Dịch: Nhị GiaNúi Kỳ Lĩnh Sơn ở phía bắc của lục địa Thần Phong. Hôm nay là ngày mà tứ đại môn phái ở phía bắc của lục địa Thần Phong cứ ba năm một lần chiêu mộ đệ tử, tất cả những đứa trẻ có linh căn từ 5 đến 10 tuổi đều có thể tham gia, có khả năng sẽ được một vị cường giả ưu ái, từ nay về sau một bước lên trời. Dạ Chỉ Dao được ôm trong vòng tay của cha mình, sững sờ nhìn ngọn núi Kỳ Lĩnh Sơn cao vút xuyên thẳng qua bầu trời. Đã năm năm kể từ khi cô đến thế giới này, kiếp trước cô sinh ra ở thủ đô của Trung Quốc, trong một gia đình giàu có và học giỏi, điều đáng tiếc duy nhất là ba mẹ cô ly hôn và mỗi người lập gia đình mới, Chỉ Dao lần lượt qua lại sống trong nhà của ba mẹ cô như một vị khách. Dù có điều kiện sống tốt nhưng cô lại không có sự chăm sóc của ba mẹ mình. Vì vậy, Chỉ Dao có tính cách tương đối lạnh lùng, thích ở trong ký túc xá, đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình. Mắt thấy cô sắp tốt nghiệp đại học, ai biết cô tỉnh lại liền xuyên đến một thế giới khác, có thể tu…

Chương 121: 121: Bỏ Trốn

Nữ Phụ Tỏ Vẻ Rất Vô TộiTác giả: Nhất Khoả Tiểu Oản Đậu NhaTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngDịch: Nhị GiaNúi Kỳ Lĩnh Sơn ở phía bắc của lục địa Thần Phong. Hôm nay là ngày mà tứ đại môn phái ở phía bắc của lục địa Thần Phong cứ ba năm một lần chiêu mộ đệ tử, tất cả những đứa trẻ có linh căn từ 5 đến 10 tuổi đều có thể tham gia, có khả năng sẽ được một vị cường giả ưu ái, từ nay về sau một bước lên trời. Dạ Chỉ Dao được ôm trong vòng tay của cha mình, sững sờ nhìn ngọn núi Kỳ Lĩnh Sơn cao vút xuyên thẳng qua bầu trời. Đã năm năm kể từ khi cô đến thế giới này, kiếp trước cô sinh ra ở thủ đô của Trung Quốc, trong một gia đình giàu có và học giỏi, điều đáng tiếc duy nhất là ba mẹ cô ly hôn và mỗi người lập gia đình mới, Chỉ Dao lần lượt qua lại sống trong nhà của ba mẹ cô như một vị khách. Dù có điều kiện sống tốt nhưng cô lại không có sự chăm sóc của ba mẹ mình. Vì vậy, Chỉ Dao có tính cách tương đối lạnh lùng, thích ở trong ký túc xá, đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình. Mắt thấy cô sắp tốt nghiệp đại học, ai biết cô tỉnh lại liền xuyên đến một thế giới khác, có thể tu… Dịch: Nhị Gia"Quách Thư Di." Chỉ Dao xấu hổ cúi đầu trở lại, hai tay lo lắng nắm chặt chiếc khăn tay."Thật là một cái tên hay." Nam tử mặc đồ trắng mỉm cười nhìn nàng: "Tại hạ gần đây muốn ở chỗ này dưỡng thương một thời gian, không biết có thể tới tìm cô nương không?""Ân, có thể." Chỉ Dao sắc mặt càng đỏ hơn, toàn bộ cổ cũng nhiễm lên một tầng phi sắc.Chỉ Dao đưa tay lên che ngực, cảm giác này thật xa lạ khiến người ta khó chịu."Vậy ta đi trước." Nam tử mặc đồ trắng nói xong liền biến mất, tiểu Nhã nằm trên mặt đất đột nhiên rê.n rỉ một tiếng, chậm rãi tỉnh lại.Chỉ Dao ngẩng đầu nhìn đào viên đã sớm không còn người nào từ lâu, trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát."Tiểu thư, cô không sao chứ?" Tiểu Nhã tỉnh lại, vội vàng đứng dậy, lo lắng kiểm tra xem Chỉ Dao có bị thương hay không."Ta không sao, đi thôi, mẫu thân vẫn còn đang đợi ta." Chỉ Dao lắc đầu."Nhưng! nhưng còn những con yêu quái vừa rồi thì sao?" Tiểu Nhã lo lắng nhìn xung quanh, sợ rằng sẽ có một con yêu quái đột nhiên xuất hiện và bắt bọn họ đi."Không có yêu quái, đi thôi." Chỉ Dao nói xong liền đi về phía trước, Tiểu Nhã vội vàng đi theo, cảm thấy có chút khó hiểu, chẳng lẽ là bị hoa mắt?! Ba ngày sau vào buổi tối, Chỉ Dao và Nguỵ Tử Việt đang ngồi trên mái nhà, nhìn các vì sao.Mấy ngày nay, mỗi đêm Ngụy Tử Việt đều tới tìm nàng, mang nàng đi phi hành, mang nàng đi ngắm sao, mang nàng đi xem thêm nhiều cảnh đẹp sông núi.Mà lúc này, nàng tựa vào trên vai Ngụy Tử Việt, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.Cảm nhận được tình yêu trong lòng, Chỉ Dao cảm thấy bất lực.Mấy ngày nay nàng vô số lần muốn từ chối, nhưng lại căn bản không cách nào khống chế thân thể."Thư Di, ngày mai ta phải đi rồi." Ngụy Tử Duyệt nhẹ nhàng vòng tay qua vai Chỉ Dao, có chút buồn bã thì thầm vào tai nàng.Chỉ Dao nghe vậy cả kinh, nước mắt không tự chủ được chảy dài trên khuôn mặt."Nàng… nàng đừng khóc." Ngụy Tử Việt cảm nhận được phản ứng của nàng, vội vàng đỡ nàng dậy, luống cuống tay chân lau nước mắt cho nàng, vẻ mặt đau lòng."Ta… Ta… " Chỉ Dao trong lòng ngàn vạn không muốn, lại không mở miệng được."Thư Di, nàng có nguyện ý cùng ta rời đi không?" Ngụy Tử Việt cẩn thận hỏi.Chỉ Dao nghe vậy sửng sốt, nàng tất nhiên là không muốn, nhưng loại suy nghĩ này đột nhiên lấp đầy cả đầu nàng.Nàng và Tề vương đã được bệ hạ tứ hôn, cho dù Ngụy lang đi cầu hôn, giữa hai người tuyệt đối không có khả năng.Cách duy nhất để ở bên hắn là phải rời khỏi nơi này và đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi hai người họ có thể sống hạnh phúc mãi mãi và có thể có thêm hai hài tử."Nàng hãy suy nghĩ kĩ lại đi, tối mai ta đến từ biệt, nàng có thể trả lời?" Ngụy Tử Việt thấy nàng có chút dao động, trong lòng thầm vui mừng."Ân." Chỉ Dao gật đầu.Sau khi hai người ước định tốt, Chỉ Dao được Nguỵ Tử Việt đưa trở lại thiền phòng!.Vào đêm thứ hai, Nguỵ Tử Việt đến tìm Chỉ Dao, lúc này nàng đã thu dọn một số đồ lặt vặt.Ngụy Tử Việt vừa tới, nhìn thấy nàng như vậy, thì hài lòng nở nụ cười."Đi thôi." Nguỵ Tử Việt thả ra một pháp khí phi hành, dẫn Chỉ Dao lên.Pháp khí phi hành mang hai người họ bay về phía xa.Chỉ Dao nhìn qua Minh Quan Tự và nghĩ đến cha mẹ mình, trong lòng cảm thấy có lỗi, nước mắt không thể kiểm soát được chảy xuống.Sau đó, nàng quỳ xuống về phía Minh Quan Tự và khấu đầu.Là một đứa con gái bất hiếu, thực xin lỗi công ơn nuôi dưỡng của Quách phủ..

Dịch: Nhị Gia"Quách Thư Di.

" Chỉ Dao xấu hổ cúi đầu trở lại, hai tay lo lắng nắm chặt chiếc khăn tay.

"Thật là một cái tên hay.

" Nam tử mặc đồ trắng mỉm cười nhìn nàng: "Tại hạ gần đây muốn ở chỗ này dưỡng thương một thời gian, không biết có thể tới tìm cô nương không?""Ân, có thể.

" Chỉ Dao sắc mặt càng đỏ hơn, toàn bộ cổ cũng nhiễm lên một tầng phi sắc.

Chỉ Dao đưa tay lên che ngực, cảm giác này thật xa lạ khiến người ta khó chịu.

"Vậy ta đi trước.

" Nam tử mặc đồ trắng nói xong liền biến mất, tiểu Nhã nằm trên mặt đất đột nhiên rê.n rỉ một tiếng, chậm rãi tỉnh lại.

Chỉ Dao ngẩng đầu nhìn đào viên đã sớm không còn người nào từ lâu, trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát.

"Tiểu thư, cô không sao chứ?" Tiểu Nhã tỉnh lại, vội vàng đứng dậy, lo lắng kiểm tra xem Chỉ Dao có bị thương hay không.

"Ta không sao, đi thôi, mẫu thân vẫn còn đang đợi ta.

" Chỉ Dao lắc đầu.

"Nhưng! nhưng còn những con yêu quái vừa rồi thì sao?" Tiểu Nhã lo lắng nhìn xung quanh, sợ rằng sẽ có một con yêu quái đột nhiên xuất hiện và bắt bọn họ đi.

"Không có yêu quái, đi thôi.

" Chỉ Dao nói xong liền đi về phía trước, Tiểu Nhã vội vàng đi theo, cảm thấy có chút khó hiểu, chẳng lẽ là bị hoa mắt?! Ba ngày sau vào buổi tối, Chỉ Dao và Nguỵ Tử Việt đang ngồi trên mái nhà, nhìn các vì sao.

Mấy ngày nay, mỗi đêm Ngụy Tử Việt đều tới tìm nàng, mang nàng đi phi hành, mang nàng đi ngắm sao, mang nàng đi xem thêm nhiều cảnh đẹp sông núi.

Mà lúc này, nàng tựa vào trên vai Ngụy Tử Việt, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.

Cảm nhận được tình yêu trong lòng, Chỉ Dao cảm thấy bất lực.

Mấy ngày nay nàng vô số lần muốn từ chối, nhưng lại căn bản không cách nào khống chế thân thể.

"Thư Di, ngày mai ta phải đi rồi.

" Ngụy Tử Duyệt nhẹ nhàng vòng tay qua vai Chỉ Dao, có chút buồn bã thì thầm vào tai nàng.

Chỉ Dao nghe vậy cả kinh, nước mắt không tự chủ được chảy dài trên khuôn mặt.

"Nàng… nàng đừng khóc.

" Ngụy Tử Việt cảm nhận được phản ứng của nàng, vội vàng đỡ nàng dậy, luống cuống tay chân lau nước mắt cho nàng, vẻ mặt đau lòng.

"Ta… Ta… " Chỉ Dao trong lòng ngàn vạn không muốn, lại không mở miệng được.

"Thư Di, nàng có nguyện ý cùng ta rời đi không?" Ngụy Tử Việt cẩn thận hỏi.

Chỉ Dao nghe vậy sửng sốt, nàng tất nhiên là không muốn, nhưng loại suy nghĩ này đột nhiên lấp đầy cả đầu nàng.

Nàng và Tề vương đã được bệ hạ tứ hôn, cho dù Ngụy lang đi cầu hôn, giữa hai người tuyệt đối không có khả năng.

Cách duy nhất để ở bên hắn là phải rời khỏi nơi này và đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi hai người họ có thể sống hạnh phúc mãi mãi và có thể có thêm hai hài tử.

"Nàng hãy suy nghĩ kĩ lại đi, tối mai ta đến từ biệt, nàng có thể trả lời?" Ngụy Tử Việt thấy nàng có chút dao động, trong lòng thầm vui mừng.

"Ân.

" Chỉ Dao gật đầu.

Sau khi hai người ước định tốt, Chỉ Dao được Nguỵ Tử Việt đưa trở lại thiền phòng!.

Vào đêm thứ hai, Nguỵ Tử Việt đến tìm Chỉ Dao, lúc này nàng đã thu dọn một số đồ lặt vặt.

Ngụy Tử Việt vừa tới, nhìn thấy nàng như vậy, thì hài lòng nở nụ cười.

"Đi thôi.

" Nguỵ Tử Việt thả ra một pháp khí phi hành, dẫn Chỉ Dao lên.

Pháp khí phi hành mang hai người họ bay về phía xa.

Chỉ Dao nhìn qua Minh Quan Tự và nghĩ đến cha mẹ mình, trong lòng cảm thấy có lỗi, nước mắt không thể kiểm soát được chảy xuống.

Sau đó, nàng quỳ xuống về phía Minh Quan Tự và khấu đầu.

Là một đứa con gái bất hiếu, thực xin lỗi công ơn nuôi dưỡng của Quách phủ.

.

Nữ Phụ Tỏ Vẻ Rất Vô TộiTác giả: Nhất Khoả Tiểu Oản Đậu NhaTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngDịch: Nhị GiaNúi Kỳ Lĩnh Sơn ở phía bắc của lục địa Thần Phong. Hôm nay là ngày mà tứ đại môn phái ở phía bắc của lục địa Thần Phong cứ ba năm một lần chiêu mộ đệ tử, tất cả những đứa trẻ có linh căn từ 5 đến 10 tuổi đều có thể tham gia, có khả năng sẽ được một vị cường giả ưu ái, từ nay về sau một bước lên trời. Dạ Chỉ Dao được ôm trong vòng tay của cha mình, sững sờ nhìn ngọn núi Kỳ Lĩnh Sơn cao vút xuyên thẳng qua bầu trời. Đã năm năm kể từ khi cô đến thế giới này, kiếp trước cô sinh ra ở thủ đô của Trung Quốc, trong một gia đình giàu có và học giỏi, điều đáng tiếc duy nhất là ba mẹ cô ly hôn và mỗi người lập gia đình mới, Chỉ Dao lần lượt qua lại sống trong nhà của ba mẹ cô như một vị khách. Dù có điều kiện sống tốt nhưng cô lại không có sự chăm sóc của ba mẹ mình. Vì vậy, Chỉ Dao có tính cách tương đối lạnh lùng, thích ở trong ký túc xá, đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình. Mắt thấy cô sắp tốt nghiệp đại học, ai biết cô tỉnh lại liền xuyên đến một thế giới khác, có thể tu… Dịch: Nhị Gia"Quách Thư Di." Chỉ Dao xấu hổ cúi đầu trở lại, hai tay lo lắng nắm chặt chiếc khăn tay."Thật là một cái tên hay." Nam tử mặc đồ trắng mỉm cười nhìn nàng: "Tại hạ gần đây muốn ở chỗ này dưỡng thương một thời gian, không biết có thể tới tìm cô nương không?""Ân, có thể." Chỉ Dao sắc mặt càng đỏ hơn, toàn bộ cổ cũng nhiễm lên một tầng phi sắc.Chỉ Dao đưa tay lên che ngực, cảm giác này thật xa lạ khiến người ta khó chịu."Vậy ta đi trước." Nam tử mặc đồ trắng nói xong liền biến mất, tiểu Nhã nằm trên mặt đất đột nhiên rê.n rỉ một tiếng, chậm rãi tỉnh lại.Chỉ Dao ngẩng đầu nhìn đào viên đã sớm không còn người nào từ lâu, trong lòng dâng lên một cảm giác mất mát."Tiểu thư, cô không sao chứ?" Tiểu Nhã tỉnh lại, vội vàng đứng dậy, lo lắng kiểm tra xem Chỉ Dao có bị thương hay không."Ta không sao, đi thôi, mẫu thân vẫn còn đang đợi ta." Chỉ Dao lắc đầu."Nhưng! nhưng còn những con yêu quái vừa rồi thì sao?" Tiểu Nhã lo lắng nhìn xung quanh, sợ rằng sẽ có một con yêu quái đột nhiên xuất hiện và bắt bọn họ đi."Không có yêu quái, đi thôi." Chỉ Dao nói xong liền đi về phía trước, Tiểu Nhã vội vàng đi theo, cảm thấy có chút khó hiểu, chẳng lẽ là bị hoa mắt?! Ba ngày sau vào buổi tối, Chỉ Dao và Nguỵ Tử Việt đang ngồi trên mái nhà, nhìn các vì sao.Mấy ngày nay, mỗi đêm Ngụy Tử Việt đều tới tìm nàng, mang nàng đi phi hành, mang nàng đi ngắm sao, mang nàng đi xem thêm nhiều cảnh đẹp sông núi.Mà lúc này, nàng tựa vào trên vai Ngụy Tử Việt, trong lòng cảm thấy ngọt ngào.Cảm nhận được tình yêu trong lòng, Chỉ Dao cảm thấy bất lực.Mấy ngày nay nàng vô số lần muốn từ chối, nhưng lại căn bản không cách nào khống chế thân thể."Thư Di, ngày mai ta phải đi rồi." Ngụy Tử Duyệt nhẹ nhàng vòng tay qua vai Chỉ Dao, có chút buồn bã thì thầm vào tai nàng.Chỉ Dao nghe vậy cả kinh, nước mắt không tự chủ được chảy dài trên khuôn mặt."Nàng… nàng đừng khóc." Ngụy Tử Việt cảm nhận được phản ứng của nàng, vội vàng đỡ nàng dậy, luống cuống tay chân lau nước mắt cho nàng, vẻ mặt đau lòng."Ta… Ta… " Chỉ Dao trong lòng ngàn vạn không muốn, lại không mở miệng được."Thư Di, nàng có nguyện ý cùng ta rời đi không?" Ngụy Tử Việt cẩn thận hỏi.Chỉ Dao nghe vậy sửng sốt, nàng tất nhiên là không muốn, nhưng loại suy nghĩ này đột nhiên lấp đầy cả đầu nàng.Nàng và Tề vương đã được bệ hạ tứ hôn, cho dù Ngụy lang đi cầu hôn, giữa hai người tuyệt đối không có khả năng.Cách duy nhất để ở bên hắn là phải rời khỏi nơi này và đến một thế giới rộng lớn hơn, nơi hai người họ có thể sống hạnh phúc mãi mãi và có thể có thêm hai hài tử."Nàng hãy suy nghĩ kĩ lại đi, tối mai ta đến từ biệt, nàng có thể trả lời?" Ngụy Tử Việt thấy nàng có chút dao động, trong lòng thầm vui mừng."Ân." Chỉ Dao gật đầu.Sau khi hai người ước định tốt, Chỉ Dao được Nguỵ Tử Việt đưa trở lại thiền phòng!.Vào đêm thứ hai, Nguỵ Tử Việt đến tìm Chỉ Dao, lúc này nàng đã thu dọn một số đồ lặt vặt.Ngụy Tử Việt vừa tới, nhìn thấy nàng như vậy, thì hài lòng nở nụ cười."Đi thôi." Nguỵ Tử Việt thả ra một pháp khí phi hành, dẫn Chỉ Dao lên.Pháp khí phi hành mang hai người họ bay về phía xa.Chỉ Dao nhìn qua Minh Quan Tự và nghĩ đến cha mẹ mình, trong lòng cảm thấy có lỗi, nước mắt không thể kiểm soát được chảy xuống.Sau đó, nàng quỳ xuống về phía Minh Quan Tự và khấu đầu.Là một đứa con gái bất hiếu, thực xin lỗi công ơn nuôi dưỡng của Quách phủ..

Chương 121: 121: Bỏ Trốn