Nguyên Hi năm 3 đầu đông, trận tuyết đầu tiên rơi xuống Nghiệp Kinh. Tuyết lớn bay lả tả mà rơi xuống, che đậy vết máu nhỏ nhặt trên mặt đất. Một chiếc xe ngựa mang theo nhiều hoa tuyết chạy như bay trên đường. Trên đường phố yên tĩnh, tiếng nữ nhân rống giận gọi tỉnh người khác ngủ say. "Nhanh hơn nữa! Nhanh!" Mắt Tiêu Chỉ Quân đỏ thẫm, dùng sức ôm chặt người suy yếu trong lòng, thả chậm thanh âm trấn an nói: "Đừng sợ, ta đưa nàng hồi cung, sẽ không sao......" Giọng nói của nữ nhân băng lãnh thả đến cực nhu hòa, phảng phất sợ quấy nhiễu người trong lòng. Bị nàng ấy ôm vào trong ngực chính là nữ nhân diễm mỹ tuyệt luân*, khoác trên người kim bào, mắt phượng mi dài, môi nhuận mà nhạt phấn. Dưới khóe mắt bên trái còn có một lệ chí*, làm nàng thêm vài phần xinh đẹp. Nếu không phải giờ phút này sắc mặt nàng trắng bệch, khóe miệng còn âm ỉ tràn ra vài tia máu, cảnh tượng mỹ nhân trong ngực này, sợ lại là một trang văn thơ phong lưu. ( Diễm mỹ tuyệt luân*: xinh đẹp tuyệt trần. Lệ chí*: nốt…
Chương 3: C3: Đôi Lời Của Tác Giả
Sủng Thê - Yến ReiTác giả: Yến ReiTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Lịch Sử, Truyện Trọng SinhNguyên Hi năm 3 đầu đông, trận tuyết đầu tiên rơi xuống Nghiệp Kinh. Tuyết lớn bay lả tả mà rơi xuống, che đậy vết máu nhỏ nhặt trên mặt đất. Một chiếc xe ngựa mang theo nhiều hoa tuyết chạy như bay trên đường. Trên đường phố yên tĩnh, tiếng nữ nhân rống giận gọi tỉnh người khác ngủ say. "Nhanh hơn nữa! Nhanh!" Mắt Tiêu Chỉ Quân đỏ thẫm, dùng sức ôm chặt người suy yếu trong lòng, thả chậm thanh âm trấn an nói: "Đừng sợ, ta đưa nàng hồi cung, sẽ không sao......" Giọng nói của nữ nhân băng lãnh thả đến cực nhu hòa, phảng phất sợ quấy nhiễu người trong lòng. Bị nàng ấy ôm vào trong ngực chính là nữ nhân diễm mỹ tuyệt luân*, khoác trên người kim bào, mắt phượng mi dài, môi nhuận mà nhạt phấn. Dưới khóe mắt bên trái còn có một lệ chí*, làm nàng thêm vài phần xinh đẹp. Nếu không phải giờ phút này sắc mặt nàng trắng bệch, khóe miệng còn âm ỉ tràn ra vài tia máu, cảnh tượng mỹ nhân trong ngực này, sợ lại là một trang văn thơ phong lưu. ( Diễm mỹ tuyệt luân*: xinh đẹp tuyệt trần. Lệ chí*: nốt… Mình lần đầu viết truyện có những từ ngữ, xưng hô mình giữa Trung-Việt. Vì mình thích sự kết hợp như vậy. (≧▽≦)ヽ(・∀・)ノMột số vấn đềヽ(o^ ^o)ノ1. Đại Nghiệp tuy là nước không kiên kị nữ tử làm vua. Nhưng đa phần các công chúa của An Khánh Đế không thiết tha với ngai vàng này nên vừa đủ tuổi An Khánh Đế đã tìm người gã đi hết. Chỉ còn duy nhất một Tiêu Chỉ Quân vừa là Công chúa vừa là Tướng quân, nên những người có khả năng tranh vị là hai vị hoàng tử và Tiêu Chỉ Quân. Mặc dù Tiêu Chỉ Quân là đứa con không được lòng vua nhưng nàng nắm trong tay binh quyền ở Nhạn Châu, hai vị hoàng tử cũng kiên kị ba phần.Tuy An Khánh Đế không vừa lòng nàng nhưng hắn ngắm ngầm cho phép Tiêu Chỉ Quân được phép đi tế tổ, ngồi cùng bàn với các vị hoàng tử khác và được phép tranh vị. Hắn muốn lợi dụng nàng để nàng ra sức giữ biên quan và làm bàn đạp cho 2 vị hoàng tử rèn luyện để hắn tìm ra người tài giỏi, vì vậy hắn luôn làm ngơ với những gì Tiêu Chỉ Quân làm.2. Phong hào Bắc Chiến Vương là khi Tiêu Chỉ Quân xin An Khánh Đế tứ hôn với An Trường Kha thì hắn mới phong hào cho nàng như vậy. Một là vì nàng ái nữ tữ nên hắn coi nàng như những hoàng tử khác mà phong vương, hai là muốn cho khắp thiên hạ biết Tiêu Chỉ Quân nàng chỉ có thể làm Công Chúa, làm một vị Vương ở Nhạn Châu cố thủ quân Bắc Địch.3. Về xưng hô giữ Tiêu Chỉ Quân và An Trường Kha.- Tiêu Chỉ Quân xưng Ta - Nàng, phu nhân.- An Trường Kha xưng Ta -Người, Công chúa, điện hạ, nàng, phu quân. Khi tức giận Ta - Ngươi.- Những người dân, các quan lại gọi Thê thê hai người là Ngài.Cuối cùng, cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ truyện của mình, chúc sức khỏe các bạn đặc biệt là vào thời gian dịch bệnh này. Truyện này sẽ không drop.An Trường Kha - Nhạ NhạTiêu Chỉ Quân - Túng Túng︻┳デ═— Hai hình ảnh mình chèn vô đây không phải chèn cho có. Nếu các bạn đọc kỉ những phần sau sẽ thấy dựa vào 2 hình ảnh này viết lên ngoại hình của 2 nhân vật chính. Nếu các bạn thấy nhân vật Tiêu Chỉ Quân giống nam hóa quá thì cảm phiền dừng lại đừng đọc nữa. Truyện của mình nói thật không cần nhiều người đọc đâu.Thêm nữa, bạn nào muốn lấy truyện mình đăng thì không muốn hỏi cũng được mình rất dễ trong chuyện này, nhưng làm ơn đừng thay đổi hình ảnh nhân vật giúp mình. ╾━╤デ╦︻
Mình lần đầu viết truyện có những từ ngữ, xưng hô mình giữa Trung-Việt. Vì mình thích sự kết hợp như vậy. (≧▽≦)
ヽ(・∀・)ノMột số vấn đềヽ(o^ ^o)ノ
1. Đại Nghiệp tuy là nước không kiên kị nữ tử làm vua. Nhưng đa phần các công chúa của An Khánh Đế không thiết tha với ngai vàng này nên vừa đủ tuổi An Khánh Đế đã tìm người gã đi hết. Chỉ còn duy nhất một Tiêu Chỉ Quân vừa là Công chúa vừa là Tướng quân, nên những người có khả năng tranh vị là hai vị hoàng tử và Tiêu Chỉ Quân. Mặc dù Tiêu Chỉ Quân là đứa con không được lòng vua nhưng nàng nắm trong tay binh quyền ở Nhạn Châu, hai vị hoàng tử cũng kiên kị ba phần.
Tuy An Khánh Đế không vừa lòng nàng nhưng hắn ngắm ngầm cho phép Tiêu Chỉ Quân được phép đi tế tổ, ngồi cùng bàn với các vị hoàng tử khác và được phép tranh vị. Hắn muốn lợi dụng nàng để nàng ra sức giữ biên quan và làm bàn đạp cho 2 vị hoàng tử rèn luyện để hắn tìm ra người tài giỏi, vì vậy hắn luôn làm ngơ với những gì Tiêu Chỉ Quân làm.
2. Phong hào Bắc Chiến Vương là khi Tiêu Chỉ Quân xin An Khánh Đế tứ hôn với An Trường Kha thì hắn mới phong hào cho nàng như vậy. Một là vì nàng ái nữ tữ nên hắn coi nàng như những hoàng tử khác mà phong vương, hai là muốn cho khắp thiên hạ biết Tiêu Chỉ Quân nàng chỉ có thể làm Công Chúa, làm một vị Vương ở Nhạn Châu cố thủ quân Bắc Địch.
3. Về xưng hô giữ Tiêu Chỉ Quân và An Trường Kha.
- Tiêu Chỉ Quân xưng Ta - Nàng, phu nhân.
- An Trường Kha xưng Ta -Người, Công chúa, điện hạ, nàng, phu quân. Khi tức giận Ta - Ngươi.
- Những người dân, các quan lại gọi Thê thê hai người là Ngài.
Cuối cùng, cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ truyện của mình, chúc sức khỏe các bạn đặc biệt là vào thời gian dịch bệnh này. Truyện này sẽ không drop.
An Trường Kha - Nhạ Nhạ
Tiêu Chỉ Quân - Túng Túng
︻┳デ═— Hai hình ảnh mình chèn vô đây không phải chèn cho có. Nếu các bạn đọc kỉ những phần sau sẽ thấy dựa vào 2 hình ảnh này viết lên ngoại hình của 2 nhân vật chính. Nếu các bạn thấy nhân vật Tiêu Chỉ Quân giống nam hóa quá thì cảm phiền dừng lại đừng đọc nữa. Truyện của mình nói thật không cần nhiều người đọc đâu.
Thêm nữa, bạn nào muốn lấy truyện mình đăng thì không muốn hỏi cũng được mình rất dễ trong chuyện này, nhưng làm ơn đừng thay đổi hình ảnh nhân vật giúp mình. ╾━╤デ╦︻
Sủng Thê - Yến ReiTác giả: Yến ReiTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Lịch Sử, Truyện Trọng SinhNguyên Hi năm 3 đầu đông, trận tuyết đầu tiên rơi xuống Nghiệp Kinh. Tuyết lớn bay lả tả mà rơi xuống, che đậy vết máu nhỏ nhặt trên mặt đất. Một chiếc xe ngựa mang theo nhiều hoa tuyết chạy như bay trên đường. Trên đường phố yên tĩnh, tiếng nữ nhân rống giận gọi tỉnh người khác ngủ say. "Nhanh hơn nữa! Nhanh!" Mắt Tiêu Chỉ Quân đỏ thẫm, dùng sức ôm chặt người suy yếu trong lòng, thả chậm thanh âm trấn an nói: "Đừng sợ, ta đưa nàng hồi cung, sẽ không sao......" Giọng nói của nữ nhân băng lãnh thả đến cực nhu hòa, phảng phất sợ quấy nhiễu người trong lòng. Bị nàng ấy ôm vào trong ngực chính là nữ nhân diễm mỹ tuyệt luân*, khoác trên người kim bào, mắt phượng mi dài, môi nhuận mà nhạt phấn. Dưới khóe mắt bên trái còn có một lệ chí*, làm nàng thêm vài phần xinh đẹp. Nếu không phải giờ phút này sắc mặt nàng trắng bệch, khóe miệng còn âm ỉ tràn ra vài tia máu, cảnh tượng mỹ nhân trong ngực này, sợ lại là một trang văn thơ phong lưu. ( Diễm mỹ tuyệt luân*: xinh đẹp tuyệt trần. Lệ chí*: nốt… Mình lần đầu viết truyện có những từ ngữ, xưng hô mình giữa Trung-Việt. Vì mình thích sự kết hợp như vậy. (≧▽≦)ヽ(・∀・)ノMột số vấn đềヽ(o^ ^o)ノ1. Đại Nghiệp tuy là nước không kiên kị nữ tử làm vua. Nhưng đa phần các công chúa của An Khánh Đế không thiết tha với ngai vàng này nên vừa đủ tuổi An Khánh Đế đã tìm người gã đi hết. Chỉ còn duy nhất một Tiêu Chỉ Quân vừa là Công chúa vừa là Tướng quân, nên những người có khả năng tranh vị là hai vị hoàng tử và Tiêu Chỉ Quân. Mặc dù Tiêu Chỉ Quân là đứa con không được lòng vua nhưng nàng nắm trong tay binh quyền ở Nhạn Châu, hai vị hoàng tử cũng kiên kị ba phần.Tuy An Khánh Đế không vừa lòng nàng nhưng hắn ngắm ngầm cho phép Tiêu Chỉ Quân được phép đi tế tổ, ngồi cùng bàn với các vị hoàng tử khác và được phép tranh vị. Hắn muốn lợi dụng nàng để nàng ra sức giữ biên quan và làm bàn đạp cho 2 vị hoàng tử rèn luyện để hắn tìm ra người tài giỏi, vì vậy hắn luôn làm ngơ với những gì Tiêu Chỉ Quân làm.2. Phong hào Bắc Chiến Vương là khi Tiêu Chỉ Quân xin An Khánh Đế tứ hôn với An Trường Kha thì hắn mới phong hào cho nàng như vậy. Một là vì nàng ái nữ tữ nên hắn coi nàng như những hoàng tử khác mà phong vương, hai là muốn cho khắp thiên hạ biết Tiêu Chỉ Quân nàng chỉ có thể làm Công Chúa, làm một vị Vương ở Nhạn Châu cố thủ quân Bắc Địch.3. Về xưng hô giữ Tiêu Chỉ Quân và An Trường Kha.- Tiêu Chỉ Quân xưng Ta - Nàng, phu nhân.- An Trường Kha xưng Ta -Người, Công chúa, điện hạ, nàng, phu quân. Khi tức giận Ta - Ngươi.- Những người dân, các quan lại gọi Thê thê hai người là Ngài.Cuối cùng, cảm ơn tất cả các bạn đã ủng hộ truyện của mình, chúc sức khỏe các bạn đặc biệt là vào thời gian dịch bệnh này. Truyện này sẽ không drop.An Trường Kha - Nhạ NhạTiêu Chỉ Quân - Túng Túng︻┳デ═— Hai hình ảnh mình chèn vô đây không phải chèn cho có. Nếu các bạn đọc kỉ những phần sau sẽ thấy dựa vào 2 hình ảnh này viết lên ngoại hình của 2 nhân vật chính. Nếu các bạn thấy nhân vật Tiêu Chỉ Quân giống nam hóa quá thì cảm phiền dừng lại đừng đọc nữa. Truyện của mình nói thật không cần nhiều người đọc đâu.Thêm nữa, bạn nào muốn lấy truyện mình đăng thì không muốn hỏi cũng được mình rất dễ trong chuyện này, nhưng làm ơn đừng thay đổi hình ảnh nhân vật giúp mình. ╾━╤デ╦︻