\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…

Chương 92: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (26).

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Bác tài thấy cảnh sau lưng, Nhị thiếu nhà ông đang cưỡng hôn một đứa nhóc, tay không khỏi run lên...Xém nữa thì đâm vào cột điện.Hả hả hả...Giới trẻ bây giờ khẩu vị muối biển à?Đến cả đứa bé cũng không tha.Tài xế thầm than vãn trong lòng, ngoài mặt vẫn tiếp tục lái xe, còn rất tri kỉ mà kéo tấm chắn lên che nữa.Dẫu sao hai đứa trẻ thì có thể làm được gì nhau?Ông ta vẫn không quên, nhị thiếu giờ mới mười sáu tuổi.Che tấm chắn đi ấy à, căn bản là ông ta không muốn bị ép phải nuốt cẩu lương.Tịnh Hề tức giận, đẩy cái mặt chó của Lạc Cẩm Tu ra, lạnh giọng: "Anh vừa làm cái gì thế?"Thần kinh!Lại dám hôn môi ta!!!Oa oa oa, nụ hôn đầu của bổn bảo bảo!Cái tên súc vật này!Lạc Cẩm Tu dí mặt lại gần, hơi thở bạc hà phả thẳng vào mặt Tịnh Hề khiến cô nhíu mày. Mắt hai người đối diện với nhau. Lông mi dài cong vút của cô chớp chớp, chọc ngứa mi mắt anh. Lạc Cẩm Tu si ngốc cười, anh rất thích tư thế này...Trước đây, tiểu thiên sứ luôn nhìn anh như vậy...Cảm giác khi đấy, sâu trong đáy mắt cô, chỉ tồn tại duy nhất hình bóng anh mà thôi.Bây giờ vẫn nên thế, phải không?"Em không thích anh hôn em sao?" Chỉ chụt chụt cái thôi mà, sao em ấy phản ứng gắt vậy. \( Có lẽ anh đã quên rằng chị nhà của chúng tôi còn nhỏ

Bác tài thấy cảnh sau lưng, Nhị thiếu nhà ông đang cưỡng hôn một đứa nhóc, tay không khỏi run lên...

Xém nữa thì đâm vào cột điện.

Hả hả hả...

Giới trẻ bây giờ khẩu vị muối biển à?

Đến cả đứa bé cũng không tha.

Tài xế thầm than vãn trong lòng, ngoài mặt vẫn tiếp tục lái xe, còn rất tri kỉ mà kéo tấm chắn lên che nữa.

Dẫu sao hai đứa trẻ thì có thể làm được gì nhau?

Ông ta vẫn không quên, nhị thiếu giờ mới mười sáu tuổi.

Che tấm chắn đi ấy à, căn bản là ông ta không muốn bị ép phải nuốt cẩu lương.

Tịnh Hề tức giận, đẩy cái mặt chó của Lạc Cẩm Tu ra, lạnh giọng: "Anh vừa làm cái gì thế?"

Thần kinh!

Lại dám hôn môi ta!!!

Oa oa oa, nụ hôn đầu của bổn bảo bảo!

Cái tên súc vật này!

Lạc Cẩm Tu dí mặt lại gần, hơi thở bạc hà phả thẳng vào mặt Tịnh Hề khiến cô nhíu mày. Mắt hai người đối diện với nhau. Lông mi dài cong vút của cô chớp chớp, chọc ngứa mi mắt anh. Lạc Cẩm Tu si ngốc cười, anh rất thích tư thế này...

Trước đây, tiểu thiên sứ luôn nhìn anh như vậy...

Cảm giác khi đấy, sâu trong đáy mắt cô, chỉ tồn tại duy nhất hình bóng anh mà thôi.

Bây giờ vẫn nên thế, phải không?

"Em không thích anh hôn em sao?" Chỉ chụt chụt cái thôi mà, sao em ấy phản ứng gắt vậy. \( Có lẽ anh đã quên rằng chị nhà của chúng tôi còn nhỏ

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… Bác tài thấy cảnh sau lưng, Nhị thiếu nhà ông đang cưỡng hôn một đứa nhóc, tay không khỏi run lên...Xém nữa thì đâm vào cột điện.Hả hả hả...Giới trẻ bây giờ khẩu vị muối biển à?Đến cả đứa bé cũng không tha.Tài xế thầm than vãn trong lòng, ngoài mặt vẫn tiếp tục lái xe, còn rất tri kỉ mà kéo tấm chắn lên che nữa.Dẫu sao hai đứa trẻ thì có thể làm được gì nhau?Ông ta vẫn không quên, nhị thiếu giờ mới mười sáu tuổi.Che tấm chắn đi ấy à, căn bản là ông ta không muốn bị ép phải nuốt cẩu lương.Tịnh Hề tức giận, đẩy cái mặt chó của Lạc Cẩm Tu ra, lạnh giọng: "Anh vừa làm cái gì thế?"Thần kinh!Lại dám hôn môi ta!!!Oa oa oa, nụ hôn đầu của bổn bảo bảo!Cái tên súc vật này!Lạc Cẩm Tu dí mặt lại gần, hơi thở bạc hà phả thẳng vào mặt Tịnh Hề khiến cô nhíu mày. Mắt hai người đối diện với nhau. Lông mi dài cong vút của cô chớp chớp, chọc ngứa mi mắt anh. Lạc Cẩm Tu si ngốc cười, anh rất thích tư thế này...Trước đây, tiểu thiên sứ luôn nhìn anh như vậy...Cảm giác khi đấy, sâu trong đáy mắt cô, chỉ tồn tại duy nhất hình bóng anh mà thôi.Bây giờ vẫn nên thế, phải không?"Em không thích anh hôn em sao?" Chỉ chụt chụt cái thôi mà, sao em ấy phản ứng gắt vậy. \( Có lẽ anh đã quên rằng chị nhà của chúng tôi còn nhỏ

Chương 92: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (26).