Dịch: Nhị GiaNúi Kỳ Lĩnh Sơn ở phía bắc của lục địa Thần Phong. Hôm nay là ngày mà tứ đại môn phái ở phía bắc của lục địa Thần Phong cứ ba năm một lần chiêu mộ đệ tử, tất cả những đứa trẻ có linh căn từ 5 đến 10 tuổi đều có thể tham gia, có khả năng sẽ được một vị cường giả ưu ái, từ nay về sau một bước lên trời. Dạ Chỉ Dao được ôm trong vòng tay của cha mình, sững sờ nhìn ngọn núi Kỳ Lĩnh Sơn cao vút xuyên thẳng qua bầu trời. Đã năm năm kể từ khi cô đến thế giới này, kiếp trước cô sinh ra ở thủ đô của Trung Quốc, trong một gia đình giàu có và học giỏi, điều đáng tiếc duy nhất là ba mẹ cô ly hôn và mỗi người lập gia đình mới, Chỉ Dao lần lượt qua lại sống trong nhà của ba mẹ cô như một vị khách. Dù có điều kiện sống tốt nhưng cô lại không có sự chăm sóc của ba mẹ mình. Vì vậy, Chỉ Dao có tính cách tương đối lạnh lùng, thích ở trong ký túc xá, đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình. Mắt thấy cô sắp tốt nghiệp đại học, ai biết cô tỉnh lại liền xuyên đến một thế giới khác, có thể tu…
Chương 137: 137: Quen Biết
Nữ Phụ Tỏ Vẻ Rất Vô TộiTác giả: Nhất Khoả Tiểu Oản Đậu NhaTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngDịch: Nhị GiaNúi Kỳ Lĩnh Sơn ở phía bắc của lục địa Thần Phong. Hôm nay là ngày mà tứ đại môn phái ở phía bắc của lục địa Thần Phong cứ ba năm một lần chiêu mộ đệ tử, tất cả những đứa trẻ có linh căn từ 5 đến 10 tuổi đều có thể tham gia, có khả năng sẽ được một vị cường giả ưu ái, từ nay về sau một bước lên trời. Dạ Chỉ Dao được ôm trong vòng tay của cha mình, sững sờ nhìn ngọn núi Kỳ Lĩnh Sơn cao vút xuyên thẳng qua bầu trời. Đã năm năm kể từ khi cô đến thế giới này, kiếp trước cô sinh ra ở thủ đô của Trung Quốc, trong một gia đình giàu có và học giỏi, điều đáng tiếc duy nhất là ba mẹ cô ly hôn và mỗi người lập gia đình mới, Chỉ Dao lần lượt qua lại sống trong nhà của ba mẹ cô như một vị khách. Dù có điều kiện sống tốt nhưng cô lại không có sự chăm sóc của ba mẹ mình. Vì vậy, Chỉ Dao có tính cách tương đối lạnh lùng, thích ở trong ký túc xá, đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình. Mắt thấy cô sắp tốt nghiệp đại học, ai biết cô tỉnh lại liền xuyên đến một thế giới khác, có thể tu… Dịch: Nhị GiaChỉ thấy Hạ Thất Nguyệt không ngừng múa thanh Thất Luyện màu lửa đỏ trong tay xuyên qua đám cương thi, rõ ràng Thất Luyện nhìn rất mềm mại nhưng lại lưu lại rất nhiều vết thương trên người cương thi cứng rắn.“Phù!” Chu Tước lại lần nữa phun lửa về đám cương thi.Mặc dù Chu Tước hiện tại tu vi rất thấp, linh hỏa cũng vẫn còn ở cấp dưới, cũng không gây ra được sát thương quá lớn đối với cương thi, nhưng ai bảo cương thi sợ lửa chứ, thế là dần dần dồn bọn chúng vào một góc.Chỉ Dao thấy vậy thoáng yên tâm hơn, nàng lấy ra đan dược để nhanh chóng hồi phục linh khí.Mà Hạ Thất Nguyệt thấy chúng bị dồn đến một góc, cũng không muốn lãng phí thời gian nữa, nàng ta trực tiếp lấy ra một Liệt Diễm phù cấp sáu từ trong không gian trữ vật, ném vào đám cương thi.Sau đó liền lùi về phía Chỉ Dao, lấy ra một linh tản (cây dù) che trước mặt hai người.Liệt Diễm phù cấp sáu được làm ra từ không gian trữ vật của nàng, cho dù là tu sĩ Kim Đan kỳ gặp phải cũng khó tránh khỏi bị thương, nói gì đến đám cương thi kia.Quả nhiên, Liệt Diễm phù vừa tiếp xúc với đám cương thi liền cháy phừng phừng, phút chốc liền thiêu hết cả đám.Tất cả cương thi rơi vào hỗn loạn, rất nhiều cương thi nhân tính hóa bắt đầu lăn lộn.Đáng tiếc, Liệt Diễm phù lục phẩm đâu phải là thứ bọn chúng muốn là đối kháng được.Phương Tử Hư từ xa nhìn thấy tình cảnh ấy, tức giận tột độ, toàn thân hắn tỏa ra sát khí, vội vàng thổi sáo ngọc, muốn triệu hồi chúng về.Hai người Chỉ Dao nhìn qua linh tán thấy đám cương thi định chạy, không hẹn mà cùng nhau chạy ra khỏi pháp trận, bay ra phía cửa động.Lập tức chặn lại đường lui của đám cương thi kia.Hai người thấy đối phương và mình lại cùng có ý nghĩ giống nhau, có chút ngẩn ra, rồi nhìn nhau nở nụ cười.Một khắc sau, Liệt Diễm phù đã đến lúc tàn, sơn động lúc này nào còn bóng dáng cương thi nào nữa, nếu có cũng chỉ là một đống thi thể.“Phụt.” Phương Tử Hư bị phản phệ từ đám cương thi đã chết, trực tiếp phun ra mấy ngụm máu, hôn mê tại chỗ! ! ! Thấy đám cương thi đã bị tiêu diệt hết, Chỉ Dao trong lòng thở phào nhẹ nhõm, từ trong mộng cảnh tỉnh lại đã lâu như vậy mà nàng vẫn cứ luôn ở trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc.Hạ Thất Nguyệt thu linh tán lại, nhìn Chỉ Dao ngồi xếp bằng trên đất, giơ tay phải ra mở miệng nói: “Hạ Thất Nguyệt.”Chỉ Dao thấy vậy, cũng giơ tay phải ra nắm lấy tay nàng để mượn lực đứng lên, đáp: “Dạ Chỉ Dao.”Nói xong, hai người liền buông tay, nhìn nhau đầy ý cười! ! ! Ngụy Tử Việt phát hiện ra Phương Tử Hư trọng thương hôn mê bất tỉnh, trong lòng tức giận tột cùng, khống chế một đám cương thi mà cũng đấu không lại hai tiểu nha đầu, thật là một phế vật.Sau đó đôi mắt hắn âm trầm híp lại, cười bình tĩnh nhìn hai người trong gương.Lòng đất ở đây không dễ gì mà xông vào đâu, ta muốn xem xem các ngươi có thể sống mà đi ra hay không! ! ! Trong sơn động, hai người Chỉ Dao tranh thủ nghỉ ngơi một lát, rất nhanh đã hồi phục thương thế.Hạ Thất Nguyệt lấy từ trong không gian trữ vật ra một ít thịt linh thú đã được chế biến, còn lấy ra một hũ linh tửu, bày lên trên thảm, mời Chỉ Dao cùng thưởng thức.Chỉ Dao nhìn thấy bữa ăn thịnh soạn như vậy, trong lòng cảm thán một hồi, nàng ra ngoài tu luyện đa số đều ăn Tịch Cốc đan, làm gì có rượu có thịt như thế này đâu.Cuộc sống của nữ chính đại nhân đúng là rất có tư vị a.Nàng cũng không khách khí nữa, đa tạ xong liền bắt đầu thưởng thức mĩ thực.Hạ Thất Nguyệt thấy nàng sảng khoái như vậy, nhếch miệng cười, có chút vừa ý nhìn Chỉ Dao.Nàng ta trước nay vẫn luôn là một người mẫn cảm đa nghi, rất khó tin tưởng người khác, nhưng trong trận chiến vừa rồi, nàng ta theo bản năng lại có thể đưa lưng ra cho đối phương.Điều này đến bản thân nàng ta cũng thấy bất ngờ.Nhưng nếu như nàng ta đã nhận người bằng hữu này, vậy thì về sau nàng sẽ bảo vệ nàng ấy.———————————Dịch giả có đôi lời:Làm phiền những bạn đã lấy truyện của mình đã dịch và cố gắng dịch đi đăng những nơi khác xin ghi rõ nguồn góc đã lấy ạ.Do là mình thấy truyện hay nên mới dịch thuật lại cho m.n cùng đọc, hy vọng m.n có thể đọc ở trang web chính mình đăng để ủng hộ.Truyện ở đây mình chỉ đăng trên .com những nơi khác chỉ là coppy..
Dịch: Nhị GiaChỉ thấy Hạ Thất Nguyệt không ngừng múa thanh Thất Luyện màu lửa đỏ trong tay xuyên qua đám cương thi, rõ ràng Thất Luyện nhìn rất mềm mại nhưng lại lưu lại rất nhiều vết thương trên người cương thi cứng rắn.
“Phù!” Chu Tước lại lần nữa phun lửa về đám cương thi.
Mặc dù Chu Tước hiện tại tu vi rất thấp, linh hỏa cũng vẫn còn ở cấp dưới, cũng không gây ra được sát thương quá lớn đối với cương thi, nhưng ai bảo cương thi sợ lửa chứ, thế là dần dần dồn bọn chúng vào một góc.
Chỉ Dao thấy vậy thoáng yên tâm hơn, nàng lấy ra đan dược để nhanh chóng hồi phục linh khí.
Mà Hạ Thất Nguyệt thấy chúng bị dồn đến một góc, cũng không muốn lãng phí thời gian nữa, nàng ta trực tiếp lấy ra một Liệt Diễm phù cấp sáu từ trong không gian trữ vật, ném vào đám cương thi.
Sau đó liền lùi về phía Chỉ Dao, lấy ra một linh tản (cây dù) che trước mặt hai người.
Liệt Diễm phù cấp sáu được làm ra từ không gian trữ vật của nàng, cho dù là tu sĩ Kim Đan kỳ gặp phải cũng khó tránh khỏi bị thương, nói gì đến đám cương thi kia.
Quả nhiên, Liệt Diễm phù vừa tiếp xúc với đám cương thi liền cháy phừng phừng, phút chốc liền thiêu hết cả đám.
Tất cả cương thi rơi vào hỗn loạn, rất nhiều cương thi nhân tính hóa bắt đầu lăn lộn.
Đáng tiếc, Liệt Diễm phù lục phẩm đâu phải là thứ bọn chúng muốn là đối kháng được.
Phương Tử Hư từ xa nhìn thấy tình cảnh ấy, tức giận tột độ, toàn thân hắn tỏa ra sát khí, vội vàng thổi sáo ngọc, muốn triệu hồi chúng về.
Hai người Chỉ Dao nhìn qua linh tán thấy đám cương thi định chạy, không hẹn mà cùng nhau chạy ra khỏi pháp trận, bay ra phía cửa động.
Lập tức chặn lại đường lui của đám cương thi kia.
Hai người thấy đối phương và mình lại cùng có ý nghĩ giống nhau, có chút ngẩn ra, rồi nhìn nhau nở nụ cười.
Một khắc sau, Liệt Diễm phù đã đến lúc tàn, sơn động lúc này nào còn bóng dáng cương thi nào nữa, nếu có cũng chỉ là một đống thi thể.
“Phụt.
” Phương Tử Hư bị phản phệ từ đám cương thi đã chết, trực tiếp phun ra mấy ngụm máu, hôn mê tại chỗ! ! ! Thấy đám cương thi đã bị tiêu diệt hết, Chỉ Dao trong lòng thở phào nhẹ nhõm, từ trong mộng cảnh tỉnh lại đã lâu như vậy mà nàng vẫn cứ luôn ở trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc.
Hạ Thất Nguyệt thu linh tán lại, nhìn Chỉ Dao ngồi xếp bằng trên đất, giơ tay phải ra mở miệng nói: “Hạ Thất Nguyệt.
”Chỉ Dao thấy vậy, cũng giơ tay phải ra nắm lấy tay nàng để mượn lực đứng lên, đáp: “Dạ Chỉ Dao.
”Nói xong, hai người liền buông tay, nhìn nhau đầy ý cười! ! ! Ngụy Tử Việt phát hiện ra Phương Tử Hư trọng thương hôn mê bất tỉnh, trong lòng tức giận tột cùng, khống chế một đám cương thi mà cũng đấu không lại hai tiểu nha đầu, thật là một phế vật.
Sau đó đôi mắt hắn âm trầm híp lại, cười bình tĩnh nhìn hai người trong gương.
Lòng đất ở đây không dễ gì mà xông vào đâu, ta muốn xem xem các ngươi có thể sống mà đi ra hay không! ! ! Trong sơn động, hai người Chỉ Dao tranh thủ nghỉ ngơi một lát, rất nhanh đã hồi phục thương thế.
Hạ Thất Nguyệt lấy từ trong không gian trữ vật ra một ít thịt linh thú đã được chế biến, còn lấy ra một hũ linh tửu, bày lên trên thảm, mời Chỉ Dao cùng thưởng thức.
Chỉ Dao nhìn thấy bữa ăn thịnh soạn như vậy, trong lòng cảm thán một hồi, nàng ra ngoài tu luyện đa số đều ăn Tịch Cốc đan, làm gì có rượu có thịt như thế này đâu.
Cuộc sống của nữ chính đại nhân đúng là rất có tư vị a.
Nàng cũng không khách khí nữa, đa tạ xong liền bắt đầu thưởng thức mĩ thực.
Hạ Thất Nguyệt thấy nàng sảng khoái như vậy, nhếch miệng cười, có chút vừa ý nhìn Chỉ Dao.
Nàng ta trước nay vẫn luôn là một người mẫn cảm đa nghi, rất khó tin tưởng người khác, nhưng trong trận chiến vừa rồi, nàng ta theo bản năng lại có thể đưa lưng ra cho đối phương.
Điều này đến bản thân nàng ta cũng thấy bất ngờ.
Nhưng nếu như nàng ta đã nhận người bằng hữu này, vậy thì về sau nàng sẽ bảo vệ nàng ấy.
———————————Dịch giả có đôi lời:Làm phiền những bạn đã lấy truyện của mình đã dịch và cố gắng dịch đi đăng những nơi khác xin ghi rõ nguồn góc đã lấy ạ.
Do là mình thấy truyện hay nên mới dịch thuật lại cho m.
n cùng đọc, hy vọng m.
n có thể đọc ở trang web chính mình đăng để ủng hộ.
Truyện ở đây mình chỉ đăng trên .
com những nơi khác chỉ là coppy.
.
Nữ Phụ Tỏ Vẻ Rất Vô TộiTác giả: Nhất Khoả Tiểu Oản Đậu NhaTruyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngDịch: Nhị GiaNúi Kỳ Lĩnh Sơn ở phía bắc của lục địa Thần Phong. Hôm nay là ngày mà tứ đại môn phái ở phía bắc của lục địa Thần Phong cứ ba năm một lần chiêu mộ đệ tử, tất cả những đứa trẻ có linh căn từ 5 đến 10 tuổi đều có thể tham gia, có khả năng sẽ được một vị cường giả ưu ái, từ nay về sau một bước lên trời. Dạ Chỉ Dao được ôm trong vòng tay của cha mình, sững sờ nhìn ngọn núi Kỳ Lĩnh Sơn cao vút xuyên thẳng qua bầu trời. Đã năm năm kể từ khi cô đến thế giới này, kiếp trước cô sinh ra ở thủ đô của Trung Quốc, trong một gia đình giàu có và học giỏi, điều đáng tiếc duy nhất là ba mẹ cô ly hôn và mỗi người lập gia đình mới, Chỉ Dao lần lượt qua lại sống trong nhà của ba mẹ cô như một vị khách. Dù có điều kiện sống tốt nhưng cô lại không có sự chăm sóc của ba mẹ mình. Vì vậy, Chỉ Dao có tính cách tương đối lạnh lùng, thích ở trong ký túc xá, đọc tiểu thuyết và xem phim truyền hình. Mắt thấy cô sắp tốt nghiệp đại học, ai biết cô tỉnh lại liền xuyên đến một thế giới khác, có thể tu… Dịch: Nhị GiaChỉ thấy Hạ Thất Nguyệt không ngừng múa thanh Thất Luyện màu lửa đỏ trong tay xuyên qua đám cương thi, rõ ràng Thất Luyện nhìn rất mềm mại nhưng lại lưu lại rất nhiều vết thương trên người cương thi cứng rắn.“Phù!” Chu Tước lại lần nữa phun lửa về đám cương thi.Mặc dù Chu Tước hiện tại tu vi rất thấp, linh hỏa cũng vẫn còn ở cấp dưới, cũng không gây ra được sát thương quá lớn đối với cương thi, nhưng ai bảo cương thi sợ lửa chứ, thế là dần dần dồn bọn chúng vào một góc.Chỉ Dao thấy vậy thoáng yên tâm hơn, nàng lấy ra đan dược để nhanh chóng hồi phục linh khí.Mà Hạ Thất Nguyệt thấy chúng bị dồn đến một góc, cũng không muốn lãng phí thời gian nữa, nàng ta trực tiếp lấy ra một Liệt Diễm phù cấp sáu từ trong không gian trữ vật, ném vào đám cương thi.Sau đó liền lùi về phía Chỉ Dao, lấy ra một linh tản (cây dù) che trước mặt hai người.Liệt Diễm phù cấp sáu được làm ra từ không gian trữ vật của nàng, cho dù là tu sĩ Kim Đan kỳ gặp phải cũng khó tránh khỏi bị thương, nói gì đến đám cương thi kia.Quả nhiên, Liệt Diễm phù vừa tiếp xúc với đám cương thi liền cháy phừng phừng, phút chốc liền thiêu hết cả đám.Tất cả cương thi rơi vào hỗn loạn, rất nhiều cương thi nhân tính hóa bắt đầu lăn lộn.Đáng tiếc, Liệt Diễm phù lục phẩm đâu phải là thứ bọn chúng muốn là đối kháng được.Phương Tử Hư từ xa nhìn thấy tình cảnh ấy, tức giận tột độ, toàn thân hắn tỏa ra sát khí, vội vàng thổi sáo ngọc, muốn triệu hồi chúng về.Hai người Chỉ Dao nhìn qua linh tán thấy đám cương thi định chạy, không hẹn mà cùng nhau chạy ra khỏi pháp trận, bay ra phía cửa động.Lập tức chặn lại đường lui của đám cương thi kia.Hai người thấy đối phương và mình lại cùng có ý nghĩ giống nhau, có chút ngẩn ra, rồi nhìn nhau nở nụ cười.Một khắc sau, Liệt Diễm phù đã đến lúc tàn, sơn động lúc này nào còn bóng dáng cương thi nào nữa, nếu có cũng chỉ là một đống thi thể.“Phụt.” Phương Tử Hư bị phản phệ từ đám cương thi đã chết, trực tiếp phun ra mấy ngụm máu, hôn mê tại chỗ! ! ! Thấy đám cương thi đã bị tiêu diệt hết, Chỉ Dao trong lòng thở phào nhẹ nhõm, từ trong mộng cảnh tỉnh lại đã lâu như vậy mà nàng vẫn cứ luôn ở trong trạng thái ngàn cân treo sợi tóc.Hạ Thất Nguyệt thu linh tán lại, nhìn Chỉ Dao ngồi xếp bằng trên đất, giơ tay phải ra mở miệng nói: “Hạ Thất Nguyệt.”Chỉ Dao thấy vậy, cũng giơ tay phải ra nắm lấy tay nàng để mượn lực đứng lên, đáp: “Dạ Chỉ Dao.”Nói xong, hai người liền buông tay, nhìn nhau đầy ý cười! ! ! Ngụy Tử Việt phát hiện ra Phương Tử Hư trọng thương hôn mê bất tỉnh, trong lòng tức giận tột cùng, khống chế một đám cương thi mà cũng đấu không lại hai tiểu nha đầu, thật là một phế vật.Sau đó đôi mắt hắn âm trầm híp lại, cười bình tĩnh nhìn hai người trong gương.Lòng đất ở đây không dễ gì mà xông vào đâu, ta muốn xem xem các ngươi có thể sống mà đi ra hay không! ! ! Trong sơn động, hai người Chỉ Dao tranh thủ nghỉ ngơi một lát, rất nhanh đã hồi phục thương thế.Hạ Thất Nguyệt lấy từ trong không gian trữ vật ra một ít thịt linh thú đã được chế biến, còn lấy ra một hũ linh tửu, bày lên trên thảm, mời Chỉ Dao cùng thưởng thức.Chỉ Dao nhìn thấy bữa ăn thịnh soạn như vậy, trong lòng cảm thán một hồi, nàng ra ngoài tu luyện đa số đều ăn Tịch Cốc đan, làm gì có rượu có thịt như thế này đâu.Cuộc sống của nữ chính đại nhân đúng là rất có tư vị a.Nàng cũng không khách khí nữa, đa tạ xong liền bắt đầu thưởng thức mĩ thực.Hạ Thất Nguyệt thấy nàng sảng khoái như vậy, nhếch miệng cười, có chút vừa ý nhìn Chỉ Dao.Nàng ta trước nay vẫn luôn là một người mẫn cảm đa nghi, rất khó tin tưởng người khác, nhưng trong trận chiến vừa rồi, nàng ta theo bản năng lại có thể đưa lưng ra cho đối phương.Điều này đến bản thân nàng ta cũng thấy bất ngờ.Nhưng nếu như nàng ta đã nhận người bằng hữu này, vậy thì về sau nàng sẽ bảo vệ nàng ấy.———————————Dịch giả có đôi lời:Làm phiền những bạn đã lấy truyện của mình đã dịch và cố gắng dịch đi đăng những nơi khác xin ghi rõ nguồn góc đã lấy ạ.Do là mình thấy truyện hay nên mới dịch thuật lại cho m.n cùng đọc, hy vọng m.n có thể đọc ở trang web chính mình đăng để ủng hộ.Truyện ở đây mình chỉ đăng trên .com những nơi khác chỉ là coppy..