hoàng, người như vậy ngươi có thể đối đầu được sao? Vũ vươngĐường Hoàng đời thứ ba bình tĩnh nói.

Chương 216: Ngậm bồ hòn làm ngọt (2)