Editor: Minh Minh Sau lưng cô có một người mới thấp giọng giải thích tình hình hiện tại cho cô nghe: “Vừa rồi học trò của Solo với người ta mạnh miệng đòi quyết đấu, so tài trên bảng xếp hạng, nổi lên mâu thuẫn nhỏ với người ta, thành thử muốn giải quyết ân oán. Mới đầu chỉ là đùa giỡn, không nghĩ tới mới màn đầu tiên đã thua trận, lại vừa đúng lúc mọi người ở đây rảnh rỗi, sáp lại hóng hớt cùng góp vui, đến hiện tại thì thắng thua đã rõ, tỉ số ba bảy.” “Ba bảy? Chúng ta bảy?” “Tất nhiên là chúng ta bảy, nếu chúng ta thua nhiều thắng ít, mọi người chẳng cần đổi lượt làm gì, trực tiếp tạ tội với tổ chức luôn đi.” Tiểu Đa làm mặt quỷ, nhìn có vẻ rất coi thường. Thành ra là thành viên SP cùng nhau giải quyết ân oán? “Đến phiên người nào rồi?” Cô hỏi. “ME đánh xong một trận rồi, IG cũng không xi nhê gì nhiều, đang còn đánh tiếp, đoán chừng cần mấy lão đại lên sàn đấy.” ME với IG mà mới qua màn thôi sao? Tiểu Đa nói hai đội so tài cũng gọi là ngang tài ngang sức… nói cách khác, hai đội này…
Quyển 1 - Chương 2
Mật Thất Khốn Cá LộiTác giả: Mặc Bảo Phi BảoTruyện Đô ThịEditor: Minh Minh Sau lưng cô có một người mới thấp giọng giải thích tình hình hiện tại cho cô nghe: “Vừa rồi học trò của Solo với người ta mạnh miệng đòi quyết đấu, so tài trên bảng xếp hạng, nổi lên mâu thuẫn nhỏ với người ta, thành thử muốn giải quyết ân oán. Mới đầu chỉ là đùa giỡn, không nghĩ tới mới màn đầu tiên đã thua trận, lại vừa đúng lúc mọi người ở đây rảnh rỗi, sáp lại hóng hớt cùng góp vui, đến hiện tại thì thắng thua đã rõ, tỉ số ba bảy.” “Ba bảy? Chúng ta bảy?” “Tất nhiên là chúng ta bảy, nếu chúng ta thua nhiều thắng ít, mọi người chẳng cần đổi lượt làm gì, trực tiếp tạ tội với tổ chức luôn đi.” Tiểu Đa làm mặt quỷ, nhìn có vẻ rất coi thường. Thành ra là thành viên SP cùng nhau giải quyết ân oán? “Đến phiên người nào rồi?” Cô hỏi. “ME đánh xong một trận rồi, IG cũng không xi nhê gì nhiều, đang còn đánh tiếp, đoán chừng cần mấy lão đại lên sàn đấy.” ME với IG mà mới qua màn thôi sao? Tiểu Đa nói hai đội so tài cũng gọi là ngang tài ngang sức… nói cách khác, hai đội này… Editor: Minh Minh“Không chỉ có mỗi Grunt, những con ngựa giáp đang ẩn úp phía sau cũng đều là tuyển thủ chuyên nghiệp của K&K,” Bảo Na bổ sung thêm, “Hơn nữa… Hẳn không chỉ là câu lạc bộ K&K thôi đâu, có thể còn có các câu lạc bộ khác cũng đang xem.”“Phải chăng các câu lạc bộ lớn liên thủ lại khiêu chiến với SP của chúng ta?” Có người tiếp lời.Vừa nãy Bảo Na cũng ngồi xem với Solo, nhưng trước khi Ngải Tình tới thì không lên tiếng phát biểu ý kiến, lúc này anh ta mới lên tiếng phân tích, mọi người dường như đã hiểu được, tại sao hai ông lớn lại ngồi xem đấu một cách nghiêm túc như vậy.“K&K thật đúng là hung hãn đấy nhỉ.”Mọi người lập tức bắt đầu lăm le. Chuẩn bị đánh sụp hoàn toàn bọn họ.Ngả Tình cũng vui vẻ xem kịch hay, cô kéo một cái ghế trống tới trước ngồi xuống xem cùng.Lúc này, màn hình bên góc nhảy ra ô đối thoại nhỏ: “Không tồi, trong một giờ đã xuất ra chiến binh tốt nhất của mình, trận chiến cuối cùng, thế nào, chơi tiếp chứ?”“Không thành vấn đề.” Bảo Na cười cười đáp lại.Trên màn hình, một khung đối thoại nữa lại nhảy ra: Ván cuối cùng không đấu một mình, 5 đối 5 thì sao nhỉ?5V5?Bảo Na do dự vài giây, nhìn xung quanh một vòng: “Đồng đội bên DotA2 hầu như đi thi đấu ở châu Âu hết rồi, muốn đánh thì…”Có vẻ như đội mình bây giờ không có tuyển thủ chuyên nghiệp trong trận này nhỉ?“Ngả Tình,” Bảo Na thấy cô, lập tức cười tươi, ném vấn đề khó khan này về phía cô, “Cô đánh DotA, cô chọn người đi.”“Tôi?”“Đúng, cô đấy,” Bảo Na cười nói, “Dù sao đội chủ lực cũng không ở đây, tùy ý chọn mấy người chơi cho vui là được rồi.”“Vậy… tôi chọn đại nhé?”“Ừ.”“Không phải người chơi DotA cũng được à?”“Hoàn toàn được.”“Tôi có thể chủ động xin đi giết giặc không?”“Qúa hoan nghênh.”“Lỡ thua thì sao?” Đây chính là một mạo hiểm lớn.“Thua?” Bảo Na cười mờ ám, “Cho Solo chịu trách nhiệm.”…Hết chương 1.2
Editor: Minh Minh
“Không chỉ có mỗi Grunt, những con ngựa giáp đang ẩn úp phía sau cũng đều là tuyển thủ chuyên nghiệp của K&K,” Bảo Na bổ sung thêm, “Hơn nữa… Hẳn không chỉ là câu lạc bộ K&K thôi đâu, có thể còn có các câu lạc bộ khác cũng đang xem.”
“Phải chăng các câu lạc bộ lớn liên thủ lại khiêu chiến với SP của chúng ta?” Có người tiếp lời.
Vừa nãy Bảo Na cũng ngồi xem với Solo, nhưng trước khi Ngải Tình tới thì không lên tiếng phát biểu ý kiến, lúc này anh ta mới lên tiếng phân tích, mọi người dường như đã hiểu được, tại sao hai ông lớn lại ngồi xem đấu một cách nghiêm túc như vậy.
“K&K thật đúng là hung hãn đấy nhỉ.”
Mọi người lập tức bắt đầu lăm le. Chuẩn bị đánh sụp hoàn toàn bọn họ.
Ngả Tình cũng vui vẻ xem kịch hay, cô kéo một cái ghế trống tới trước ngồi xuống xem cùng.
Lúc này, màn hình bên góc nhảy ra ô đối thoại nhỏ: “Không tồi, trong một giờ đã xuất ra chiến binh tốt nhất của mình, trận chiến cuối cùng, thế nào, chơi tiếp chứ?”
“Không thành vấn đề.” Bảo Na cười cười đáp lại.
Trên màn hình, một khung đối thoại nữa lại nhảy ra: Ván cuối cùng không đấu một mình, 5 đối 5 thì sao nhỉ?
5V5?
Bảo Na do dự vài giây, nhìn xung quanh một vòng: “Đồng đội bên DotA2 hầu như đi thi đấu ở châu Âu hết rồi, muốn đánh thì…”
Có vẻ như đội mình bây giờ không có tuyển thủ chuyên nghiệp trong trận này nhỉ?
“Ngả Tình,” Bảo Na thấy cô, lập tức cười tươi, ném vấn đề khó khan này về phía cô, “Cô đánh DotA, cô chọn người đi.”
“Tôi?”
“Đúng, cô đấy,” Bảo Na cười nói, “Dù sao đội chủ lực cũng không ở đây, tùy ý chọn mấy người chơi cho vui là được rồi.”
“Vậy… tôi chọn đại nhé?”
“Ừ.”
“Không phải người chơi DotA cũng được à?”
“Hoàn toàn được.”
“Tôi có thể chủ động xin đi giết giặc không?”
“Qúa hoan nghênh.”
“Lỡ thua thì sao?” Đây chính là một mạo hiểm lớn.
“Thua?” Bảo Na cười mờ ám, “Cho Solo chịu trách nhiệm.”
…
Hết chương 1.2
Mật Thất Khốn Cá LộiTác giả: Mặc Bảo Phi BảoTruyện Đô ThịEditor: Minh Minh Sau lưng cô có một người mới thấp giọng giải thích tình hình hiện tại cho cô nghe: “Vừa rồi học trò của Solo với người ta mạnh miệng đòi quyết đấu, so tài trên bảng xếp hạng, nổi lên mâu thuẫn nhỏ với người ta, thành thử muốn giải quyết ân oán. Mới đầu chỉ là đùa giỡn, không nghĩ tới mới màn đầu tiên đã thua trận, lại vừa đúng lúc mọi người ở đây rảnh rỗi, sáp lại hóng hớt cùng góp vui, đến hiện tại thì thắng thua đã rõ, tỉ số ba bảy.” “Ba bảy? Chúng ta bảy?” “Tất nhiên là chúng ta bảy, nếu chúng ta thua nhiều thắng ít, mọi người chẳng cần đổi lượt làm gì, trực tiếp tạ tội với tổ chức luôn đi.” Tiểu Đa làm mặt quỷ, nhìn có vẻ rất coi thường. Thành ra là thành viên SP cùng nhau giải quyết ân oán? “Đến phiên người nào rồi?” Cô hỏi. “ME đánh xong một trận rồi, IG cũng không xi nhê gì nhiều, đang còn đánh tiếp, đoán chừng cần mấy lão đại lên sàn đấy.” ME với IG mà mới qua màn thôi sao? Tiểu Đa nói hai đội so tài cũng gọi là ngang tài ngang sức… nói cách khác, hai đội này… Editor: Minh Minh“Không chỉ có mỗi Grunt, những con ngựa giáp đang ẩn úp phía sau cũng đều là tuyển thủ chuyên nghiệp của K&K,” Bảo Na bổ sung thêm, “Hơn nữa… Hẳn không chỉ là câu lạc bộ K&K thôi đâu, có thể còn có các câu lạc bộ khác cũng đang xem.”“Phải chăng các câu lạc bộ lớn liên thủ lại khiêu chiến với SP của chúng ta?” Có người tiếp lời.Vừa nãy Bảo Na cũng ngồi xem với Solo, nhưng trước khi Ngải Tình tới thì không lên tiếng phát biểu ý kiến, lúc này anh ta mới lên tiếng phân tích, mọi người dường như đã hiểu được, tại sao hai ông lớn lại ngồi xem đấu một cách nghiêm túc như vậy.“K&K thật đúng là hung hãn đấy nhỉ.”Mọi người lập tức bắt đầu lăm le. Chuẩn bị đánh sụp hoàn toàn bọn họ.Ngả Tình cũng vui vẻ xem kịch hay, cô kéo một cái ghế trống tới trước ngồi xuống xem cùng.Lúc này, màn hình bên góc nhảy ra ô đối thoại nhỏ: “Không tồi, trong một giờ đã xuất ra chiến binh tốt nhất của mình, trận chiến cuối cùng, thế nào, chơi tiếp chứ?”“Không thành vấn đề.” Bảo Na cười cười đáp lại.Trên màn hình, một khung đối thoại nữa lại nhảy ra: Ván cuối cùng không đấu một mình, 5 đối 5 thì sao nhỉ?5V5?Bảo Na do dự vài giây, nhìn xung quanh một vòng: “Đồng đội bên DotA2 hầu như đi thi đấu ở châu Âu hết rồi, muốn đánh thì…”Có vẻ như đội mình bây giờ không có tuyển thủ chuyên nghiệp trong trận này nhỉ?“Ngả Tình,” Bảo Na thấy cô, lập tức cười tươi, ném vấn đề khó khan này về phía cô, “Cô đánh DotA, cô chọn người đi.”“Tôi?”“Đúng, cô đấy,” Bảo Na cười nói, “Dù sao đội chủ lực cũng không ở đây, tùy ý chọn mấy người chơi cho vui là được rồi.”“Vậy… tôi chọn đại nhé?”“Ừ.”“Không phải người chơi DotA cũng được à?”“Hoàn toàn được.”“Tôi có thể chủ động xin đi giết giặc không?”“Qúa hoan nghênh.”“Lỡ thua thì sao?” Đây chính là một mạo hiểm lớn.“Thua?” Bảo Na cười mờ ám, “Cho Solo chịu trách nhiệm.”…Hết chương 1.2