"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở…
Chương 41: 41: Bị Người Theo Đuôi 2
Trường Sinh Bắt Đầu Từ Việc Lấy Vợ Bản DịchTác giả: Hỉ Ái Cật Hoàng QuaTruyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở… Sau khi trừ độc tính trong cơ thể, Thẩm Bình tình nguyện tốn thêm chút linh thạch, cũng nhất định phải chuyển qua, điều này đối với hắn mà nói cực kỳ quan trọng.Ở ngõ Hồng Liễu, mỗi lần ra ngoài đều như trải qua cuộc chiến sinh tử.Những ngày tháng bữa sớm lo bữa tối, nơm nớp lo sợ, hắn đã trải qua rất nhiều năm, cực kỳ chán ghén.Sau đó, Thẩm Bình bắt đầu giảm bớt thời gian nghỉ ngơi của mình.Mỗi khi tới giờ Dần, hắn sẽ rời giường đi chế phù.Vất vả như thế, làm cho thê thiếp càng thêm đau lòng.Ngay cả độ hảo cảm của Bạch Ngọc Dĩnh cũng tăng lên 5 điểm.Thùng thùng!Tiếng gõ cửa phòng truyền đến.Thẩm Bình mở cửa ra.“Thẩm đạo hữu, ta là tu sĩ ở phòng bên cạnh mới vào thuê! ”Đó là một hàng xóm mới.Cách vách hắn ngoại trừ Vu đạo hữu, phòng ở phía bên khác đã bỏ trống hơn nửa năm, vị tu sĩ kia chính là nhóm đầu tiên đi Vân Sơn đầm lầy mạo hiểm mở đường, dù không có tin tức ngã xuống truyền ra, nhưng hiện tại xem ra có lẽ đã chết rồi.Hàn huyên vài câu, đối phương liền rời đi.Và những ngày sau, tu sĩ đến cửa bái phỏng dần dần tăng lên.Dù sao Thẩm Bình là một trong số rất ít Phù Sư trung phẩm ở ngõ Hồng Liễu, lại sống ở đây nhiều năm, tu sĩ mới thuê vào phần lớn đều sẽ tới đây, sau khi bái phỏng sẽ thăm dò tình huống đại khái của ngõ Hồng Liễu.Hắn cũng không có biện pháp từ chối bọn họ.Như vậy sẽ có vẻ cao ngạo.Cho nên chỉ đành phải kiên trì nói chuyện cùng với những tu sĩ này.Cho đến đầu tháng bảy.Tu sĩ đến bái phỏng mới ít đi nhiều.Chủ yếu là nhà ở ngõ Hồng Liễu gần như không còn trống.“Thẩm đạo hữu, vị Đan sư Hà đạo hữu ở ngõ Hồng Liễu chúng ta, hôm trước đã chết ở ngoài đường.”Hôm nay, lúc Thẩm Bình ra ngoài giải sầu thư giãn, Vu đạo hữu cách vách vừa hay đi ra hắt nước tắm, thuận tiện nói cho hắn một tin tức.“Chết rồi?”Hắn hơi ngẩn ra.Hắn còn nhớ rõ lần đầu tiên Hà đạo hữu tới cửa, kiêu ngạo giới thiệu mình là Đan sư, về sau lưu luyến bụi hoa mà khiến mình chật vật đến mức không chịu nổi, không ngờ rằng lúc này mới trôi qua bao lâu, người đã không còn.Vu Yến cười nhạo nói:“Lỗ rồi, ai biểu ngươi cho hắn mượn linh thạch.”Thẩm Bình không để ý tới lời châm chọc của Vu Yến, mà hỏi:“Chết như thế nào?”.
Sau khi trừ độc tính trong cơ thể, Thẩm Bình tình nguyện tốn thêm chút linh thạch, cũng nhất định phải chuyển qua, điều này đối với hắn mà nói cực kỳ quan trọng.
Ở ngõ Hồng Liễu, mỗi lần ra ngoài đều như trải qua cuộc chiến sinh tử.
Những ngày tháng bữa sớm lo bữa tối, nơm nớp lo sợ, hắn đã trải qua rất nhiều năm, cực kỳ chán ghén.
Sau đó, Thẩm Bình bắt đầu giảm bớt thời gian nghỉ ngơi của mình.
Mỗi khi tới giờ Dần, hắn sẽ rời giường đi chế phù.
Vất vả như thế, làm cho thê thiếp càng thêm đau lòng.
Ngay cả độ hảo cảm của Bạch Ngọc Dĩnh cũng tăng lên 5 điểm.
Thùng thùng!Tiếng gõ cửa phòng truyền đến.
Thẩm Bình mở cửa ra.
“Thẩm đạo hữu, ta là tu sĩ ở phòng bên cạnh mới vào thuê! ”Đó là một hàng xóm mới.
Cách vách hắn ngoại trừ Vu đạo hữu, phòng ở phía bên khác đã bỏ trống hơn nửa năm, vị tu sĩ kia chính là nhóm đầu tiên đi Vân Sơn đầm lầy mạo hiểm mở đường, dù không có tin tức ngã xuống truyền ra, nhưng hiện tại xem ra có lẽ đã chết rồi.
Hàn huyên vài câu, đối phương liền rời đi.
Và những ngày sau, tu sĩ đến cửa bái phỏng dần dần tăng lên.
Dù sao Thẩm Bình là một trong số rất ít Phù Sư trung phẩm ở ngõ Hồng Liễu, lại sống ở đây nhiều năm, tu sĩ mới thuê vào phần lớn đều sẽ tới đây, sau khi bái phỏng sẽ thăm dò tình huống đại khái của ngõ Hồng Liễu.
Hắn cũng không có biện pháp từ chối bọn họ.
Như vậy sẽ có vẻ cao ngạo.
Cho nên chỉ đành phải kiên trì nói chuyện cùng với những tu sĩ này.
Cho đến đầu tháng bảy.
Tu sĩ đến bái phỏng mới ít đi nhiều.
Chủ yếu là nhà ở ngõ Hồng Liễu gần như không còn trống.
“Thẩm đạo hữu, vị Đan sư Hà đạo hữu ở ngõ Hồng Liễu chúng ta, hôm trước đã chết ở ngoài đường.
”Hôm nay, lúc Thẩm Bình ra ngoài giải sầu thư giãn, Vu đạo hữu cách vách vừa hay đi ra hắt nước tắm, thuận tiện nói cho hắn một tin tức.
“Chết rồi?”Hắn hơi ngẩn ra.
Hắn còn nhớ rõ lần đầu tiên Hà đạo hữu tới cửa, kiêu ngạo giới thiệu mình là Đan sư, về sau lưu luyến bụi hoa mà khiến mình chật vật đến mức không chịu nổi, không ngờ rằng lúc này mới trôi qua bao lâu, người đã không còn.
Vu Yến cười nhạo nói:“Lỗ rồi, ai biểu ngươi cho hắn mượn linh thạch.
”Thẩm Bình không để ý tới lời châm chọc của Vu Yến, mà hỏi:“Chết như thế nào?”.
Trường Sinh Bắt Đầu Từ Việc Lấy Vợ Bản DịchTác giả: Hỉ Ái Cật Hoàng QuaTruyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên Không"Bình nhi, căn cốt ngươi bình thường, đời này sợ rằng vô vọng với Trúc Cơ, tài nguyên trong tộc có hạn, không thể nào cung cấp cho toàn bộ tộc nhân. Sau khi các trưởng lão họp bàn, quyết định phái ngươi đến đầm lầy Vân Sơn đi theo Kim Dương tông khai hoang, có lẽ đến nơi đó, ngươi sẽ gặp được tiên duyên của mình. "Bên trong một ngôi nhà gỗ tối tăm ẩm ướt. Ánh đèn lập loè. Thẩm Bình nằm sấp trên bàn, nhìn phù chú đã hư đi một nửa, thở dài thật sâu. Kim Dương tông khai hoang, cần một lượng lớn tu sĩ lao động, cả tứ hệ của hắn đều thuộc tạp linh căn, tư chất bình thường, gia tộc dùng hắn đổi lấy tài nguyên, điều này cũng rất bình thường ở gia tộc tu chân. Tuy nhiên, hai mươi năm trôi qua. Hắn chẳng những không gặp được cái gọi là tiên duyên, ngược lại bởi vì khai hoang mà dính nọc độc yêu thú, thân thể nhiễm bệnh, mỗi ngày đều phải dùng linh lực để áp chế độc tính, tu vi vốn tăng trưởng chậm chạp, cũng hoàn toàn không thể tăng lên được nữa. Bây giờ hơn bốn mươi tuổi, hắn vẫn dậm chân ở… Sau khi trừ độc tính trong cơ thể, Thẩm Bình tình nguyện tốn thêm chút linh thạch, cũng nhất định phải chuyển qua, điều này đối với hắn mà nói cực kỳ quan trọng.Ở ngõ Hồng Liễu, mỗi lần ra ngoài đều như trải qua cuộc chiến sinh tử.Những ngày tháng bữa sớm lo bữa tối, nơm nớp lo sợ, hắn đã trải qua rất nhiều năm, cực kỳ chán ghén.Sau đó, Thẩm Bình bắt đầu giảm bớt thời gian nghỉ ngơi của mình.Mỗi khi tới giờ Dần, hắn sẽ rời giường đi chế phù.Vất vả như thế, làm cho thê thiếp càng thêm đau lòng.Ngay cả độ hảo cảm của Bạch Ngọc Dĩnh cũng tăng lên 5 điểm.Thùng thùng!Tiếng gõ cửa phòng truyền đến.Thẩm Bình mở cửa ra.“Thẩm đạo hữu, ta là tu sĩ ở phòng bên cạnh mới vào thuê! ”Đó là một hàng xóm mới.Cách vách hắn ngoại trừ Vu đạo hữu, phòng ở phía bên khác đã bỏ trống hơn nửa năm, vị tu sĩ kia chính là nhóm đầu tiên đi Vân Sơn đầm lầy mạo hiểm mở đường, dù không có tin tức ngã xuống truyền ra, nhưng hiện tại xem ra có lẽ đã chết rồi.Hàn huyên vài câu, đối phương liền rời đi.Và những ngày sau, tu sĩ đến cửa bái phỏng dần dần tăng lên.Dù sao Thẩm Bình là một trong số rất ít Phù Sư trung phẩm ở ngõ Hồng Liễu, lại sống ở đây nhiều năm, tu sĩ mới thuê vào phần lớn đều sẽ tới đây, sau khi bái phỏng sẽ thăm dò tình huống đại khái của ngõ Hồng Liễu.Hắn cũng không có biện pháp từ chối bọn họ.Như vậy sẽ có vẻ cao ngạo.Cho nên chỉ đành phải kiên trì nói chuyện cùng với những tu sĩ này.Cho đến đầu tháng bảy.Tu sĩ đến bái phỏng mới ít đi nhiều.Chủ yếu là nhà ở ngõ Hồng Liễu gần như không còn trống.“Thẩm đạo hữu, vị Đan sư Hà đạo hữu ở ngõ Hồng Liễu chúng ta, hôm trước đã chết ở ngoài đường.”Hôm nay, lúc Thẩm Bình ra ngoài giải sầu thư giãn, Vu đạo hữu cách vách vừa hay đi ra hắt nước tắm, thuận tiện nói cho hắn một tin tức.“Chết rồi?”Hắn hơi ngẩn ra.Hắn còn nhớ rõ lần đầu tiên Hà đạo hữu tới cửa, kiêu ngạo giới thiệu mình là Đan sư, về sau lưu luyến bụi hoa mà khiến mình chật vật đến mức không chịu nổi, không ngờ rằng lúc này mới trôi qua bao lâu, người đã không còn.Vu Yến cười nhạo nói:“Lỗ rồi, ai biểu ngươi cho hắn mượn linh thạch.”Thẩm Bình không để ý tới lời châm chọc của Vu Yến, mà hỏi:“Chết như thế nào?”.