- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,…

Chương 217: Điều kiện của Thiết Hạo Dương

Tam Thái TửTác giả: Thụy Tỉnh ThỏTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Giới, Truyện Kiếm Hiệp- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,… Vì đẩy nhanh tốc độ đả thông khiếu huyệt, Lý Lân nghĩ tới một biện pháp, khi đả thông huyệt đạo, đầu Thuần Dương chân khí sẽ có một kiếm nhỏ màu đen, từng đạo khí sắc bén sẽ phối hợp với Thuần Dương chân khí đả thông mọi khiếu huyệt. Lý Lân vốn vẫn còn lo lắng về vấn đề cảnh giới võ đạo, nhưng bây giờ không quản được nhiều như vậy.Bất tri bất giác, thời gian một ngày trôi qua, Lý Lân tu luyện trong tiểu viện truyền ra từng đợt hơi thở cường hãn, quản gia Tần phủ Lâm lão tới đây vài chuyền, nhìn thấy Lý Lân vẫn tu luyện như cũ không dám quấy rầy, chỉ có thể không ngừng tăng mạnh canh gác bên ngoài sân, phòng ngừa xuất hiện nguy hiểm. Đương nhiên có Tần gia lão tổ tông tọa trấn, bọn đạo chích nào có gan tới cửa.Ngày hôm sau, hơi thở trong thiên viện dao động càng thêm cuồng bạo, ngay cả Lâm lão là Võ Tông ngũ phẩm cũng cảm nhận được áp lực cực lớn.- Tam điện hạ đây chính là muốn đột phá. Hơi thở dao động quá mực mãnh liệt! Chỉ sợ là gia chủ cũng chưa chắc có loại hơi thở này.Lâm lão vẻ mặt ngưng trong nhìn về phía tiểu viện, ánh mắt tràn đầy tò mò.- Ônggg!Cửa thiên viện xuất hiện một già một trẻ. Lão giả đầu đầy tóc đen, tuy rằng mặt đầy nếp nhăn, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác đặc biệt hung mãnh. Còn thiếu nữ bên cạnh thì chỉ mười hai, mười ba tuổi, một thân phục sức cung nữ rất là chói mắt. Dưới thân thiếu nữ còn có một con linh hổ màu đen đang nhìn chằm chằm gia đinh ở cửa viện Tần phủ.- Ngươi là người nào?Lâm lão sắc mặt đại biến, lúc này người có gan đến Tần phủ tất nhiên không đơn giản. Hơn nữa hai người một thú kia dường như xuất hiện từ hư không, khiến Lâm lão chấn động không thôi. Xuyên qua không gian, đây chính là cao thủ cấp Võ Hoàng trong truyền thuyết mới có bản lĩnh này.- Bên trong là Tam hoàng tử Đại Đường, Lý Lân?Lão giả mở miệng hỏi.- Tiền bối, bên trong đúng là Tam hoàng tử điện hạ.Không cảm nhận được sát khí trên người vừa đến, trong lòng Lâm lão nhẹ nhàng thở ra. Đối mặt với một cao thủ cấp Võ Hoàng, Lâm lão có thể nói là kinh sợ. Tuy rằng Tần gia lão tổ tông có thể uy h**p toàn bộ thế lực Yến Kinh, nhưng dù sao cũng không bước qua một bước kia, làm sao có thể uy h**p được lão giả thần bí này. Chỉ sợ người như vậy, toàn bộ Yến Kinh cũng chỉ có Đại Đường lão tổ tông mới có khả năng chống lại.- Nói cho tiểu tử đó, Dao Dao lão phu mang đi, còn có tên linh thú này nữa, tôn nữ của ta thích, lão phu cũng nhất định mang đi!Lão giả uy mãnh cực kỳ bá đạo nói. Không cần đoán, người sẽ nói những lời như vậy trừ bỏ cái lão già Thiết Hạo Dương kia thì không có ai khác.- Gia gia, Ám Ảnh là tọa kỵ của Điện hạ, chúng ta sao có thể mang đi, huống chi con còn chưa cùng điện hạ từ biệt, con không đi!Ngồi trên lưng Ám Ảnh, Dao Cơ rất bất mãn nói.- Rốngggggg!Ám Ảnh gầm nhẹ một tiếng, giống như phối hợp với lời Dao Cơ, hướng lão già Thiết Hạo Dương bá đạo, không phân rõ phải trái kháng nghị. Tiểu tử kia xem ra ở trong tay lão gia hỏa Thiết Hạo Dương này chịu không ít khổ, nhìn thần sắc nó tràn đầy sợ hãi.

Vì đẩy nhanh
tốc độ đả thông khiếu huyệt, Lý Lân nghĩ tới một biện pháp, khi đả thông huyệt đạo, đầu Thuần Dương chân khí sẽ có một kiếm nhỏ màu đen, từng
đạo khí sắc bén sẽ phối hợp với Thuần Dương chân khí đả thông mọi khiếu
huyệt. Lý Lân vốn vẫn còn lo lắng về vấn đề cảnh giới võ đạo, nhưng bây
giờ không quản được nhiều như vậy.

Bất tri bất giác, thời gian một ngày trôi qua, Lý Lân tu luyện trong
tiểu viện truyền ra từng đợt hơi thở cường hãn, quản gia Tần phủ Lâm lão tới đây vài chuyền, nhìn thấy Lý Lân vẫn tu luyện như cũ không dám quấy rầy, chỉ có thể không ngừng tăng mạnh canh gác bên ngoài sân, phòng
ngừa xuất hiện nguy hiểm. Đương nhiên có Tần gia lão tổ tông tọa trấn,
bọn đạo chích nào có gan tới cửa.

Ngày hôm sau, hơi thở trong thiên viện dao động càng thêm cuồng bạo,
ngay cả Lâm lão là Võ Tông ngũ phẩm cũng cảm nhận được áp lực cực lớn.

- Tam điện hạ đây chính là muốn đột phá. Hơi thở dao động quá mực mãnh
liệt! Chỉ sợ là gia chủ cũng chưa chắc có loại hơi thở này.

Lâm lão vẻ mặt ngưng trong nhìn về phía tiểu viện, ánh mắt tràn đầy tò mò.

- Ônggg!

Cửa thiên viện xuất hiện một già một trẻ. Lão giả đầu đầy tóc đen, tuy
rằng mặt đầy nếp nhăn, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác đặc biệt hung mãnh. Còn thiếu nữ bên cạnh thì chỉ mười hai, mười ba tuổi, một thân
phục sức cung nữ rất là chói mắt. Dưới thân thiếu nữ còn có một con linh hổ màu đen đang nhìn chằm chằm gia đinh ở cửa viện Tần phủ.

- Ngươi là người nào?

Lâm lão sắc mặt đại biến, lúc này người có gan đến Tần phủ tất nhiên
không đơn giản. Hơn nữa hai người một thú kia dường như xuất hiện từ hư
không, khiến Lâm lão chấn động không thôi. Xuyên qua không gian, đây
chính là cao thủ cấp Võ Hoàng trong truyền thuyết mới có bản lĩnh này.

- Bên trong là Tam hoàng tử Đại Đường, Lý Lân?

Lão giả mở miệng hỏi.

- Tiền bối, bên trong đúng là Tam hoàng tử điện hạ.

Không cảm nhận được sát khí trên người vừa đến, trong lòng Lâm lão nhẹ
nhàng thở ra. Đối mặt với một cao thủ cấp Võ Hoàng, Lâm lão có thể nói
là kinh sợ. Tuy rằng Tần gia lão tổ tông có thể uy h**p toàn bộ thế lực
Yến Kinh, nhưng dù sao cũng không bước qua một bước kia, làm sao có thể
uy h**p được lão giả thần bí này. Chỉ sợ người như vậy, toàn bộ Yến Kinh cũng chỉ có Đại Đường lão tổ tông mới có khả năng chống lại.

- Nói cho tiểu tử đó, Dao Dao lão phu mang đi, còn có tên linh thú này nữa, tôn nữ của ta thích, lão phu cũng nhất định mang đi!

Lão giả uy mãnh cực kỳ bá đạo nói. Không cần đoán, người sẽ nói những
lời như vậy trừ bỏ cái lão già Thiết Hạo Dương kia thì không có ai khác.

- Gia gia, Ám Ảnh là tọa kỵ của Điện hạ, chúng ta sao có thể mang đi, huống chi con còn chưa cùng điện hạ từ biệt, con không đi!

Ngồi trên lưng Ám Ảnh, Dao Cơ rất bất mãn nói.

- Rốngggggg!

Ám Ảnh gầm nhẹ một tiếng, giống như phối hợp với lời Dao Cơ, hướng lão
già Thiết Hạo Dương bá đạo, không phân rõ phải trái kháng nghị. Tiểu tử
kia xem ra ở trong tay lão gia hỏa Thiết Hạo Dương này chịu không ít
khổ, nhìn thần sắc nó tràn đầy sợ hãi.

Tam Thái TửTác giả: Thụy Tỉnh ThỏTruyện Cung Đấu, Truyện Dị Giới, Truyện Kiếm Hiệp- Triệu Vô Cực, có người tới thăm! Theo một âm thanh băng lãnh vang lên, cửa nhà lao bằng sắt bị người dùng lực mở ra. Ánh sáng chói chang khiến người ngồi trong góc tường vô ý thức nhắm mắt lại. Mượn ánh sáng chiếu vào có thể thấy đây là một gian phòng chưa đầy 5m2, một người đàn ông miệng đầy râu ria đang ngồi trong góc tối âm u, hắn chính là Triệu Vô Cực trong lời quản ngục. Triệu Vô Cực thoạt nhìn hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, khung xương thô to, nếu như không phải thân thể quá gầy, nhất định là một hán tử lưng hùm vai gấu. Có điều tuy tuổi còn trẻ nhưng trên người Triệu Vô Cực lại tản ra khí tức như người đã xế chiều, dường như một cái xác không hồn. Rầm phần phật! Theo Triệu Vô Cực thong thả đứng dậy, tại trên người hắn vậy mà quấn chi chít khóa sắt, đem hai tay của hắn gắt gao buộc ở sau người, trên chân không ngờ cũng bị khóa một cái xiềng chân không biết thuộc niên đại gì. Đãi ngộ như thế tại thời đại hiện đại hóa như Hoa Hạ bấy giờ có vẻ không hợp nhau. Đi ra thiết lao,… Vì đẩy nhanh tốc độ đả thông khiếu huyệt, Lý Lân nghĩ tới một biện pháp, khi đả thông huyệt đạo, đầu Thuần Dương chân khí sẽ có một kiếm nhỏ màu đen, từng đạo khí sắc bén sẽ phối hợp với Thuần Dương chân khí đả thông mọi khiếu huyệt. Lý Lân vốn vẫn còn lo lắng về vấn đề cảnh giới võ đạo, nhưng bây giờ không quản được nhiều như vậy.Bất tri bất giác, thời gian một ngày trôi qua, Lý Lân tu luyện trong tiểu viện truyền ra từng đợt hơi thở cường hãn, quản gia Tần phủ Lâm lão tới đây vài chuyền, nhìn thấy Lý Lân vẫn tu luyện như cũ không dám quấy rầy, chỉ có thể không ngừng tăng mạnh canh gác bên ngoài sân, phòng ngừa xuất hiện nguy hiểm. Đương nhiên có Tần gia lão tổ tông tọa trấn, bọn đạo chích nào có gan tới cửa.Ngày hôm sau, hơi thở trong thiên viện dao động càng thêm cuồng bạo, ngay cả Lâm lão là Võ Tông ngũ phẩm cũng cảm nhận được áp lực cực lớn.- Tam điện hạ đây chính là muốn đột phá. Hơi thở dao động quá mực mãnh liệt! Chỉ sợ là gia chủ cũng chưa chắc có loại hơi thở này.Lâm lão vẻ mặt ngưng trong nhìn về phía tiểu viện, ánh mắt tràn đầy tò mò.- Ônggg!Cửa thiên viện xuất hiện một già một trẻ. Lão giả đầu đầy tóc đen, tuy rằng mặt đầy nếp nhăn, nhưng vẫn làm cho người ta cảm giác đặc biệt hung mãnh. Còn thiếu nữ bên cạnh thì chỉ mười hai, mười ba tuổi, một thân phục sức cung nữ rất là chói mắt. Dưới thân thiếu nữ còn có một con linh hổ màu đen đang nhìn chằm chằm gia đinh ở cửa viện Tần phủ.- Ngươi là người nào?Lâm lão sắc mặt đại biến, lúc này người có gan đến Tần phủ tất nhiên không đơn giản. Hơn nữa hai người một thú kia dường như xuất hiện từ hư không, khiến Lâm lão chấn động không thôi. Xuyên qua không gian, đây chính là cao thủ cấp Võ Hoàng trong truyền thuyết mới có bản lĩnh này.- Bên trong là Tam hoàng tử Đại Đường, Lý Lân?Lão giả mở miệng hỏi.- Tiền bối, bên trong đúng là Tam hoàng tử điện hạ.Không cảm nhận được sát khí trên người vừa đến, trong lòng Lâm lão nhẹ nhàng thở ra. Đối mặt với một cao thủ cấp Võ Hoàng, Lâm lão có thể nói là kinh sợ. Tuy rằng Tần gia lão tổ tông có thể uy h**p toàn bộ thế lực Yến Kinh, nhưng dù sao cũng không bước qua một bước kia, làm sao có thể uy h**p được lão giả thần bí này. Chỉ sợ người như vậy, toàn bộ Yến Kinh cũng chỉ có Đại Đường lão tổ tông mới có khả năng chống lại.- Nói cho tiểu tử đó, Dao Dao lão phu mang đi, còn có tên linh thú này nữa, tôn nữ của ta thích, lão phu cũng nhất định mang đi!Lão giả uy mãnh cực kỳ bá đạo nói. Không cần đoán, người sẽ nói những lời như vậy trừ bỏ cái lão già Thiết Hạo Dương kia thì không có ai khác.- Gia gia, Ám Ảnh là tọa kỵ của Điện hạ, chúng ta sao có thể mang đi, huống chi con còn chưa cùng điện hạ từ biệt, con không đi!Ngồi trên lưng Ám Ảnh, Dao Cơ rất bất mãn nói.- Rốngggggg!Ám Ảnh gầm nhẹ một tiếng, giống như phối hợp với lời Dao Cơ, hướng lão già Thiết Hạo Dương bá đạo, không phân rõ phải trái kháng nghị. Tiểu tử kia xem ra ở trong tay lão gia hỏa Thiết Hạo Dương này chịu không ít khổ, nhìn thần sắc nó tràn đầy sợ hãi.

Chương 217: Điều kiện của Thiết Hạo Dương