\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…
Chương 140: Ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (25).
Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Uysu, đêm hôm ngươi đột nhập vào thần điện làm gì?" Sau khi xác nhận được tên thích khách là vị anh họ si tình. Tịnh Hề khẽ vuốt vuốt ngực, thở phào một hơi...Tốt quá rồi!Chỉ cần không phải là Feyrld là tốt rồi..."Cleopatra..." Thấy vẻ mặt như thể "trút được gánh nặng" của nữ vương, Uysu nhấc chân bước lại gần. Định giơ tay ôm nàng vào lòng, cho thoả mãn nỗi nhớ trào sôi trong tim. Song, tay còn chưa kịp chạm tới vạt áo, liền bị một vật sắc nhọn, lành lạnh cứa vào, máu tươi phun ra. Đớn đau hơn cả, giọng nói lãnh đạm của nữ nhân vang lên giữa đêm đen, như găm thẳng vào tim hắn: "Sao ngươi hồ đồ thế hả, Uysu? Anh họ lí nào lại quên rằng thân phận giữa ta và ngươi?" Dường như cảm nhận được lưỡi kiếm đâm nhẹ vào da thịt Uysu, Tịnh Hề rút Xích Hồng ra. Đứng vững tại chỗ, tươi cười gợi đòn: "Ối chết, anh họ! Ta lỡ làm người bị thương mất rồi.""Không sao đâu." Cố bỏ qua cơn nhức nhối nơi lồng ngực, Uysu cầm vải cuộn lại vết thương, dung thứ cười: "Ta dẫu gì cũng là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh. Cái vết thương nhỏ này nhằm nhò không có sao đâu."Có đau...Cũng là đau nơi trái tim cơ mà..."Ừ." Một chút hối lỗi cũng ném đâu mất, Tịnh Hề tìm cái ghế thật xịn xò, đặt mông lên đó. Nàng bá khí vắt hai chân lại, tay chống cằm. Tóc đen dài mềm mượt xoã tung ra, lớt phớt chỗ b** ng*c mềm mại, căng tròn. Làn váy mỏng để lộ đôi bàn chân nhỏ xinh, mười ngón chân trắng trắng nõn nõn. Chỉ cần Uysu nhìn kĩ chút, chỉ sợ hắn mất máu mà chết.Ừm, không mất máu chết chắc cũng bị nam phụ đại nhân móc mắt mà chết."Anh họ, trả lời câu hỏi của ta nào. Đêm hôm ngươi chạy tới đây làm gì?" Còn biết mở mồm bảo "ta là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh" sao? Trong lịch sử, có vị tướng quân nào nửa đêm lén lút bay vào thần điện đòi léng phéng với nữ hoàng chưa hả?"Dạ, thần đưa tin tức từ chỗ quan tư tế Pýth đến ạ." Mục đích chính là do quá nhớ nàng, song câu này hắn ta vẫn không dám nói ra nốt.Sợ doạ nàng ấy chạy mất...( Nói như giờ nhà ngươi chưa đủ doạ người ấy
"Uysu, đêm hôm ngươi đột nhập vào thần điện làm gì?" Sau khi xác nhận được tên thích khách là vị anh họ si tình. Tịnh Hề khẽ vuốt vuốt ngực, thở phào một hơi...
Tốt quá rồi!
Chỉ cần không phải là Feyrld là tốt rồi...
"Cleopatra..." Thấy vẻ mặt như thể "trút được gánh nặng" của nữ vương, Uysu nhấc chân bước lại gần. Định giơ tay ôm nàng vào lòng, cho thoả mãn nỗi nhớ trào sôi trong tim. Song, tay còn chưa kịp chạm tới vạt áo, liền bị một vật sắc nhọn, lành lạnh cứa vào, máu tươi phun ra. Đớn đau hơn cả, giọng nói lãnh đạm của nữ nhân vang lên giữa đêm đen, như găm thẳng vào tim hắn: "Sao ngươi hồ đồ thế hả, Uysu? Anh họ lí nào lại quên rằng thân phận giữa ta và ngươi?" Dường như cảm nhận được lưỡi kiếm đâm nhẹ vào da thịt Uysu, Tịnh Hề rút Xích Hồng ra. Đứng vững tại chỗ, tươi cười gợi đòn: "Ối chết, anh họ! Ta lỡ làm người bị thương mất rồi."
"Không sao đâu." Cố bỏ qua cơn nhức nhối nơi lồng ngực, Uysu cầm vải cuộn lại vết thương, dung thứ cười: "Ta dẫu gì cũng là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh. Cái vết thương nhỏ này nhằm nhò không có sao đâu."
Có đau...
Cũng là đau nơi trái tim cơ mà...
"Ừ." Một chút hối lỗi cũng ném đâu mất, Tịnh Hề tìm cái ghế thật xịn xò, đặt mông lên đó. Nàng bá khí vắt hai chân lại, tay chống cằm. Tóc đen dài mềm mượt xoã tung ra, lớt phớt chỗ b** ng*c mềm mại, căng tròn. Làn váy mỏng để lộ đôi bàn chân nhỏ xinh, mười ngón chân trắng trắng nõn nõn. Chỉ cần Uysu nhìn kĩ chút, chỉ sợ hắn mất máu mà chết.
Ừm, không mất máu chết chắc cũng bị nam phụ đại nhân móc mắt mà chết.
"Anh họ, trả lời câu hỏi của ta nào. Đêm hôm ngươi chạy tới đây làm gì?" Còn biết mở mồm bảo "ta là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh" sao? Trong lịch sử, có vị tướng quân nào nửa đêm lén lút bay vào thần điện đòi léng phéng với nữ hoàng chưa hả?
"Dạ, thần đưa tin tức từ chỗ quan tư tế Pýth đến ạ." Mục đích chính là do quá nhớ nàng, song câu này hắn ta vẫn không dám nói ra nốt.
Sợ doạ nàng ấy chạy mất...( Nói như giờ nhà ngươi chưa đủ doạ người ấy
Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Uysu, đêm hôm ngươi đột nhập vào thần điện làm gì?" Sau khi xác nhận được tên thích khách là vị anh họ si tình. Tịnh Hề khẽ vuốt vuốt ngực, thở phào một hơi...Tốt quá rồi!Chỉ cần không phải là Feyrld là tốt rồi..."Cleopatra..." Thấy vẻ mặt như thể "trút được gánh nặng" của nữ vương, Uysu nhấc chân bước lại gần. Định giơ tay ôm nàng vào lòng, cho thoả mãn nỗi nhớ trào sôi trong tim. Song, tay còn chưa kịp chạm tới vạt áo, liền bị một vật sắc nhọn, lành lạnh cứa vào, máu tươi phun ra. Đớn đau hơn cả, giọng nói lãnh đạm của nữ nhân vang lên giữa đêm đen, như găm thẳng vào tim hắn: "Sao ngươi hồ đồ thế hả, Uysu? Anh họ lí nào lại quên rằng thân phận giữa ta và ngươi?" Dường như cảm nhận được lưỡi kiếm đâm nhẹ vào da thịt Uysu, Tịnh Hề rút Xích Hồng ra. Đứng vững tại chỗ, tươi cười gợi đòn: "Ối chết, anh họ! Ta lỡ làm người bị thương mất rồi.""Không sao đâu." Cố bỏ qua cơn nhức nhối nơi lồng ngực, Uysu cầm vải cuộn lại vết thương, dung thứ cười: "Ta dẫu gì cũng là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh. Cái vết thương nhỏ này nhằm nhò không có sao đâu."Có đau...Cũng là đau nơi trái tim cơ mà..."Ừ." Một chút hối lỗi cũng ném đâu mất, Tịnh Hề tìm cái ghế thật xịn xò, đặt mông lên đó. Nàng bá khí vắt hai chân lại, tay chống cằm. Tóc đen dài mềm mượt xoã tung ra, lớt phớt chỗ b** ng*c mềm mại, căng tròn. Làn váy mỏng để lộ đôi bàn chân nhỏ xinh, mười ngón chân trắng trắng nõn nõn. Chỉ cần Uysu nhìn kĩ chút, chỉ sợ hắn mất máu mà chết.Ừm, không mất máu chết chắc cũng bị nam phụ đại nhân móc mắt mà chết."Anh họ, trả lời câu hỏi của ta nào. Đêm hôm ngươi chạy tới đây làm gì?" Còn biết mở mồm bảo "ta là tướng quân đại danh đỉnh đỉnh" sao? Trong lịch sử, có vị tướng quân nào nửa đêm lén lút bay vào thần điện đòi léng phéng với nữ hoàng chưa hả?"Dạ, thần đưa tin tức từ chỗ quan tư tế Pýth đến ạ." Mục đích chính là do quá nhớ nàng, song câu này hắn ta vẫn không dám nói ra nốt.Sợ doạ nàng ấy chạy mất...( Nói như giờ nhà ngươi chưa đủ doạ người ấy