\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên…
Chương 159: Ngăn cản vị thương nhân giả mạo gây ra chiến quốc (44).
Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Là chỗ này sao?" Phun nhổ nhành cỏ gặm trong miệng mình, Tịnh Hề chật và chật vật chui tọt qua khỏi lỗ chó. Chống eo đứng dậy, chỉnh trang lại váy áo, nàng mới rút phù ẩn thân ra gắn lên người mình. Nghênh ngang hất cằm bước đi...Không hiểu sao, mấy bữa nay Feyrld không có hạ thuốc mê với nàng nữa. Ăn bữa cơm trong niềm vui vẻ, dù cho tối đó chàng ta đòi hỏi quá vô độ, Tịnh Hề vẫn cố cắn răng chịu đựng. Thân thể nàng đã có tiến triển tốt dần, nhưng khi ở trước mặt nam phụ đại nhân, nàng phải luôn giả bộ yếu đuối, mợt mỏi, trông như cành hoa ủ rũ không thể hồi xuân. Có thế, Feyrld mới buông lỏng cảnh giác với nàng được...Đây là kế hoạch mà Rubik đã vạch sẵn cho Tịnh Hề...Kế hoạch để bỏ trốn...Đến cả lối đi tìm Varu cùng Maya, nó cũng chỉ trước cho nàng...Dù hơi bị khó hiểu bởi hành động này của Rubik, song khi nhận được cam kết của nó là vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ thu thập độ hảo cảm. Tịnh Hề mới vui vẻ nghe theo lời của khối lập phương, tìm đường dời xa vòng tay Feyrld. Đã có tiểu hệ thống làm chỗ dựa, nàng còn phải ngại bố con thằng nào nữa...Tiếng bước chân theo từng nhịp của đám vệ binh trong hoàng cung Arasyland đế quốc vang lên nghiêm chỉnh. Đạp chân qua từng bãi cỏ, trải qua hàng đống gian nan, trắc trở. Tịnh Hề cuối cùng đã thành công tìm đến đại lao nhốt tù binh...Có vẻ như thân phận của nam phụ đại nhân rất trâu bò à nha.Thế mà lại có đủ tư cách nhốt người vào đây.\[ Hề Hề chỉ cần cứu nàng thị nữ thôi. Nữ chính... mặc kệ đi.\]"Sao lại kệ? Nếu nữ chính đi đời nhà ma, chẳng phải ta cũng sẽ bị phạt?" Tịnh Hề cực kì, cực kì nhạy cảm đối với thế giới trừng phạt. Theo cảm tưởng của nàng, thế giới này nam phụ đại nhân đã khó chơi móc họng rồi. Không kẻo đến thế giới cấp cao, chắc khó đến nỗi lên trời cũng không xong mất. ( Chính là như vậy đó, con gái
"Là chỗ này sao?" Phun nhổ nhành cỏ gặm trong miệng mình, Tịnh Hề chật và chật vật chui tọt qua khỏi lỗ chó. Chống eo đứng dậy, chỉnh trang lại váy áo, nàng mới rút phù ẩn thân ra gắn lên người mình. Nghênh ngang hất cằm bước đi...
Không hiểu sao, mấy bữa nay Feyrld không có hạ thuốc mê với nàng nữa. Ăn bữa cơm trong niềm vui vẻ, dù cho tối đó chàng ta đòi hỏi quá vô độ, Tịnh Hề vẫn cố cắn răng chịu đựng. Thân thể nàng đã có tiến triển tốt dần, nhưng khi ở trước mặt nam phụ đại nhân, nàng phải luôn giả bộ yếu đuối, mợt mỏi, trông như cành hoa ủ rũ không thể hồi xuân. Có thế, Feyrld mới buông lỏng cảnh giác với nàng được...
Đây là kế hoạch mà Rubik đã vạch sẵn cho Tịnh Hề...
Kế hoạch để bỏ trốn...
Đến cả lối đi tìm Varu cùng Maya, nó cũng chỉ trước cho nàng...
Dù hơi bị khó hiểu bởi hành động này của Rubik, song khi nhận được cam kết của nó là vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ thu thập độ hảo cảm. Tịnh Hề mới vui vẻ nghe theo lời của khối lập phương, tìm đường dời xa vòng tay Feyrld. Đã có tiểu hệ thống làm chỗ dựa, nàng còn phải ngại bố con thằng nào nữa...
Tiếng bước chân theo từng nhịp của đám vệ binh trong hoàng cung Arasyland đế quốc vang lên nghiêm chỉnh. Đạp chân qua từng bãi cỏ, trải qua hàng đống gian nan, trắc trở. Tịnh Hề cuối cùng đã thành công tìm đến đại lao nhốt tù binh...
Có vẻ như thân phận của nam phụ đại nhân rất trâu bò à nha.
Thế mà lại có đủ tư cách nhốt người vào đây.
\[ Hề Hề chỉ cần cứu nàng thị nữ thôi. Nữ chính... mặc kệ đi.\]
"Sao lại kệ? Nếu nữ chính đi đời nhà ma, chẳng phải ta cũng sẽ bị phạt?" Tịnh Hề cực kì, cực kì nhạy cảm đối với thế giới trừng phạt. Theo cảm tưởng của nàng, thế giới này nam phụ đại nhân đã khó chơi móc họng rồi. Không kẻo đến thế giới cấp cao, chắc khó đến nỗi lên trời cũng không xong mất. ( Chính là như vậy đó, con gái
Cuộc Giao Dịch Của Thương Nhân Thời KhôngTác giả: Quyên Ai Hà Dĩ Đáp NhânTruyện Cung Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Sủng\[ Bắt đầu trói buộc linh hồn với kí chủ.\] \[ Ting...3..2..1...\] \[ Trói buộc thành công!\] \[ Kí chủ đại nhân, dậy thôi nào!\] \[ Kí chủ ới ời! Trời sáng rồi!\] \[ Kí chủ!!! Ngài mà ngủ nữa là ngỏm luôn đó!\] Tịnh Hề cảm thấy đầu đau như bị búa bổ vậy. Bên tai không ngừng vang lên tiếng lải nhải... Mẹ nó! Nhức óc ghê!!! Là đứa thần kinh nào??? Đêm hôm không cho người khác ngủ chứ? Mà sao đầu lại đau thế nhỉ? Hổng lẽ ta bị tập kích sao? \[ Kí chủ, mong ngài mở mắt ra ạ!\] Tịnh Hề nhấc mí mắt nặng trịch lên. Sau đó đếch ngủ được nữa... Đây không phải là phòng của ta mà!! Ai trâu bò đến mức có thể lôi ta ra khỏi phòng mà thần không biết quỷ không hay chứ?? Như thể trả lời tiếng lòng của cô, âm thanh kia lại vang lên: \[ Kí chủ! Là ta.\]\- Ừm, âm thanh trẻ con, non nớt, ngây thơ, có vẻ dễ nghe. Đây đâu phải vấn đề chính!! Lí do tại sao ta ở đây mới quan trọng? Tịnh Hề ngước mắt nhìn xung quanh, nơi này giống như một khoảng không vô tận vậy. Ngoại trừ tiếng nói vừa rồi ra thì ở đây yên… "Là chỗ này sao?" Phun nhổ nhành cỏ gặm trong miệng mình, Tịnh Hề chật và chật vật chui tọt qua khỏi lỗ chó. Chống eo đứng dậy, chỉnh trang lại váy áo, nàng mới rút phù ẩn thân ra gắn lên người mình. Nghênh ngang hất cằm bước đi...Không hiểu sao, mấy bữa nay Feyrld không có hạ thuốc mê với nàng nữa. Ăn bữa cơm trong niềm vui vẻ, dù cho tối đó chàng ta đòi hỏi quá vô độ, Tịnh Hề vẫn cố cắn răng chịu đựng. Thân thể nàng đã có tiến triển tốt dần, nhưng khi ở trước mặt nam phụ đại nhân, nàng phải luôn giả bộ yếu đuối, mợt mỏi, trông như cành hoa ủ rũ không thể hồi xuân. Có thế, Feyrld mới buông lỏng cảnh giác với nàng được...Đây là kế hoạch mà Rubik đã vạch sẵn cho Tịnh Hề...Kế hoạch để bỏ trốn...Đến cả lối đi tìm Varu cùng Maya, nó cũng chỉ trước cho nàng...Dù hơi bị khó hiểu bởi hành động này của Rubik, song khi nhận được cam kết của nó là vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ thu thập độ hảo cảm. Tịnh Hề mới vui vẻ nghe theo lời của khối lập phương, tìm đường dời xa vòng tay Feyrld. Đã có tiểu hệ thống làm chỗ dựa, nàng còn phải ngại bố con thằng nào nữa...Tiếng bước chân theo từng nhịp của đám vệ binh trong hoàng cung Arasyland đế quốc vang lên nghiêm chỉnh. Đạp chân qua từng bãi cỏ, trải qua hàng đống gian nan, trắc trở. Tịnh Hề cuối cùng đã thành công tìm đến đại lao nhốt tù binh...Có vẻ như thân phận của nam phụ đại nhân rất trâu bò à nha.Thế mà lại có đủ tư cách nhốt người vào đây.\[ Hề Hề chỉ cần cứu nàng thị nữ thôi. Nữ chính... mặc kệ đi.\]"Sao lại kệ? Nếu nữ chính đi đời nhà ma, chẳng phải ta cũng sẽ bị phạt?" Tịnh Hề cực kì, cực kì nhạy cảm đối với thế giới trừng phạt. Theo cảm tưởng của nàng, thế giới này nam phụ đại nhân đã khó chơi móc họng rồi. Không kẻo đến thế giới cấp cao, chắc khó đến nỗi lên trời cũng không xong mất. ( Chính là như vậy đó, con gái