\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…

Chương 68: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (2).

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Cánh cổng thần điện mây trắng vấn vít. Tịnh Hề hạ cánh xuống, đi thẳng vào.Trên nệm mây là một thiếu niên xinh đẹp...Là xinh đẹp thật đó.Hắn nghiêng đầu nhìn, mái tóc hoàng kim dài thả buông xoã trên nền đất. Thân hình mặc chiếc áo màu trắng. Bàn tay gảy gảy nhẹ cây đàn Lia. Thanh âm từ cây đàn vang lên trong trẻo, êm tai. Nghe bảo những người mà có tạp niệm trong người, khi nghe tiếng đàn này lập tức trở nên thanh thản, an vui.Đàn thần đó!!!Tịnh Hề liếc qua cây đàn Lia kia, ánh mắt cô lại dời đến mặt của thiếu niên."Michael đại nhân!"Ngón tay đang lướt qua những sợi dây đàn dừng lại. Thiếu niên xinh đẹp mở mắt ra, con ngươi đối thẳng với mắt Tịnh Hề, hắn ta ưu nhã cất giọng: " Tịnh Hề, con có chuyện gì sao?""Con muốn xuống nhân gian chơi." Tịnh Hề tỏ ra manh manh ngốc.Ta ở đây năm năm rồi.Sắp sửa quên đi hương vị của mì tôm.Cần ăn mì tôm.Michael khẽ nhíu mày, dịu dàng mở miệng: "Nhưng con chưa đủ mười tám tuổi. Đợi con lớn rồi thì đi."Đứa nhóc này thật khiến hắn đau đầu.Ngày nào cũng quậy tưng cả thiên đường lên.Giờ còn đòi xuống trần gian để lật nhà người ta à?"Nhưng ở đây chán ngắt. Nếu ngài không cho con đi, con phá nát cả Thiên đoàn cho ngài xem."Michael:"..." Hắn cũng muốn ném con nhóc này đi lắm.Nhưng nếu không đủ tuổi thành niên thì sao có thể chịu đựng được uy áp khi hạ cánh xuống trần gian chứ?Không là không!!!Tịnh Hề thấy Michael sống chết không đồng ý, nói chuyện đúng kiểu không nhượng bộ người khác, cô liền bỏ đi luôn...Dẫu sao mục đích đã thành.Sải cánh bay ra khỏi thần điện, Tịnh Hề chui vào tầng mây lăn lăn lộn lộn. Cô giơ tay nhỏ ra, bàn tay nắm chặt nhành lông vũ.Đây là lông vũ của Michael đại nhân mà cô tốn bao công sức để lấy trộm.Kinh khủng!!! \( tại chị nhà mắc hội chứng Haphephobia nên cơ thể gây ra phản ứng

Cánh cổng thần điện mây trắng vấn vít. Tịnh Hề hạ cánh xuống, đi thẳng vào.

Trên nệm mây là một thiếu niên xinh đẹp...

Là xinh đẹp thật đó.

Hắn nghiêng đầu nhìn, mái tóc hoàng kim dài thả buông xoã trên nền đất. Thân hình mặc chiếc áo màu trắng. Bàn tay gảy gảy nhẹ cây đàn Lia. Thanh âm từ cây đàn vang lên trong trẻo, êm tai. Nghe bảo những người mà có tạp niệm trong người, khi nghe tiếng đàn này lập tức trở nên thanh thản, an vui.

Đàn thần đó!!!

Tịnh Hề liếc qua cây đàn Lia kia, ánh mắt cô lại dời đến mặt của thiếu niên.

"Michael đại nhân!"

Ngón tay đang lướt qua những sợi dây đàn dừng lại. Thiếu niên xinh đẹp mở mắt ra, con ngươi đối thẳng với mắt Tịnh Hề, hắn ta ưu nhã cất giọng: " Tịnh Hề, con có chuyện gì sao?"

"Con muốn xuống nhân gian chơi." Tịnh Hề tỏ ra manh manh ngốc.

Ta ở đây năm năm rồi.

Sắp sửa quên đi hương vị của mì tôm.

Cần ăn mì tôm.

Michael khẽ nhíu mày, dịu dàng mở miệng: "Nhưng con chưa đủ mười tám tuổi. Đợi con lớn rồi thì đi."

Đứa nhóc này thật khiến hắn đau đầu.

Ngày nào cũng quậy tưng cả thiên đường lên.

Giờ còn đòi xuống trần gian để lật nhà người ta à?

"Nhưng ở đây chán ngắt. Nếu ngài không cho con đi, con phá nát cả Thiên đoàn cho ngài xem."

Michael:"..." Hắn cũng muốn ném con nhóc này đi lắm.

Nhưng nếu không đủ tuổi thành niên thì sao có thể chịu đựng được uy áp khi hạ cánh xuống trần gian chứ?

Không là không!!!

Tịnh Hề thấy Michael sống chết không đồng ý, nói chuyện đúng kiểu không nhượng bộ người khác, cô liền bỏ đi luôn...

Dẫu sao mục đích đã thành.

Sải cánh bay ra khỏi thần điện, Tịnh Hề chui vào tầng mây lăn lăn lộn lộn. Cô giơ tay nhỏ ra, bàn tay nắm chặt nhành lông vũ.

Đây là lông vũ của Michael đại nhân mà cô tốn bao công sức để lấy trộm.

Kinh khủng!!! \( tại chị nhà mắc hội chứng Haphephobia nên cơ thể gây ra phản ứng

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Cánh cổng thần điện mây trắng vấn vít. Tịnh Hề hạ cánh xuống, đi thẳng vào.Trên nệm mây là một thiếu niên xinh đẹp...Là xinh đẹp thật đó.Hắn nghiêng đầu nhìn, mái tóc hoàng kim dài thả buông xoã trên nền đất. Thân hình mặc chiếc áo màu trắng. Bàn tay gảy gảy nhẹ cây đàn Lia. Thanh âm từ cây đàn vang lên trong trẻo, êm tai. Nghe bảo những người mà có tạp niệm trong người, khi nghe tiếng đàn này lập tức trở nên thanh thản, an vui.Đàn thần đó!!!Tịnh Hề liếc qua cây đàn Lia kia, ánh mắt cô lại dời đến mặt của thiếu niên."Michael đại nhân!"Ngón tay đang lướt qua những sợi dây đàn dừng lại. Thiếu niên xinh đẹp mở mắt ra, con ngươi đối thẳng với mắt Tịnh Hề, hắn ta ưu nhã cất giọng: " Tịnh Hề, con có chuyện gì sao?""Con muốn xuống nhân gian chơi." Tịnh Hề tỏ ra manh manh ngốc.Ta ở đây năm năm rồi.Sắp sửa quên đi hương vị của mì tôm.Cần ăn mì tôm.Michael khẽ nhíu mày, dịu dàng mở miệng: "Nhưng con chưa đủ mười tám tuổi. Đợi con lớn rồi thì đi."Đứa nhóc này thật khiến hắn đau đầu.Ngày nào cũng quậy tưng cả thiên đường lên.Giờ còn đòi xuống trần gian để lật nhà người ta à?"Nhưng ở đây chán ngắt. Nếu ngài không cho con đi, con phá nát cả Thiên đoàn cho ngài xem."Michael:"..." Hắn cũng muốn ném con nhóc này đi lắm.Nhưng nếu không đủ tuổi thành niên thì sao có thể chịu đựng được uy áp khi hạ cánh xuống trần gian chứ?Không là không!!!Tịnh Hề thấy Michael sống chết không đồng ý, nói chuyện đúng kiểu không nhượng bộ người khác, cô liền bỏ đi luôn...Dẫu sao mục đích đã thành.Sải cánh bay ra khỏi thần điện, Tịnh Hề chui vào tầng mây lăn lăn lộn lộn. Cô giơ tay nhỏ ra, bàn tay nắm chặt nhành lông vũ.Đây là lông vũ của Michael đại nhân mà cô tốn bao công sức để lấy trộm.Kinh khủng!!! \( tại chị nhà mắc hội chứng Haphephobia nên cơ thể gây ra phản ứng

Chương 68: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (2).