\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…

Chương 108: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (42).

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Em cần một lời giải thích." Tịnh Hề khoanh tay trước ngực, ngồi oạch một cái lên ghế sô pha, kéo căng gương mặt nhỏ, hỏi Lạc Cẩm Tu.Người đàn ông cười khẽ, đóng cửa vào. Anh cúi người xuống, lục lọi cái kệ bên cạnh, lấy ra đôi dép bông hình tai thỏ. Bước đến gần Tịnh Hề, nhẹ nhàng xỏ dép cho cô. Bàn tay to nắm lấy cổ chân thon gầy của thiếu nữ. Tới lúc này, Lạc Cẩm Tu mới mở miệng: "Em chỉ được hỏi một vấn đề thôi."Tịnh Hề:"..." Ta nhớ không nhầm thì anh ta từng nói câu này rồi thì phải?Lật bàn!Hỏi thế tụt hứng bỏ bố ra!Thấy tiểu thiên sứ trừng mắt lườm mình, hai má bánh bao phụng phà phụng phịu, cả người Lạc Cẩm Tu tê hết cả lên. Ánh mắt cô quá câu hồn, có thể khiến anh phát cuồng trong tức khắc...Cả thân thể của em ấy chính là thuốc phiện mà anh nghiện...Đầu óc chợt nảy ra ý tưởng mới, Lạc Cẩm Tu ngồi cạnh Tịnh Hề. Cái tay mất dạy kia trượt từ cổ chân lên bắp chân cô, lả lướt v**t v*. Người đàn ông nhìn chằm chặp từng tấc da đùi mịn màng. Anh đặt gót chân Tịnh Hề sao cho nó ma sát với h* th*n của mình, cọ cọ vài cái...A! Phê thế chứ!Cọ mạnh thêm tí nữa.Tịnh Hề đâu phải người vô giác. Trong lúc đang suy ngẫm xem hỏi nam phụ đại nhân câu gì thì hợp lý...Ai dè, Lạc Cẩm Tu bậy bạ tới mức cầm gót chân cô mà th*m d*...Là th*m d* đó!Hù chết bé rồi!"Anh làm trò gì thế hả?" Tịnh Hề rụt mạnh chân lại, hoảng loạn kêu to. Lạc Cẩm Tu cực kì cố chấp, kéo chân cô. Anh vòng tay tóm lấy eo cô gái, bế cô ngồi lên đùi mình...Ôi, mông em còn phiêu hơn so với gót chân. ( Đừng ai hỏi cảm xúc của tôi khi viết tới câu này

"Em cần một lời giải thích." Tịnh Hề khoanh tay trước ngực, ngồi oạch một cái lên ghế sô pha, kéo căng gương mặt nhỏ, hỏi Lạc Cẩm Tu.

Người đàn ông cười khẽ, đóng cửa vào. Anh cúi người xuống, lục lọi cái kệ bên cạnh, lấy ra đôi dép bông hình tai thỏ. Bước đến gần Tịnh Hề, nhẹ nhàng xỏ dép cho cô. Bàn tay to nắm lấy cổ chân thon gầy của thiếu nữ. Tới lúc này, Lạc Cẩm Tu mới mở miệng: "Em chỉ được hỏi một vấn đề thôi."

Tịnh Hề:"..." Ta nhớ không nhầm thì anh ta từng nói câu này rồi thì phải?

Lật bàn!

Hỏi thế tụt hứng bỏ bố ra!

Thấy tiểu thiên sứ trừng mắt lườm mình, hai má bánh bao phụng phà phụng phịu, cả người Lạc Cẩm Tu tê hết cả lên. Ánh mắt cô quá câu hồn, có thể khiến anh phát cuồng trong tức khắc...

Cả thân thể của em ấy chính là thuốc phiện mà anh nghiện...

Đầu óc chợt nảy ra ý tưởng mới, Lạc Cẩm Tu ngồi cạnh Tịnh Hề. Cái tay mất dạy kia trượt từ cổ chân lên bắp chân cô, lả lướt v**t v*. Người đàn ông nhìn chằm chặp từng tấc da đùi mịn màng. Anh đặt gót chân Tịnh Hề sao cho nó ma sát với h* th*n của mình, cọ cọ vài cái...

A! Phê thế chứ!

Cọ mạnh thêm tí nữa.

Tịnh Hề đâu phải người vô giác. Trong lúc đang suy ngẫm xem hỏi nam phụ đại nhân câu gì thì hợp lý...Ai dè, Lạc Cẩm Tu bậy bạ tới mức cầm gót chân cô mà th*m d*...

Là th*m d* đó!

Hù chết bé rồi!

"Anh làm trò gì thế hả?" Tịnh Hề rụt mạnh chân lại, hoảng loạn kêu to. Lạc Cẩm Tu cực kì cố chấp, kéo chân cô. Anh vòng tay tóm lấy eo cô gái, bế cô ngồi lên đùi mình...

Ôi, mông em còn phiêu hơn so với gót chân. ( Đừng ai hỏi cảm xúc của tôi khi viết tới câu này

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Em cần một lời giải thích." Tịnh Hề khoanh tay trước ngực, ngồi oạch một cái lên ghế sô pha, kéo căng gương mặt nhỏ, hỏi Lạc Cẩm Tu.Người đàn ông cười khẽ, đóng cửa vào. Anh cúi người xuống, lục lọi cái kệ bên cạnh, lấy ra đôi dép bông hình tai thỏ. Bước đến gần Tịnh Hề, nhẹ nhàng xỏ dép cho cô. Bàn tay to nắm lấy cổ chân thon gầy của thiếu nữ. Tới lúc này, Lạc Cẩm Tu mới mở miệng: "Em chỉ được hỏi một vấn đề thôi."Tịnh Hề:"..." Ta nhớ không nhầm thì anh ta từng nói câu này rồi thì phải?Lật bàn!Hỏi thế tụt hứng bỏ bố ra!Thấy tiểu thiên sứ trừng mắt lườm mình, hai má bánh bao phụng phà phụng phịu, cả người Lạc Cẩm Tu tê hết cả lên. Ánh mắt cô quá câu hồn, có thể khiến anh phát cuồng trong tức khắc...Cả thân thể của em ấy chính là thuốc phiện mà anh nghiện...Đầu óc chợt nảy ra ý tưởng mới, Lạc Cẩm Tu ngồi cạnh Tịnh Hề. Cái tay mất dạy kia trượt từ cổ chân lên bắp chân cô, lả lướt v**t v*. Người đàn ông nhìn chằm chặp từng tấc da đùi mịn màng. Anh đặt gót chân Tịnh Hề sao cho nó ma sát với h* th*n của mình, cọ cọ vài cái...A! Phê thế chứ!Cọ mạnh thêm tí nữa.Tịnh Hề đâu phải người vô giác. Trong lúc đang suy ngẫm xem hỏi nam phụ đại nhân câu gì thì hợp lý...Ai dè, Lạc Cẩm Tu bậy bạ tới mức cầm gót chân cô mà th*m d*...Là th*m d* đó!Hù chết bé rồi!"Anh làm trò gì thế hả?" Tịnh Hề rụt mạnh chân lại, hoảng loạn kêu to. Lạc Cẩm Tu cực kì cố chấp, kéo chân cô. Anh vòng tay tóm lấy eo cô gái, bế cô ngồi lên đùi mình...Ôi, mông em còn phiêu hơn so với gót chân. ( Đừng ai hỏi cảm xúc của tôi khi viết tới câu này

Chương 108: Ngăn cản anh trai nữ chính hủy diệt thế giới (42).