\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…

Chương 154: Ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (38).

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Nàng mặc quần là việc gì của nàng. Còn ta ngắm nàng là việc của ta chứ." Feyrld túm lấy cái quần Tịnh Hề đang giấu vào bụng: "Hay nàng muốn ta mặc quần hộ nàng."Giơ tay hòng giật giật lại cái quần từ móng vuốt heo của chàng ta, Tịnh Hề cố mỉm cười thật ngoan ngoãn: "Không cần đâu, ta có thể tự làm mà.""Thế thì nàng cứ làm đi. Ta không muốn đi đâu hết." Chàng phải vạn vạn đề phòng sao cho bé con không có cơ hội dời xa mình. Nhỡ đâu...chỉ cần bất cẩn một chút thôi, người trong ngực sẽ hoàn toàn tan biến...Dù cho đã có sẵn kế hoạch dự phòng, song Feyrld vẫn mong bản thân mình không phải dùng đến nó."Chàng quay mặt đi, được không?" Tịnh Hề lại đành phải hạ mình lần nữa. Tuy trước đây, nàng cùng nam phụ đại nhân đã trải qua mấy trận chiến mây mưa bão tố với nhau trên giường. Nhưng khi đấy, Tịnh Hề đang ở trong tình trạng hôn mê, không rõ thần trí lắm...chứ lúc này để cho Feyrld nhìn đăm đăm mình đi thay quần áo...nàng chịu không nổi. ( chị nói điêu vừa vừa thôi. Lúc lăn lộn hổng phải chị kêu to lắm à?

"Nàng mặc quần là việc gì của nàng. Còn ta ngắm nàng là việc của ta chứ." Feyrld túm lấy cái quần Tịnh Hề đang giấu vào bụng: "Hay nàng muốn ta mặc quần hộ nàng."

Giơ tay hòng giật giật lại cái quần từ móng vuốt heo của chàng ta, Tịnh Hề cố mỉm cười thật ngoan ngoãn: "Không cần đâu, ta có thể tự làm mà."

"Thế thì nàng cứ làm đi. Ta không muốn đi đâu hết." Chàng phải vạn vạn đề phòng sao cho bé con không có cơ hội dời xa mình. Nhỡ đâu...chỉ cần bất cẩn một chút thôi, người trong ngực sẽ hoàn toàn tan biến...

Dù cho đã có sẵn kế hoạch dự phòng, song Feyrld vẫn mong bản thân mình không phải dùng đến nó.

"Chàng quay mặt đi, được không?" Tịnh Hề lại đành phải hạ mình lần nữa. Tuy trước đây, nàng cùng nam phụ đại nhân đã trải qua mấy trận chiến mây mưa bão tố với nhau trên giường. Nhưng khi đấy, Tịnh Hề đang ở trong tình trạng hôn mê, không rõ thần trí lắm...chứ lúc này để cho Feyrld nhìn đăm đăm mình đi thay quần áo...nàng chịu không nổi. ( chị nói điêu vừa vừa thôi. Lúc lăn lộn hổng phải chị kêu to lắm à?

Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Nàng mặc quần là việc gì của nàng. Còn ta ngắm nàng là việc của ta chứ." Feyrld túm lấy cái quần Tịnh Hề đang giấu vào bụng: "Hay nàng muốn ta mặc quần hộ nàng."Giơ tay hòng giật giật lại cái quần từ móng vuốt heo của chàng ta, Tịnh Hề cố mỉm cười thật ngoan ngoãn: "Không cần đâu, ta có thể tự làm mà.""Thế thì nàng cứ làm đi. Ta không muốn đi đâu hết." Chàng phải vạn vạn đề phòng sao cho bé con không có cơ hội dời xa mình. Nhỡ đâu...chỉ cần bất cẩn một chút thôi, người trong ngực sẽ hoàn toàn tan biến...Dù cho đã có sẵn kế hoạch dự phòng, song Feyrld vẫn mong bản thân mình không phải dùng đến nó."Chàng quay mặt đi, được không?" Tịnh Hề lại đành phải hạ mình lần nữa. Tuy trước đây, nàng cùng nam phụ đại nhân đã trải qua mấy trận chiến mây mưa bão tố với nhau trên giường. Nhưng khi đấy, Tịnh Hề đang ở trong tình trạng hôn mê, không rõ thần trí lắm...chứ lúc này để cho Feyrld nhìn đăm đăm mình đi thay quần áo...nàng chịu không nổi. ( chị nói điêu vừa vừa thôi. Lúc lăn lộn hổng phải chị kêu to lắm à?

Chương 154: Ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (38).