Tác giả:

Vùng biên giới Đông Tây, vương quốc Tử Diệu. Nơi đây đường núi hiểm trở, non cao san sát, rừng sâu rậm rạp. Từ xa xưa, nơi đây đã được mệnh danh là thành hào của trời đất, là nơi mà hàng ngàn dãy núi cao chót vót quy tụ như một thành trì kiên cố, vững chắc bao lấy cả một vùng trời. Ánh hoàng hôn rực rỡ như ngọn lửa trời chiếu rọi khắp thế gian. Từ xa xa, Lâm Diệp chợt nhiên nhìn thấy một làn khói bếp bốc lên nghi ngút. Hai mắt Lâm Diệp sáng lên, hắn đưa tay lau đi mồ hôi đang chảy đầm đìa trên trán, thở phào một hơi nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng đã tìm thấy một nơi có người ở..." Lâm Diệp đã lặn lội ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này suốt vẻn vẹn bảy ngày trời. Trên đường đi, cậu thiếu niên này đã phải trải qua bao nhiêu hiểm nguy và gian khổ, từng có lúc suýt mất mạng dưới hàm răng sắc bén của một con dã thú. Ngay lúc sắp không chịu nổi nữa, Lâm Diệp lại nhìn thấy một đám khói bếp lượn lờ bốc lên, tuy rằng khoảng cách cực kỳ xa, nhưng vẫn khiến cho Lâm Diệp cảm thấy rất phấn khởi, thân thể…

Chương 46: 46: Cướp Đoạt Bảo Vật 1

Thiên Kiêu Ngạo ThếTác giả: AliceTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpVùng biên giới Đông Tây, vương quốc Tử Diệu. Nơi đây đường núi hiểm trở, non cao san sát, rừng sâu rậm rạp. Từ xa xưa, nơi đây đã được mệnh danh là thành hào của trời đất, là nơi mà hàng ngàn dãy núi cao chót vót quy tụ như một thành trì kiên cố, vững chắc bao lấy cả một vùng trời. Ánh hoàng hôn rực rỡ như ngọn lửa trời chiếu rọi khắp thế gian. Từ xa xa, Lâm Diệp chợt nhiên nhìn thấy một làn khói bếp bốc lên nghi ngút. Hai mắt Lâm Diệp sáng lên, hắn đưa tay lau đi mồ hôi đang chảy đầm đìa trên trán, thở phào một hơi nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng đã tìm thấy một nơi có người ở..." Lâm Diệp đã lặn lội ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này suốt vẻn vẹn bảy ngày trời. Trên đường đi, cậu thiếu niên này đã phải trải qua bao nhiêu hiểm nguy và gian khổ, từng có lúc suýt mất mạng dưới hàm răng sắc bén của một con dã thú. Ngay lúc sắp không chịu nổi nữa, Lâm Diệp lại nhìn thấy một đám khói bếp lượn lờ bốc lên, tuy rằng khoảng cách cực kỳ xa, nhưng vẫn khiến cho Lâm Diệp cảm thấy rất phấn khởi, thân thể… Lông mày như đao, con ngươi như chớp!Giờ phút này Lâm Diệp giống như biến thành một người khác, hơi thở bình tĩnh mà xơ xác tiêu điều, không hề giống một thiếu niên mới mười ba tuổi.Vút!Không có gì do dự, Lâm Diệp chủ động xông lên, thân ảnh chợt lóe, đoản đao xanh biếc trong tay vòng qua một độ cong xảo quyệt, bổ về phía đầu Tiền Cơ.Dưới loại tình huống này đã không còn chỗ trống để thương lượng, lựa chọn tốt nhất là ra tay trước chiếm quyền chủ động.Không khí như như vải mỏng, bị đao mang xẹt qua cắt đứt, tiếng ma sát vang lên chói tai, có thể nói đường đao mịn như lụa trắng, khí thế như cầu vồng.Vù!Tiền Cơ phản ứng cực nhanh, trường thương trong tay vung lên một cái, mũi thương bén ngọn nghênh hướng một đao kia, động tác thành thạo vô cùng điêu luyện.Hàng ngày hắn đi theo Liên Như Phong áp giải hàng hóa, thường xuyên qua lại giữa bộ lạc Thanh Dương và thôn Phi Vân, không chỉ thường xuyên đánh giết mãnh thú mà còn phải liều mạng với bọn đạo tặc, nên kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú, chiêu nào cũng cay độc.Vậy nên sẽ không bị một chiêu đánh bất ngờ của Lâm Diệp khiến cho không kịp phòng bị.Lỗ Đình cũng không khác Tiền Cơ là mấy, tuy hắn l* m*ng nhưng kinh nghiệm thực chiến phong phú.Thấy Lâm Diệp công hướng Tiền Cơ, trong lòng hắn không nhìn được mà cười lạnh, tên tiểu tử này đúng là ngu xuẩn vô cùng, đổi lại những người khác, gặp phải tình huống như này chắc chắn sẽ không chọn Tiền Cơ để tiến công.Dù sao khoảng cách giữa tầng hai Chân Võ cảnh và tầng ba Chân Võ cảnh tuy chỉ có một tầng nhưng sức chiến đấu cách biệt như trời với đất.Nhưng Lỗ Đình không thể ngờ tới được, khi Lâm Diệp đã sắp đụng tới Tiền Cơ vậy mà mạnh mẽ xoay chuyển cả người, mũi chân đạp mạnh trên mặt đất, vừa đúng lúc quay sang đối mặt về phía hắn.Xoẹt!Đao mang xanh biếc mau như điện, sắc bén như gió, đây là Bổ Chém trong Bổ Tự Quyết của Lục Tự Đao Pháp.Chém người, xảo trá quỷ quyệt, xuất kỳ bất ý, đánh lúc bất ngờ!Một chiêu Bổ Chém này, quý ở chỗ biến hóa kỳ lạ, khiến địch nhân khó lòng phòng bị, một kích phải chết, khí thế một đi không trở lại.Đồng tử Lỗ Đình co rụt lại, nhất thời tỉnh ngộ một chiêu vừa nãy của Lâm Diệp chỉ là giả tạo, hiển nhiên mục tiêu tiến công chính của hắn không phải Tiền Cơ.Lỗ Đình quát lớn một tiếng, nâng lên cự chùy trong lòng bàn tay chắn trước người, thân hình nhanh chóng lùi lại, chỉ có thể bị động đón đỡ một chiêu này.Nhưng mà sao Lâm Diệp có thể bỏ qua cơ hội lần này, đao mang xanh biếc đột nhiên biến đổi, từ Bổ Chém biến đổi thành chiêu Quấn Dính trong Quấn Tự Quyết.Chỉ thấy đao phong như tằm nhả tơ, như nam châm dính chặt trên cự chùy của Lỗ Đình.Oanh!Một đao này nhìn như mềm nhẹ không có uy lực, nhưng khi đâm đên cự chùy của Lỗ Đình, một cỗ lực lượng tràn trề vô song đánh úp lại, chấn động đến mức cổ tay phải Lỗ Đình vỡ vụn răng rắc, cự chùy rơi xuống.Mà cả người Lỗ Đình như bị một con trâu mộng đâm trúng, mũi miệng tràn đầy máu tươi, bay ngược hơn mười thước, không kịp kêu thảm một tiếng đã ngất đi.Một chiêu đắc thủ, Lâm Diệp không liếc nhìn Lỗ Đình thêm một cái nào nữa, thân hình xê dịch một chút, hiểm hiểm né được Tiền Cơ đánh úp lại."Lỗ Đình!”Sắc mặt Tiền Cơ âm trầm như nước, trong lòng thì chấn động, một loạt động tác mau lẹ của Lâm Diệp hoàn thành chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức hắn còn chưa kịp đến trợ giúp Lỗ ĐÌnh.Đồng dạng, Tiền Cơ cũng không nghĩ đến, Lâm Diệp giảo hoạt như thế, vậy mà biến chiêu trên đường, không định đối phó mình mà hướng đến Lỗ Đình.Hết lần này đến lần khác biểu hiện của Lỗ Đình quá kém cỏi rồi, chỉ vẻn vẹn một chiêu đã bị đánh bại."Khá khen một tên tiểu tử âm hiểm giả dối."Thanh âm Tiền Cơ lạnh như băng, sát khí ngập trời, ánh mắt hắn như đao nhìn chằm chằm Lâm Diệp, hiển nhiên thực sự tức giận.Lâm Diệp vẫn hồn nhiên không để ý chỉ cười cười cầm đao đánh tới.Hằn lười nói nhảm, sau khi giải quyết Lỗ Đình coi như giảm bớt một hòn đá cản đường, có thể chuyên tâm đối phó với Tiền Cơ - vị cường giả tầng ba Chân Võ cảnh này.Keng! Keng! Keng!Chỉ thấy đoản đao xanh biếc bay múa, khi thì nhẹ nhàng như bươm bướm vỗ cánh, khi thì nặng nề như núi lớn, khi thì như trời long đất nở nghiền nát mọi thứ, khi thì nhanh như sao băng rơi vỡ bắn tung tám hướng.Lâm Diệp gần như thi triển hết các chiêu thức trong Lục Tự Đao Quyết.Có thể nói "Người như rồng lượn, đao như tuyết lở" không để cho Tiền Cơ có một cơ hội th* d*c.Thương thuật mà Tiền Cơ tu luyện có tên là Diêu Tử Thương, chiêu thức xảo quyệt tàn độc, thế như chẻ tre, hơn nữa hắn còn là cường giả cảnh giới Khai Phủ, sức chiến đấu mạnh mẽ không thể nghi ngờ.Lúc đối phó với những cường giả tầng hai Chân Võ cảnh tầm thường chỉ mất một lát đã có thế diệt sát đối phương.Nhưng giờ khắc này, Tiền Cơ bị Lâm Diệp áp chế đến mức chỉ có thể bị động chống đỡ, không ngừng rút lui, không có chút lực đánh trả..

Lông mày như đao, con ngươi như chớp!

Giờ phút này Lâm Diệp giống như biến thành một người khác, hơi thở bình tĩnh mà xơ xác tiêu điều, không hề giống một thiếu niên mới mười ba tuổi.

Vút!

Không có gì do dự, Lâm Diệp chủ động xông lên, thân ảnh chợt lóe, đoản đao xanh biếc trong tay vòng qua một độ cong xảo quyệt, bổ về phía đầu Tiền Cơ.

Dưới loại tình huống này đã không còn chỗ trống để thương lượng, lựa chọn tốt nhất là ra tay trước chiếm quyền chủ động.

Không khí như như vải mỏng, bị đao mang xẹt qua cắt đứt, tiếng ma sát vang lên chói tai, có thể nói đường đao mịn như lụa trắng, khí thế như cầu vồng.

Vù!

Tiền Cơ phản ứng cực nhanh, trường thương trong tay vung lên một cái, mũi thương bén ngọn nghênh hướng một đao kia, động tác thành thạo vô cùng điêu luyện.

Hàng ngày hắn đi theo Liên Như Phong áp giải hàng hóa, thường xuyên qua lại giữa bộ lạc Thanh Dương và thôn Phi Vân, không chỉ thường xuyên đánh giết mãnh thú mà còn phải liều mạng với bọn đạo tặc, nên kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú, chiêu nào cũng cay độc.

Vậy nên sẽ không bị một chiêu đánh bất ngờ của Lâm Diệp khiến cho không kịp phòng bị.

Lỗ Đình cũng không khác Tiền Cơ là mấy, tuy hắn l* m*ng nhưng kinh nghiệm thực chiến phong phú.

Thấy Lâm Diệp công hướng Tiền Cơ, trong lòng hắn không nhìn được mà cười lạnh, tên tiểu tử này đúng là ngu xuẩn vô cùng, đổi lại những người khác, gặp phải tình huống như này chắc chắn sẽ không chọn Tiền Cơ để tiến công.

Dù sao khoảng cách giữa tầng hai Chân Võ cảnh và tầng ba Chân Võ cảnh tuy chỉ có một tầng nhưng sức chiến đấu cách biệt như trời với đất.

Nhưng Lỗ Đình không thể ngờ tới được, khi Lâm Diệp đã sắp đụng tới Tiền Cơ vậy mà mạnh mẽ xoay chuyển cả người, mũi chân đạp mạnh trên mặt đất, vừa đúng lúc quay sang đối mặt về phía hắn.

Xoẹt!

Đao mang xanh biếc mau như điện, sắc bén như gió, đây là Bổ Chém trong Bổ Tự Quyết của Lục Tự Đao Pháp.

Chém người, xảo trá quỷ quyệt, xuất kỳ bất ý, đánh lúc bất ngờ!

Một chiêu Bổ Chém này, quý ở chỗ biến hóa kỳ lạ, khiến địch nhân khó lòng phòng bị, một kích phải chết, khí thế một đi không trở lại.

Đồng tử Lỗ Đình co rụt lại, nhất thời tỉnh ngộ một chiêu vừa nãy của Lâm Diệp chỉ là giả tạo, hiển nhiên mục tiêu tiến công chính của hắn không phải Tiền Cơ.

Lỗ Đình quát lớn một tiếng, nâng lên cự chùy trong lòng bàn tay chắn trước người, thân hình nhanh chóng lùi lại, chỉ có thể bị động đón đỡ một chiêu này.

Nhưng mà sao Lâm Diệp có thể bỏ qua cơ hội lần này, đao mang xanh biếc đột nhiên biến đổi, từ Bổ Chém biến đổi thành chiêu Quấn Dính trong Quấn Tự Quyết.

Chỉ thấy đao phong như tằm nhả tơ, như nam châm dính chặt trên cự chùy của Lỗ Đình.

Oanh!

Một đao này nhìn như mềm nhẹ không có uy lực, nhưng khi đâm đên cự chùy của Lỗ Đình, một cỗ lực lượng tràn trề vô song đánh úp lại, chấn động đến mức cổ tay phải Lỗ Đình vỡ vụn răng rắc, cự chùy rơi xuống.

Mà cả người Lỗ Đình như bị một con trâu mộng đâm trúng, mũi miệng tràn đầy máu tươi, bay ngược hơn mười thước, không kịp kêu thảm một tiếng đã ngất đi.

Một chiêu đắc thủ, Lâm Diệp không liếc nhìn Lỗ Đình thêm một cái nào nữa, thân hình xê dịch một chút, hiểm hiểm né được Tiền Cơ đánh úp lại.

"Lỗ Đình!”

Sắc mặt Tiền Cơ âm trầm như nước, trong lòng thì chấn động, một loạt động tác mau lẹ của Lâm Diệp hoàn thành chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức hắn còn chưa kịp đến trợ giúp Lỗ ĐÌnh.

Đồng dạng, Tiền Cơ cũng không nghĩ đến, Lâm Diệp giảo hoạt như thế, vậy mà biến chiêu trên đường, không định đối phó mình mà hướng đến Lỗ Đình.

Hết lần này đến lần khác biểu hiện của Lỗ Đình quá kém cỏi rồi, chỉ vẻn vẹn một chiêu đã bị đánh bại.

"Khá khen một tên tiểu tử âm hiểm giả dối."

Thanh âm Tiền Cơ lạnh như băng, sát khí ngập trời, ánh mắt hắn như đao nhìn chằm chằm Lâm Diệp, hiển nhiên thực sự tức giận.

Lâm Diệp vẫn hồn nhiên không để ý chỉ cười cười cầm đao đánh tới.

Hằn lười nói nhảm, sau khi giải quyết Lỗ Đình coi như giảm bớt một hòn đá cản đường, có thể chuyên tâm đối phó với Tiền Cơ - vị cường giả tầng ba Chân Võ cảnh này.

Keng! Keng! Keng!

Chỉ thấy đoản đao xanh biếc bay múa, khi thì nhẹ nhàng như bươm bướm vỗ cánh, khi thì nặng nề như núi lớn, khi thì như trời long đất nở nghiền nát mọi thứ, khi thì nhanh như sao băng rơi vỡ bắn tung tám hướng.

Lâm Diệp gần như thi triển hết các chiêu thức trong Lục Tự Đao Quyết.

Có thể nói "Người như rồng lượn, đao như tuyết lở" không để cho Tiền Cơ có một cơ hội th* d*c.

Thương thuật mà Tiền Cơ tu luyện có tên là Diêu Tử Thương, chiêu thức xảo quyệt tàn độc, thế như chẻ tre, hơn nữa hắn còn là cường giả cảnh giới Khai Phủ, sức chiến đấu mạnh mẽ không thể nghi ngờ.

Lúc đối phó với những cường giả tầng hai Chân Võ cảnh tầm thường chỉ mất một lát đã có thế diệt sát đối phương.

Nhưng giờ khắc này, Tiền Cơ bị Lâm Diệp áp chế đến mức chỉ có thể bị động chống đỡ, không ngừng rút lui, không có chút lực đánh trả..

Thiên Kiêu Ngạo ThếTác giả: AliceTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên HiệpVùng biên giới Đông Tây, vương quốc Tử Diệu. Nơi đây đường núi hiểm trở, non cao san sát, rừng sâu rậm rạp. Từ xa xưa, nơi đây đã được mệnh danh là thành hào của trời đất, là nơi mà hàng ngàn dãy núi cao chót vót quy tụ như một thành trì kiên cố, vững chắc bao lấy cả một vùng trời. Ánh hoàng hôn rực rỡ như ngọn lửa trời chiếu rọi khắp thế gian. Từ xa xa, Lâm Diệp chợt nhiên nhìn thấy một làn khói bếp bốc lên nghi ngút. Hai mắt Lâm Diệp sáng lên, hắn đưa tay lau đi mồ hôi đang chảy đầm đìa trên trán, thở phào một hơi nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng đã tìm thấy một nơi có người ở..." Lâm Diệp đã lặn lội ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này suốt vẻn vẹn bảy ngày trời. Trên đường đi, cậu thiếu niên này đã phải trải qua bao nhiêu hiểm nguy và gian khổ, từng có lúc suýt mất mạng dưới hàm răng sắc bén của một con dã thú. Ngay lúc sắp không chịu nổi nữa, Lâm Diệp lại nhìn thấy một đám khói bếp lượn lờ bốc lên, tuy rằng khoảng cách cực kỳ xa, nhưng vẫn khiến cho Lâm Diệp cảm thấy rất phấn khởi, thân thể… Lông mày như đao, con ngươi như chớp!Giờ phút này Lâm Diệp giống như biến thành một người khác, hơi thở bình tĩnh mà xơ xác tiêu điều, không hề giống một thiếu niên mới mười ba tuổi.Vút!Không có gì do dự, Lâm Diệp chủ động xông lên, thân ảnh chợt lóe, đoản đao xanh biếc trong tay vòng qua một độ cong xảo quyệt, bổ về phía đầu Tiền Cơ.Dưới loại tình huống này đã không còn chỗ trống để thương lượng, lựa chọn tốt nhất là ra tay trước chiếm quyền chủ động.Không khí như như vải mỏng, bị đao mang xẹt qua cắt đứt, tiếng ma sát vang lên chói tai, có thể nói đường đao mịn như lụa trắng, khí thế như cầu vồng.Vù!Tiền Cơ phản ứng cực nhanh, trường thương trong tay vung lên một cái, mũi thương bén ngọn nghênh hướng một đao kia, động tác thành thạo vô cùng điêu luyện.Hàng ngày hắn đi theo Liên Như Phong áp giải hàng hóa, thường xuyên qua lại giữa bộ lạc Thanh Dương và thôn Phi Vân, không chỉ thường xuyên đánh giết mãnh thú mà còn phải liều mạng với bọn đạo tặc, nên kinh nghiệm chiến đấu rất phong phú, chiêu nào cũng cay độc.Vậy nên sẽ không bị một chiêu đánh bất ngờ của Lâm Diệp khiến cho không kịp phòng bị.Lỗ Đình cũng không khác Tiền Cơ là mấy, tuy hắn l* m*ng nhưng kinh nghiệm thực chiến phong phú.Thấy Lâm Diệp công hướng Tiền Cơ, trong lòng hắn không nhìn được mà cười lạnh, tên tiểu tử này đúng là ngu xuẩn vô cùng, đổi lại những người khác, gặp phải tình huống như này chắc chắn sẽ không chọn Tiền Cơ để tiến công.Dù sao khoảng cách giữa tầng hai Chân Võ cảnh và tầng ba Chân Võ cảnh tuy chỉ có một tầng nhưng sức chiến đấu cách biệt như trời với đất.Nhưng Lỗ Đình không thể ngờ tới được, khi Lâm Diệp đã sắp đụng tới Tiền Cơ vậy mà mạnh mẽ xoay chuyển cả người, mũi chân đạp mạnh trên mặt đất, vừa đúng lúc quay sang đối mặt về phía hắn.Xoẹt!Đao mang xanh biếc mau như điện, sắc bén như gió, đây là Bổ Chém trong Bổ Tự Quyết của Lục Tự Đao Pháp.Chém người, xảo trá quỷ quyệt, xuất kỳ bất ý, đánh lúc bất ngờ!Một chiêu Bổ Chém này, quý ở chỗ biến hóa kỳ lạ, khiến địch nhân khó lòng phòng bị, một kích phải chết, khí thế một đi không trở lại.Đồng tử Lỗ Đình co rụt lại, nhất thời tỉnh ngộ một chiêu vừa nãy của Lâm Diệp chỉ là giả tạo, hiển nhiên mục tiêu tiến công chính của hắn không phải Tiền Cơ.Lỗ Đình quát lớn một tiếng, nâng lên cự chùy trong lòng bàn tay chắn trước người, thân hình nhanh chóng lùi lại, chỉ có thể bị động đón đỡ một chiêu này.Nhưng mà sao Lâm Diệp có thể bỏ qua cơ hội lần này, đao mang xanh biếc đột nhiên biến đổi, từ Bổ Chém biến đổi thành chiêu Quấn Dính trong Quấn Tự Quyết.Chỉ thấy đao phong như tằm nhả tơ, như nam châm dính chặt trên cự chùy của Lỗ Đình.Oanh!Một đao này nhìn như mềm nhẹ không có uy lực, nhưng khi đâm đên cự chùy của Lỗ Đình, một cỗ lực lượng tràn trề vô song đánh úp lại, chấn động đến mức cổ tay phải Lỗ Đình vỡ vụn răng rắc, cự chùy rơi xuống.Mà cả người Lỗ Đình như bị một con trâu mộng đâm trúng, mũi miệng tràn đầy máu tươi, bay ngược hơn mười thước, không kịp kêu thảm một tiếng đã ngất đi.Một chiêu đắc thủ, Lâm Diệp không liếc nhìn Lỗ Đình thêm một cái nào nữa, thân hình xê dịch một chút, hiểm hiểm né được Tiền Cơ đánh úp lại."Lỗ Đình!”Sắc mặt Tiền Cơ âm trầm như nước, trong lòng thì chấn động, một loạt động tác mau lẹ của Lâm Diệp hoàn thành chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức hắn còn chưa kịp đến trợ giúp Lỗ ĐÌnh.Đồng dạng, Tiền Cơ cũng không nghĩ đến, Lâm Diệp giảo hoạt như thế, vậy mà biến chiêu trên đường, không định đối phó mình mà hướng đến Lỗ Đình.Hết lần này đến lần khác biểu hiện của Lỗ Đình quá kém cỏi rồi, chỉ vẻn vẹn một chiêu đã bị đánh bại."Khá khen một tên tiểu tử âm hiểm giả dối."Thanh âm Tiền Cơ lạnh như băng, sát khí ngập trời, ánh mắt hắn như đao nhìn chằm chằm Lâm Diệp, hiển nhiên thực sự tức giận.Lâm Diệp vẫn hồn nhiên không để ý chỉ cười cười cầm đao đánh tới.Hằn lười nói nhảm, sau khi giải quyết Lỗ Đình coi như giảm bớt một hòn đá cản đường, có thể chuyên tâm đối phó với Tiền Cơ - vị cường giả tầng ba Chân Võ cảnh này.Keng! Keng! Keng!Chỉ thấy đoản đao xanh biếc bay múa, khi thì nhẹ nhàng như bươm bướm vỗ cánh, khi thì nặng nề như núi lớn, khi thì như trời long đất nở nghiền nát mọi thứ, khi thì nhanh như sao băng rơi vỡ bắn tung tám hướng.Lâm Diệp gần như thi triển hết các chiêu thức trong Lục Tự Đao Quyết.Có thể nói "Người như rồng lượn, đao như tuyết lở" không để cho Tiền Cơ có một cơ hội th* d*c.Thương thuật mà Tiền Cơ tu luyện có tên là Diêu Tử Thương, chiêu thức xảo quyệt tàn độc, thế như chẻ tre, hơn nữa hắn còn là cường giả cảnh giới Khai Phủ, sức chiến đấu mạnh mẽ không thể nghi ngờ.Lúc đối phó với những cường giả tầng hai Chân Võ cảnh tầm thường chỉ mất một lát đã có thế diệt sát đối phương.Nhưng giờ khắc này, Tiền Cơ bị Lâm Diệp áp chế đến mức chỉ có thể bị động chống đỡ, không ngừng rút lui, không có chút lực đánh trả..

Chương 46: 46: Cướp Đoạt Bảo Vật 1